Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta - Chương 66

Cập nhật lúc: 2026-03-19 01:02:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4frYGPq113

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"A ..." Cảm xúc dâng trào, Trường Tuế động niệm đầu bồi tiếp, vài tiếng gõ cửa vang lên, "Điện hạ, Quốc sư đại nhân, Giáng Tuyết công t.ử cầu kiến."

Hắn tới gì?

Triệu Nguyên Lăng vặn vặn cổ tay tê mỏi, lắc lắc đầu, "Muộn thế về, đồ của e là lo lắng ."

"Về ." Hắn đùa đuổi , "Còn ăn vạ ở chỗ , lát nữa Thanh Kỳ và Tú Cầm đều qua đây đòi ."

Nghĩ đến quan hệ hiện tại của bọn họ, Trường Tuế nuốt lời đến khóe miệng trở , cảm xúc sa sút ừ một tiếng.

"Đợi ."

Vừa dậy, Triệu Nguyên Lăng gọi nàng , chỉ chỉ quả ngọt bàn án : "Đem những thứ về ."

Nghĩ đến Hoàn Lăng tịnh thích ăn ngọt, Trường Tuế phản ứng một chút, "Những thứ ... A sẽ là, cố ý chuẩn cho đó chứ?"

Triệu Nguyên Lăng đầu cũng ngẩng, "Không , là cho Tuế Tuế ăn."

Tuế Tuế thần xuất quỷ một, thường xuyên mấy tháng hiện , đợi nó đến ăn quả sớm thối rữa , huống hồ nàng chính là Tuế Tuế ?

Tuy thành phàm thai, nhưng cái tật thích ngược của Hoàn Lăng đổi nửa phần, luôn khẩu thị tâm phi cứng miệng lợi hại. Trường Tuế phì thành tiếng, tâm tình đại hảo, "Vậy liền Tuế Tuế nhận lấy nha."

Nàng ôm lấy quả ngọt cùng với đĩa quả lưu ly, chút nghịch ngợm ghé sát , "Nhân tiện, Tuế Tuế tạ ơn Vương trữ ca ca."

Triệu Nguyên Lăng nhịn , ho khan vài tiếng đuổi , "Mau ."

"..."

Từ thư phòng ấm áp , Trường Tuế mới phát hiện bên ngoài biến trời .

Không từ lúc nào, trời lất phất tuyết nhỏ, mặt đất ẩm ướt trơn trượt, trong gió là hàn nhận ẩm ướt.

Mộ Giáng Tuyết che ô gốc cây, nương theo tiếng mở cửa phòng, giương mắt sang.

Hàn phong thổi tới, nàng ôm c.h.ặ.t đĩa quả trong n.g.ự.c rụt rụt cổ, vạt váy gió thổi rối.

Đại khái là cảm thấy như mất uy nghiêm, nàng vội vàng ép vạt váy xuống, rõ ràng du duyệt cố mím c.h.ặ.t môi, dẫn đến độ cong khóe môi nhếch lên, chút lão thành nghiêm túc nào thường ngày giả vờ.

Đây đại khái mới là dáng vẻ chân thật nhất của nàng.

Mộ Giáng Tuyết đem ánh mắt rơi vạt váy của nàng, nghĩ nàng lẽ càng thích hợp mặc y phục tươi tắn hơn, bất quá như , tư thái thiếu nữ liền còn chút uy nghiêm Quốc sư nào nữa.

Trước một thở khi Trường Tuế phóng ánh mắt tới, Mộ Giáng Tuyết lên tiếng: "Sư tôn."

Hắn từ trong bóng tối bước , che ô đến hiên, đem hơn nửa ô nghiêng về phía bậc thềm, vươn tay về phía nàng, "Đi thôi, chúng về."

Trường Tuế chút kinh ngạc, dung nhan của Mộ Giáng Tuyết, cúi đầu bậc thềm.

Mình bậc thềm, dĩ nhiên mới thể thẳng ngang bằng với Mộ Giáng Tuyết, đây là... cao lên ?!

Nhìn bàn tay Mộ Giáng Tuyết vươn tới, nàng quá hiểu, tưởng học tiểu thái giám dìu Nữ Đế xuống bậc thềm, liền chần chừ lật lòng bàn tay , đặt tay lên mu bàn tay .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-nao-su-ton-cung-la-cua-ta/chuong-66.html.]

Động tác của Mộ Giáng Tuyết khựng .

Trường Tuế hiểu, "Sao ?"

Tuyết nhỏ liên miên, men theo ô sột soạt rơi xuống, trong ô ngoài ô giống như cách tuyệt hai thế giới.

Dạ phong thổi tung áo choàng rộng lớn của Mộ Giáng Tuyết, ẩn hiện tú văn tinh mỹ, định thần , cong khóe môi đáp: "Không ."

Lập tức lật cổ tay, trực tiếp nắm lấy bàn tay mu bàn tay trong lòng bàn tay, ôn thanh giải thích, "Đêm tuyết đường trơn, Sư tôn cẩn thận chân."

Trường Tuế: "..."

Nàng hình như hiểu sai ý .

Trường Tuế dù cũng là linh vật, dù tệ đến cũng mạnh hơn phàm thai, cho nên quen khác dắt .

Dù trời tuyết đường trơn, nhưng Trường Tuế cũng đến mức dìu là sẽ ngã sấp mặt, chẳng mấy chốc rút tay khỏi lòng bàn tay Mộ Giáng Tuyết. Mộ Giáng Tuyết nghiêng đầu nàng, hề cưỡng cầu.

“Sư tôn cầm gì trong tay ?”

“Hải đường điềm quả.”

Hai sóng vai cung đạo, hai bên là tường đỏ ngói xanh, cách vài bước treo một chiếc đèn lưu ly bảy màu, khiến cho hoàng cung vốn lạnh lẽo uy nghiêm ánh lên vài phần ấm áp.

Thỉnh thoảng thị vệ tuần đêm qua, thấy họ liền lặng lẽ hành lễ. Hai cứ thế yên lặng một lát, Mộ Giáng Tuyết hỏi: “Là Vương trữ điện hạ tặng ?”

Đêm nay tâm trạng của Trường Tuế thật sự , mặt đồ nhà , nàng cũng che giấu cảm xúc quá nhiều, bèn gật đầu, “Biết thích điềm quả, A đặc biệt tìm về cho .”

Nụ của nàng bộc lộ ngoài như , nhưng khiến thể cảm nhận niềm vui của nàng ngay từ cái đầu tiên.

Mộ Giáng Tuyết dường như cảm xúc của nàng lây nhiễm, cũng cong khóe môi , giọng nhẹ nhàng: “Vương trữ điện hạ đối với sư tôn thật .”

Ca ca của nàng, đương nhiên là .

Trường Tuế phản bác, lặng lẽ nhận lấy lời khen .

Ban ngày lạnh đến thế, Trường Tuế ngoài vội vàng, khoác áo choàng lông, bây giờ trong đêm mới cảm nhận cái lạnh thấu xương. Nàng vùi điềm quả lòng thêm một chút, hít một , xoa xoa cái mũi đỏ ửng vì lạnh, màn đêm đen kịt : “Sao đột nhiên lạnh thế .”

Cảm giác âm hàn , dường như chút vượt quá cái lạnh vốn của mùa đông.

Trong lúc Trường Tuế đang trầm tư, Mộ Giáng Tuyết đột ngột lên tiếng: “Sư tôn lạnh ?”

“Cầm lấy.” Không đợi Trường Tuế trả lời, tay đang rảnh của nàng nhét cán ô bằng ngọc đen.

Nàng nhất thời cầm vững, ô nghiêng , tuyết lả tả bay mặt, Trường Tuế vội vàng nắm c.h.ặ.t cán ô, thấy Mộ Giáng Tuyết thẳng bên ngoài ô, đang cởi dây buộc áo choàng.

“Ngươi…” Mùi hương tuyết trong trẻo lạnh lẽo ập đến, Mộ Giáng Tuyết khoác chiếc áo choàng cởi lên Trường Tuế, trùm cả lẫn đầu nàng trong chiếc áo choàng dày dặn.

Cái lạnh xua tan, trong áo còn vương ấm của chủ nhân, lập tức sưởi ấm cơ thể lạnh thấu của Trường Tuế.

 

 

Loading...