Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta - Chương 64
Cập nhật lúc: 2026-03-19 01:02:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Cập nhật lúc: 2026-03-19 01:02:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Có lẽ là cảm giác trong mơ quá chân thật, nàng cảm thấy pháp ấn giữa trán đang đau nhói bỏng rát, giơ tay lên che, nàng phát hiện từ lúc nào biến thành , đè lên áo của Mộ Giáng Tuyết, hai tóc áo quấn , nàng gối đầu lên cánh tay .
Thật sự là kinh hãi đến mức rối loạn.
Mộ Giáng Tuyết g.i.ế.c nàng.
Mộ Giáng Tuyết g.i.ế.c nàng!
Không kịp suy nghĩ nhiều, một phần nhỏ ký ức tìm đ.â.m trái tim Trường Tuế, khiến nàng định bóp cổ Mộ Giáng Tuyết, hận thể bóp c.h.ế.t tiểu nghiệt chướng .
Trường Tuế một nữa , tại đây tự phong ký ức. Giữ những ký ức đó, nàng thật sự khó kiểm soát cảm xúc.
Có lẽ là do cảm xúc của nàng d.a.o động quá lớn, khi nàng đặt tay lên cổ Mộ Giáng Tuyết, đàn ông rên lên một tiếng, vô thức đặt tay lên cổ tay Trường Tuế, mơ màng mở mắt.
“Tuế Tuế…” Nhìn Trường Tuế đột nhiên xuất hiện mắt, sững , chậm rãi mở to mắt, “Sư tôn?”
“Sao ở đây?”
Trường Tuế cũng tự hỏi , nàng ở đây?
Nàng nhất thời mềm lòng ở bồi tiếp chứ?! Hành vi của nàng và việc lấy đức báo oán mà nàng chán ghét nhất gì khác biệt?
Trường Tuế hít sâu một , ngón tay 'bóp' cổ Mộ Giáng Tuyết xanh trắng, tốn sức lực lớn mới đè nén xúc động bóp xuống, nặn một nụ cực kỳ gượng gạo với Mộ Giáng Tuyết.
"Ta..." Giọng nàng khẽ run, khựng : "Nghe dạo ngươi nghỉ ngơi , Bổn tọa đến thăm ngươi."
Trường Tuế thầm cảnh cáo bản : Phải bình tĩnh.
Nàng vất vả lắm mới đến bước đường ngày hôm nay, vất vả lắm mới bẻ luồng ác hồn chính đồ, thể lúc kiếm củi ba năm thiêu một giờ. Đổi một hướng suy nghĩ khác, nếu nàng mềm lòng lưu túc, lẽ cũng sẽ nhặt mảnh vỡ ký ức.
Tự an ủi như , Trường Tuế cử động ngón tay cứng đờ, đem động tác bóp cổ ngạnh sinh sinh đổi thành sờ cổ.
Nhiệt độ cơ thể của Mộ Giáng Tuyết lạnh như ngọc chi, cho dù là mới tỉnh ngủ, da dẻ của cũng ấm áp như thường. Đầu ngón tay chạm một mảng trơn nhẵn, tựa như tơ lụa thượng hạng, chỉ điều khối tơ lụa động. Hắn khẽ ngửa chiếc cổ thon dài, lộ mảng da thịt lớn hơn, chút khó hiểu Trường Tuế.
Hắn tựa hồ vì Trường Tuế sờ cổ , nhưng mặc cho nàng gì thì .
Nhìn thấy sự ngây thơ vô hại mà vô ý bộc lộ, Trường Tuế mạc danh bóp cổ .
Để hành vi của trông giống biến thái như , ngón tay Trường Tuế cực nhanh xẹt qua cổ , rơi xuống vạt áo lỏng lẻo của .
"Đêm gió lạnh, chú ý thể." Nàng lung tung giúp khép vạt áo, đem xương quai xanh và cổ che đậy kín mít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-nao-su-ton-cung-la-cua-ta/chuong-64.html.]
Thấy Mộ Giáng Tuyết vẫn đang chằm chằm , nàng giãy khỏi cổ tay đang nắm c.h.ặ.t, ngữ khí chút bất thiện : "Nhìn cái gì?"
Mộ Giáng Tuyết khẽ nghiêng đầu.
Mái tóc vụn lỏng lẻo men theo góc nghiêng của trượt xuống cổ áo, ánh mắt từ mặt Trường Tuế dừng vầng trán trơn bóng của nàng, kịp phòng kéo gần cách, dọa Trường Tuế trong lòng giật thót, mặt biểu tình gì, cứ thế thẳng tắp tại chỗ nhúc nhích.
"Sư tôn." Hắn đưa tay sờ lên mi tâm Trường Tuế, pháp ấn hoa dây ba cánh màu xanh lục u ám đó đang phiếm vi quang lúc ẩn lúc hiện, cực kỳ định.
Hắn chút lo lắng rũ mi hỏi nàng, "Sư tôn là thể thoải mái ?"
Dưới cự ly gần gũi, Trường Tuế ngửi thấy lãnh hương khí tuyết , tựa hồ chỉ cần ép sát thêm một chút, liền thể hôn lên má nàng.
Trường Tuế thích ứng cách như , nhịn đẩy , mặt : "Ta ."
Sự lấp lóe của pháp ấn, thể là do cảm xúc của nàng chấn động quá lớn, cũng liên quan đến việc nàng nhặt mảnh vỡ ký hiệu.
Nói là giả, bởi vì mảnh vỡ ký ức tìm , mi tâm nàng đau đớn kịch liệt, giống như thật sự mũi tên xuyên thấu qua . Theo cái vuốt ve nhẹ nhàng của Mộ Giáng Tuyết, tình huống mới chút chuyển biến .
Lo lắng hành vi mất khống chế gì, Trường Tuế dám lưu nơi lâu, để một câu 'hảo hảo nghỉ ngơi', liền vội vã rời .
Lúc gần , nàng còn bộ tịch đắp góc chăn cho Mộ Giáng Tuyết. Mộ Giáng Tuyết ngẩn , lập tức mỉm với Trường Tuế, "Sư tôn cũng hảo hảo nghỉ ngơi."
"Đừng để lo lắng."
Trường Tuế lên tiếng, bóng lưng rời chút chật vật.
Sau đó, đợi Trường Tuế triệt để khôi phục sự bình tĩnh lý trí, hồi ức đoạn ký ức nhặt về đó, từ trong đó phát giác chút đúng.
Trong mảnh vỡ ký ức, thanh cự cung hình trăng khuyết mà Mộ Giáng Tuyết cầm trong tay là thần khí Cư Chư, mũi tên Cư Chư b.ắ.n là Bất Tức.
Ngón tay vô thức vuốt ve Vô Cấu Lăng cổ tay , Trường Tuế nhớ Cư Chư Bất Tức là thần khí đả thương , mà là pháp khí khống chế thời gian. Ở Linh Châu Giới nhiều năm như , nàng tuy công dụng cụ thể của Cư Chư Bất Tức, nhưng cũng từng dùng thứ g.i.ế.c bao giờ, huống hồ...
Nếu ngày đó Mộ Giáng Tuyết quả thực g.i.ế.c nàng, nàng thế nào c.h.ế.t sống tới phàm thế? Lại còn thể lấy tư thái đối kháng cùng ký hạ khế ước nhiệm vụ?
Mặc dù hồi ức, nhưng Trường Tuế vẫn nhắm mắt nghĩ về đoạn ký ức , từ trong đó tìm kiếm những chi tiết hữu dụng hơn.
Bên tai bùng cháy liệt liệt xích hỏa, Trường Tuế thấy tiếng bi minh khó nhẫn của chính , nàng quên cỗ thống ý chấn động linh hồn đó, là sự bóc tách của t.ử vong, mà càng giống như... sự vỡ vụn của một loại gông cùm linh hồn nào đó.
Mơ hồ, nàng tựa hồ còn thấy lưu quang lấp lóe mặt đất, tạo thành đồ đằng kỳ dị giống như trận pháp, mắt là từng mảng đỏ rực, nàng quỳ rạp mặt đất, trong cảnh hỗn loạn, tựa hồ thấy ai đó đang chuyện:
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.