KIẾP NÀY, HẮN VÌ NÀNG MÀ ĐẾN - 5

Cập nhật lúc: 2025-07-29 05:48:04
Lượt xem: 13,175

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ta nấu.”

 

“Những thứ khác thể , nhưng cháo chắc đến nỗi.”

 

“Đa tạ ngài, Tạ tướng quân.”

 

Ta khẽ cảm tạ , từng thìa cháo trôi xuống dày, mang theo ấm lan khắp cơ thể.

 

“Ta từng , giữa chúng cần ‘đa tạ’.”

 

nay còn như , tránh hiềm khích thì vẫn hơn.”

 

Hắn mải chỉnh , mải phản bác .

 

Trong chốc lát, cả hai chìm tĩnh lặng.

 

“Nàng từng , khi say xe ăn chút quýt sẽ thấy dễ chịu hơn.”

 

Không lấy từ cả nắm quýt, đưa đến mặt .

 

“Ngài tìm ở ?”

 

Nấu cháo còn dễ, nhưng quýt thì dễ kiếm.

 

“Nhân lúc nghỉ ngơi, ghé thành trấn gần đây mua.”

 

Hắn đáp gần như theo bản năng, giọng điệu nhẹ tênh, như thể chỉ là chuyện dạo vài bước.

 

từ lúc nghỉ ngơi đến giờ, đây là đầu thấy .

 

“Tạ Thời Dư, ngài cần nhiều đến thế.”

 

“Nàng nghĩ nhiều , cũng chẳng cầu hồi báo.”

 

Tạ Thời Dư đáp , cúi đầu tiện tay lấy chiếc hương nang bên hông .

 

“Vậy cái , đưa cho .”

 

Đây là món tranh thủ khi nghỉ dạy các cung nữ

 

11

 

“Đây là hương nang của nữ t.ử, còn thêu hoa bách hợp, ngài mang cũng thấy hổ ?”

 

Ta giật , nhưng Tạ Thời Dư cao hơn nhiều, kiễng chân cũng chẳng với tới hương nang cao.

 

“Vậy thì nàng cho một cái hợp với .”

 

Tạ Thời Dư như lẽ đương nhiên, tựa như tất cả vẫn còn ở kiếp .

 

“Trong tay loại vải hợp với ngài, chỉ còn màu hồng đào thôi.”

 

“Ta . Kim và chỉ cũng , nàng chối.”

 

Tạ Thời Dư gần như thốt ngay, như sợ đổi ý.

 

Hắn dẫn trướng của , quả nhiên, đống đồ là chuẩn cho .

 

Đủ loại vải vóc, tơ lụa, thậm chí cả mấy món y phục giữ ấm.

 

“Ngài mua ở ?”

 

“Trước đây rõ ràng ngài hề hiểu những thứ mà.”

 

Vai bỗng nặng xuống, là chiếc áo lông cáo trong rương khoác lên .

 

“Không nàng chê hiểu ?”

 

“Với khác thì thao thao bất tuyệt, đến mặt thì nửa câu cũng tiếc.”

 

Tạ Thời Dư cúi mắt, bàn tay đặt vai dùng lực chỉnh lông cáo cho .

 

Giọng trầm xuống, như thể bỏ rơi.

 

“Ta chỉ sợ ngài thấy chán.”

 

“Ngài xưa nay chỉ hành quân đ.á.n.h trận, nào hiểu chuyện nữ công…”

 

“Vậy thể thử để hiểu.” – Tạ Thời Dư lập tức phản bác.

 

“Ngài là tướng quân, còn lập đại nghiệp, học mấy thứ gì?”

 

“Ngài sợ khác cho ?”

 

Ta nhỏ giọng lẩm bẩm, chỉ thấy Tạ Thời Dư càng lúc càng “mặt dày”.

 

“Có gì đáng ? Luyện binh đ.á.n.h trận là để bảo vệ bách tính, mà bách tính cũng ăn mặc, hiểu thêm một chút thì gì sai?”

 

“Ta cãi ngài.”

 

Ta chẳng buồn tranh luận thêm, đẩy sang một bên định .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-nay-han-vi-nang-ma-den/5.html.]

“Cãi cũng trốn, hương nang hứa với , chọn vải .”

 

Tạ Thời Dư khoanh tay chặn mặt , vẻ mặt rõ ràng thấu tâm tư .

 

“Vậy ngài trả cái hương nang .”

 

Tạ Thời Dư nở nụ xa, lắc đầu: “Đợi nàng xong, sẽ trả.”

 

“Vậy tự ngài chọn vải , còn thêu kiểu gì?”

 

Kiếp , Tạ Thời Dư bao giờ kén chọn vải vóc hoa văn, thế nào, quen nhận thế .

 

Cho nên thật , vốn chẳng hiểu rõ thích gì.

 

Vậy mà hồ đồ buột miệng hỏi câu .

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Những ngón tay thon dài lướt qua từng tấm vải, cuối cùng dừng tấm ngọc sắc, khẽ nhấc lên.

 

“Thêu hồng đậu .”

 

12

 

Tạ Thời Dư mỉm đặt tấm vải tay .

 

Lúc mới để ý ống tay áo xé rách, lớp áo lót trắng bên trong gần như tràn theo khe hở .

 

Có vẻ như là lúc cưỡi ngựa cành cây quệt rách.

 

“Áo rách cũng chẳng .”

 

“Tốt nhất cũng chỉ mỗi bộ thôi.”

 

Tạ Thời Dư nhún vai với vẻ mặt vô tội.

 

Ý tứ như thể đang : chuyện còn .

 

“Mang bao nhiêu thứ đến đây, mà chẳng chịu mang thêm mấy bộ áo quần cho .”

 

“Ta giúp ngài vá .”

 

Cuối cùng vẫn thở dài nhượng bộ.

 

“Vốn định mua thêm, nhưng một vòng chẳng bộ nào ý.”

 

“Chuyện cũng tại nàng, ngày nuôi quen hư , giờ mặc thứ khác thấy cả khó chịu.”

 

“Học cái miệng dẻo quẹo đó ?”

 

Ta định lắm lời, ngẩng đầu lên thấy Tạ Thời Dư cởi áo, chỉ còn mặc áo lót bên trong.

 

“Từ những thoại bản nàng thích ngày .”

 

Hắn đáp thẳng thắn, đôi mắt cứ thế , chút tránh né.

 

“Sao ngài mấy thứ đó?”

 

Quá đỗi kỳ lạ.

 

Quá đỗi giống .

 

“Còn chẳng vì nàng thích , nên mới .”

 

“A Hạnh còn , lúc nàng mấy quyển đó thì vui lắm.”

 

Chuyện cũ bỗng khơi dậy, khiến kịp trở tay.

 

Ta nhanh ch.óng cầm áo từ tay , xuống ngọn đèn bắt đầu khâu vá cho .

 

Thấy thế, Tạ Thời Dư liền im lặng, chỉ đó lặng lẽ trong ánh đèn.

 

Hệt như kiếp , trong doanh trại giữa thời chiến.

 

Nến lay động, vùi đầu nghiên cứu chiến cuộc, còn ở bên may vá.

 

Khi đến mỏi mắt, sẽ xuống cạnh , dõi theo từng đường kim.

 

Nhiều khi cứ ngủ gục.

 

Mỗi , đều để ngủ giường, ngủ ghế dài cũng , nhưng nào cũng , đều ngủ ghế dài .

 

Khi xỏ kim cắt chỉ xong, Tạ Thời Dư vẫn tỉnh táo, chăm chú .

 

Trong trướng nóng hầm, mặt cũng theo đó mà nóng bừng.

 

“Tạ Thời Dư, kiếp ngài giả vờ ngủ ?”

 

“Ừm?”

 

Tạ Thời Dư dùng ngón tay mơn man chỗ mũi chỉ, với vẻ nửa hiểu nửa .

 

“Kiếp , khi ngài thấy nữ công, hoặc dỗ A Hạnh ngủ…”

 

Hắn thường dỗ con ngủ, ngay giường , cũng , ôm cả A Hạnh.

Loading...