Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-03-19 01:00:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tỷ tỷ.” Ngón tay chạm chiếc mặt nạ lạnh cứng, thiếu niên cũng giữ tay nàng .
Tay chút ấm nào, còn lạnh hơn cả mặt nạ ba phần.
Mu bàn tay trắng nõn vết xước và vết m.á.u, thiếu niên vì yếu sức nên lực nhẹ, chỉ mặt nàng, dùng giọng điệu yếu ớt mà mềm mại : “Mặt nạ của thể tháo .”
Trường Tuế đối diện với con ngươi mặt nạ của , đen láy sâu thẳm.
Dừng một chút, Trường Tuế rút tay về, run rẩy cụp hàng mi dài xuống, “Xin .”
Tuy tháo chiếc mặt nạ , nhưng trong lòng nàng đáp án, nếu cảm nhận sai, thiếu niên mắt… chính là tiểu đồ của nàng.
Hắn nhớ nàng?
Hay là cố tình giả vờ để trêu đùa nàng?!
Đè nén nghi hoặc trong lòng, đồng thời cũng nén xuống sự kích động và căng thẳng, Trường Tuế mặt ngoài chút gợn sóng, nhưng trong lòng nhịn mà gào thét, ác hồn tìm kiếm suốt mười lăm năm, bây giờ cuối cùng cũng tìm thấy!
“Ngươi—” Trường Tuế cẩn thận lựa lời, thăm dò tiểu đồ . Dừng một chút, nàng đột ngột gọi tên : “Mộ Giáng Tuyết.”
Thiếu niên xong phản ứng gì.
Thấy Trường Tuế cứ chằm chằm , khẽ chớp mắt, giọng điệu đầy do dự, “Tỷ tỷ, Mộ Giáng Tuyết là ai?”
Vì mặt nạ che khuất, Trường Tuế rõ biểu cảm của , chỉ thể dựa động tác và giọng điệu để phán đoán, nàng chằm chằm hỏi: “Cái tên Mộ Giáng Tuyết, ngươi từng qua ?”
Thiếu niên lắc đầu, “Trên đảo tộc nhân nào tên Mộ Giáng Tuyết.”
Thế là Trường Tuế một tiếng: “Vậy thì thật đáng tiếc.”
Nàng nhả chữ rõ ràng, “Cái tên , thích.”
Thiếu niên đáp , vì lâu chớp mắt , đồng t.ử của một khoảnh khắc co , như thể ngây dại như cảm xúc khó tả nào khác, cũng thể chỉ là choáng váng vì mất m.á.u quá nhiều.
Rất nhanh, cụp mắt xuống, thất vọng : “Tỷ tỷ, tên.”
Sao tên?
Không đợi Trường Tuế hỏi thêm, bên ngoài điện truyền đến tiếng gầm rú của mãng xà, các thuật sĩ mà Trường Tuế mang đến đối mặt với con mãng xà đó.
Thấy các thuật sĩ địch và thương, Trường Tuế lập tức dậy, xông ngoài, thiếu niên kịp thời nắm lấy cổ tay nàng, ngẩng đầu nàng, “Tỷ tỷ, bên ngoài nguy hiểm lắm, tỷ đừng ngoài.”
Hắn pháp trận dịch chuyển đảo ở , thể nhân cơ hội đưa nàng rời .
Ý của là, để đám thuật sĩ xông pha trận mạc, c.h.ế.t oan uổng vì nàng, còn nàng thì theo thiếu niên lén lút bỏ trốn?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-nao-su-ton-cung-la-cua-ta/chuong-4.html.]
“Không !” Trường Tuế nghĩ ngợi mà từ chối, “Bọn họ là do mang đến, thể bỏ mặc họ.” Vội vàng để câu , Trường Tuế một nữa gạt tay thiếu niên , trực tiếp phá cửa sổ bay ngoài.
Man Hoang Long Tổ tuy chỉ mới ở giai đoạn ấu thể cấp thấp, nhưng sức sát thương vẫn mạnh, lúc Trường Tuế thể đập nó choáng váng, thực sự là do may mắn.
Muốn nó trọng thương, chỉ dựa đao kiếm bình thường tác dụng, ít nhất cũng là pháp khí tiên phẩm. ở thế giới phàm trần dị thế linh khí khô cạn, bây giờ nàng tìm pháp khí tiên phẩm?
“Tôn tọa! Là Tôn tọa đến !”
“Tôn tọa đến cứu chúng !” Các thuật sĩ trọng thương, vốn tuyệt vọng, khi thấy Trường Tuế xuất hiện, trong mắt bùng lên ánh sáng.
Trường Tuế đáp xuống mặt họ, đỡ cho họ một đòn chí mạng của mãng xà, gắng gượng lệnh, “Mọi mau lui !”
Không là ảo giác của nàng , nàng cảm thấy yêu lực của mãng xà so với lúc nãy còn mạnh hơn, cách khác, con mãng xà lúc nãy cố tình che giấu thực lực, thèm để nàng mắt, mới để nàng cơ hội lợi dụng. Lòng Trường Tuế trĩu nặng, đây mới chỉ là ấu thể cấp thấp, linh trí ?
Suy đoán của nàng sai.
Khổ chiến địch , Trường Tuế loạng choạng lùi về , suýt nữa mãng xà c.ắ.n đứt cánh tay. lúc , con mãng xà chiếm thế thượng phong bỗng khựng , nó rít lên lè lưỡi rắn, đầu rắn lệch sang , như thứ gì đó thu hút.
Chính là lúc !
Nắm bắt cơ hội, Trường Tuế giơ cổ tay lên, nhắm mắt niệm quyết triệu hồi linh lực.
Pháp khí của nàng ở Linh Châu Giới là thần vật Vô Cấu Lăng, g.i.ế.c c.h.ế.t Man Hoang Long Tổ ấu thể cấp thấp thành vấn đề, nhưng điều khó khăn là, tu vi hiện tại của nàng đủ để triệu hồi thần vật, chỉ thể c.ắ.n răng vận hành bộ linh lực trong cơ thể, ép buộc gọi bản mệnh pháp khí.
“Tru!” Pháp ấn hoa văn ba cánh giữa trán tỏa ánh sáng xanh biếc, Vô Cấu Lăng từ cổ tay nàng bay v.út lên, quấn lấy thể mãng xà.
Vì tu vi hạn, Trường Tuế chỉ thể triệu hồi Vô Cấu Lăng trong vài thở ngắn ngủi, cho nên một loạt động tác của nàng như mây bay nước chảy, phối hợp với liên chiêu tru tà liên tục ném miệng mãng xà, thành công khiến mãng xà lăn lộn đất đau đớn quằn quại, phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết ch.ói tai.
Rầm—
Ngay khoảnh khắc mũi chân chạm đất, con quái vật khổng lồ lưng nổ tung thành từng mảnh, Vô Cấu Lăng từng vòng quấn quanh bảo vệ nàng, chặn luồng hắc khí hung hãn lan khác thương.
Đây là… thành công ?
Trường Tuế thấy, xung quanh truyền đến tiếng reo hò kích động của các thuật sĩ.
Linh lực nghịch hành xông thẳng tâm mạch, lúc nàng đau nhức, ngũ quan yếu , nhưng tỉnh táo lạ thường. Nhớ sự bất thường của mãng xà lúc nãy, nàng ngẩng mắt về phía bên , phát hiện nơi đó chính là cung điện giam giữ nó, mà thiếu niên trốn trong điện, lúc đang bậc thềm.
Dưới cơn gió lạnh thổi qua, bộ y phục nặng nề chỉ gợn lên một chút, những đường thêu chỉ vàng thấp thoáng hiện . Thiếu niên tóc đen da trắng như tuyết, mặt đeo mặt nạ bươm bướm, cách mấy trăm bậc thang xa xa đối mặt với nàng, ma mị diễm tuyệt.
Trường Tuế luôn cảm thấy, cảnh tượng nàng dường như thấy ở đó, nhất thời đầu đau dữ dội.