Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta - Chương 29
Cập nhật lúc: 2026-03-19 01:01:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rơi một hang động rõ, nó trụi lông cháy đen, một cục xí, dư uy của lôi kiếp hoành hành trong cơ thể, đau đến mức nó kêu gào t.h.ả.m thiết, lăn lộn khắp nơi, giày vò gần nửa canh giờ.
Đợi đến khi ý thức của nàng trở bình thường, nàng hóa thành hình , cử động móng vuốt, sờ sờ má, nụ môi còn kịp nở, ngẩng đầu lên liền thấy… một pháp trận đá khổng lồ xa, một thiếu niên áo đỏ đang xếp bằng.
Vô xiềng xích lơ lửng lưng vây khốn , thiếu niên dung mạo diễm lệ, áo đỏ rũ xuống đất, một tay chống cằm trông vẻ lười biếng, đang chớp mắt nàng.
Trường Tuế: “…”
Vô cớ nghĩ đến đầu gặp Hoàn Lăng, câu hỏi xuất phát từ lòng hiếu kỳ của thiếu niên: “Ngươi là, thứ gì?”
Đây lẽ là giấc mơ bình yên và nhẹ nhõm nhất của Trường Tuế kể từ khi luân hồi ở thế giới khác.
Trong mộng, nàng thần uy đại hiển, cứu thiếu niên khỏi pháp trận, họ tay trong tay tìm đường trong một cổ cảnh tà môn, nàng còn nhận tiểu thiếu niên đồ , đặt tên cho .
Ba chữ “Mộ Giáng Tuyết”, nàng gọi gọi trong mộng, thời gian trôi , hình thiếu niên cao lớn dần, từ lúc nào đổi bộ hồng y tà tứ thành bạch y thanh nhã. Mỗi nàng gọi, đều đáp , “Sư tôn, đây.”
“Sư tôn, vạn hoa viên trong tông mới nở nhiều hoa, xuống núi xem ?”
“Sư tôn, bánh hoa đào dính lên mặt , bọn họ đều đang .”
Ai dám nàng?!
Nàng đường đường là Thánh nữ trấn tông của Thần Kiếm Tông, linh vật duy nhất sinh từ trời đất, ai dám chế nhạo nàng?!
“Ai dám…” Trường Tuế lẩm bẩm, ngón tay co vung mạnh, trực tiếp khiến tỉnh khỏi giấc mộng.
Giấc mộng chỉ vài canh giờ, như hết một đời tươi nhất của nàng ở Linh Châu Giới. Trường Tuế tỉnh , ánh mắt ngây dại, lâu thể thoát , niềm vui sướng là sự trống rỗng lạnh lẽo vô biên.
Sao thể quên chứ? Nàng và Mộ Giáng Tuyết… từng thiết nương tựa như .
“Không Tôn tọa!” Ngoài cửa truyền đến tiếng gọi vội vã.
Trước khi Tú Cầm xông phòng, Trường Tuế vội vàng lau vệt nước miếng chảy bên mép, nhanh ch.óng sửa sang tà áo, ngay ngắn. Nàng đờ đẫn, dùng giọng điệu lạnh lùng hỏi: “Lại xảy chuyện gì?”
Tú Cầm vội vã xông , chân như lửa, ngừng chỉ ngoài lều, run rẩy : “Bên ngoài tuyết rơi lớn, tuyết, tuyết màu đỏ!”
Trường Tuế thoáng thất thần, vô thức về phía vẫn đang hôn mê giường. Nàng nhớ, lúc cứu Mộ Giáng Tuyết trong rừng, bầu trời màu đỏ bất thường, mơ hồ vài giọt tuyết đỏ rơi xuống.
… Lại là ảo cảnh.
Lúc Trường Tuế rừng cứu , đang là đêm khuya, lẽ bóng tối dày đặc che khuất dị tượng trời, ai chú ý. Bây giờ trời sắp sáng, ánh bình minh chiếu rọi mặt đất, cũng chiếu sáng màu sắc yêu dị ma quái của bầu trời.
Khi Trường Tuế vén rèm ngoài, bên ngoài chút hỗn loạn.
Tuyết m.á.u rơi ngớt, trời đất hiện lên một màu đỏ sẫm bất thường, những mảng tuyết m.á.u lớn với tốc độ cực nhanh nhuộm đỏ mặt tuyết trắng, trong bãi săn lòng hoang mang bàn tán, xa truyền đến tiếng ngựa hí kinh hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-nao-su-ton-cung-la-cua-ta/chuong-29.html.]
“Sao thành thế .” Thanh Kỳ canh giữ ngoài cửa che miệng, thiên tượng mắt cho kinh ngạc.
điều khiến nàng kinh ngạc hơn, là sự liệu sự như thần của Trường Tuế. Nàng lẩm bẩm tên Mộ Giáng Tuyết, nhạy bén nhận sự khác thường, “Giáng Tuyết, Mộ… Giáng Tuyết, Tôn tọa, ngài sớm đoán trận giáng tuyết ?”
Trường Tuế đương nhiên đoán .
Nếu Thanh Kỳ tinh ý hơn, sẽ phát hiện sự bình tĩnh của Trường Tuế lúc càng giống như thất thần, cơ thể mảnh mai yếu ớt trong chiếc áo choàng, cả nàng lung lay trong gió lạnh như trọng lượng.
Quả nhiên là mơ thấy gì thì đến nấy, trận tuyết , lúc nàng và Mộ Giáng Tuyết mới gặp, cũng từng xuất hiện.
“Ngươi tên gì?”
“Sinh từ trời đất, tên họ.”
Năm đó, đầu tiên thấy tuyết đỏ, Trường Tuế cảm thấy vô cùng kinh diễm, nàng nhẹ nhàng hứng lấy một bông tuyết, nghiêng đầu suy nghĩ, thuận miệng đặt cho một cái tên, “Vậy là gọi—”
“Gọi là Giáng Tuyết .”
Từ đó về , nhiều năm trôi qua, Linh Châu Giới rơi một trận một trận giáng tuyết, mỗi trận tuyết m.á.u gột rửa đều sẽ mang đến tai họa. Dù ký ức của nàng phong ấn phần lớn, nhưng ký ức trong ác mộng luôn nhắc nhở nàng, ngày đại hôn của nàng, lúc Linh Châu Giới hủy diệt, tuyết đỏ đều xuất hiện.
Giơ tay hứng lấy một bông tuyết đỏ, bông tuyết nhiệt độ cơ thể nàng tan thành một giọt nước đỏ thẫm, gần như cùng màu với bông hoa băng màu m.á.u cổ tay nàng. Nhìn giọt nước tuyết trong lòng bàn tay, ký ức mất lóe lên trong đầu nàng, nhanh đến mức nàng kịp nắm bắt, chỉ để cảm giác ngột ngạt khó chịu.
Nàng hiểu, thế giới khác linh lực cạn kiệt, tại đột nhiên trời giáng tuyết đỏ?
Lắc lắc cái đầu nặng trĩu, Trường Tuế cho rằng đây là điềm lành.
Tư Tinh là thị nữ cận bên cạnh Thánh Đức Nữ Đế, sư từ Côn Sơn Đạo Môn.
Tóc trắng lông mày, áo choàng xanh, Tư Tinh tay cầm phất trần chậm rãi bước tới, nàng cúi Trường Tuế, vẻ mặt nghiêm túc, “Quốc sư đại nhân, Bệ hạ mời.”
Xảy chuyện lớn như , Thánh Đức Nữ Đế tự nhiên gặp nàng.
“…”
Lúc Trường Tuế đến, trong hoàng trướng tụ tập ít đại thần, Thánh Đức Nữ Đế ngay ngắn ghế vua, bên cạnh còn Triệu Nguyên Tề môi tái nhợt.
Liếc Triệu Nguyên Tề, đợi Trường Tuế hành lễ, Thánh Đức Nữ Đế giơ tay hiệu cho nàng tiến lên chuyện, “Trời giáng tuyết đỏ, lòng hoang mang, Quốc sư đây là chuyện gì ?”
Dị tượng , sát khí chấn nhiếp mang theo quá nồng đậm, ngay cả phàm t.h.a.i cũng thể cảm nhận rõ ràng, thể thấy uy lực.
Trường Tuế im lặng một lúc, thực nàng cũng tuyết đỏ do mà , chỉ trực giác là liên quan đến Mộ Giáng Tuyết. Nàng đoán, Mộ Giáng Tuyết hiện tại tính mạng nguy kịch, một khi c.h.ế.t , ác hồn ắt sẽ về bản thể, thể vô hình ảnh hưởng đến khí vận của thế giới , tuyết đỏ chính là một loại cảnh báo nguy hiểm.