Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta - Chương 27
Cập nhật lúc: 2026-03-19 01:01:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vậy nên, nàng rốt cuộc đang do dự cái gì?
Nghĩ như , cổ tay của Trường Tuế càng lúc càng run, linh thuật nâng Mộ Giáng Tuyết vững, đưa rơi xuống vài phần. Bên tai bất chợt vang lên lời thề giận dữ của nàng tối qua, “Trong lòng vi sư, ai quan trọng bằng ngươi.”
“Sau sẽ coi ngươi như tròng mắt, để ngươi ngày ngày theo bên cạnh rời nửa bước.”
“Nếu đối xử với ngươi hoặc vi phạm lời thề hôm nay, cứ để mù một đôi mắt.”
Vốn tưởng rằng, một kẻ khẩu phật tâm xà như sẽ nhớ dáng vẻ của Mộ Giáng Tuyết lúc đó, nhưng giờ đây nàng thể nhớ rõ, thiếu niên áo đỏ khóe môi nở một nụ nhàn nhạt, tiến lên nắm lấy tay nàng, giọng ấm áp: “Như , vui mừng.”
Nàng … vi phạm lời thề ?
“Sư tôn, từ bỏ .” Bên , Mộ Giáng Tuyết vẫn đang khuyên nàng buông tay, dường như từng tin cái gọi là lời thề của nàng.
Mắt Trường Tuế cay xè chút đau, thẹn quá hóa giận quát lên, “Ngươi câm miệng cho ! Không động đậy!”
Hắn chỉ cần cử động nhẹ, đối với Trường Tuế cũng là một gánh nặng.
Thấy Triệu Nguyên Tề chỉ còn cách ba bước, Trường Tuế ép bình tĩnh, suy nghĩ cách phá cục.
Khó khăn lắm mới dẫn dắt ác hồn khả năng hướng thiện, nàng tuyệt đối sẽ buông tay lúc . Cổ tay thi triển thuật pháp nứt từng vệt m.á.u, Trường Tuế mắt thấy Triệu Nguyên Tề mặt , từ từ giơ đao lên.
Xem … lộ nguyên hình .
Trường Tuế nhắm mắt .
Là linh vật sinh từ trời đất, dù đến thế giới khác tước phần lớn tu vi, nàng vẫn là linh thể, phàm thai. Trong thời khắc nguy cấp , chỉ hiện nguyên hình mới thể thoát khỏi tình thế khó khăn, chỉ là nếu xử lý , thể sẽ xuất hiện phiền phức lớn hơn.
Lúc , chỉ thể một bước xem một bước.
Khi lưỡi đao sắp c.h.é.m tới mắt, pháp ấn hoa ba cánh trán Trường Tuế sáng lên, nàng đột ngột mở mắt. Ngay khi lưỡi đao xé gió, nàng đang định hóa hình, bên tai đột nhiên truyền đến giọng của Mộ Giáng Tuyết: “Sư tôn.”
Hắn dường như thở dài một tiếng, giọng điệu yếu ớt gần như thì thầm, u uất ai oán, như là ảo giác của Trường Tuế, “Nếu sư tôn chịu từ bỏ ai… đồ nhi chỉ thể giúp lựa chọn.”
Lời dứt, Mộ Giáng Tuyết từ tấm chắn mà nàng kết nhảy xuống.
“!” Sức nặng đè lên cổ tay đột ngột nhẹ bẫng, Thừa Phong Quyết vỡ tan, linh lực phân tán hội tụ tay trái, nâng Hoàn Lăng sắp rơi xuống lên cao. Khoảnh khắc đó, Trường Tuế kịp suy nghĩ, gần như theo bản năng kéo Hoàn Lăng đặt lên mặt đất bằng phẳng, một cước đá bay Triệu Nguyên Tề.
“Điện hạ!”
“Mau bảo vệ Điện hạ rời !” Một đám đỡ lấy Triệu Nguyên Tề ngất , vội vã bỏ chạy.
Trường Tuế ngã xuống đất, kịp xem tình hình của Hoàn Lăng, mềm nhũn hai chân chạy xuống dốc.
“Mộ Giáng Tuyết…”
“Mộ Giáng Tuyết!” Trường Tuế thấy tiếng ch.ó sói xé xác điên cuồng hú hét dốc.
Những con ch.ó sói đó bỏ đói mấy ngày, bình thường thích ăn thịt , lúc Trường Tuế xông xuống, Mộ Giáng Tuyết quần áo rách nát, là m.á.u, hấp hối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-nao-su-ton-cung-la-cua-ta/chuong-27.html.]
Không cơ thể đến giới hạn, là cảnh tượng Mộ Giáng Tuyết ch.ó sói c.ắ.n xé kích thích nàng, mắt Trường Tuế xuất hiện ảo ảnh kỳ lạ. Linh Châu Giới tan hoang đầy tuyết đỏ, bầu trời màu m.á.u, tóc hoa râm nửa xõa, chống ô về phía nàng.
Nếu để Mộ Giáng Tuyết c.h.ế.t ở đây…
Ký ức phong ấn gào thét thoát khỏi l.ồ.ng giam, bông hoa băng màu m.á.u cổ tay Trường Tuế nóng rực, nàng hoảng sợ thể kiểm soát. Linh lực tăng vọt, nàng hất tung những con ch.ó sói xung quanh, vội vã lao đến mặt Mộ Giáng Tuyết.
Hồng y thiếu niên nặng trĩu, m.á.u nhuộm thấu. Trường Tuế đỡ đầy m.á.u dậy, màng an nguy của bản dùng linh lực bảo vệ tâm mạch của , hoảng hốt gọi tên , “Mộ Giáng Tuyết! Tỉnh , đừng c.h.ế.t…”
Tuyệt đối c.h.ế.t.
Nhiệm vụ của nàng vẫn thành, nàng vẫn tịnh hóa ác hồn, dạy dỗ bồi dưỡng thật , thể c.h.ế.t.
Mộ Giáng Tuyết phun một ngụm m.á.u tươi.
Hắn dường như thích gọi danh xưng .
Mộ Giáng Tuyết nàng, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu hình ảnh của nàng, gò má trắng nõn m.á.u nhuộm bẩn. Dường như một cái, gắng sức cong khóe môi, khẽ hỏi: “Lần , đúng chứ?”
Hắn ác, coi thường mạng , ích kỷ, nỗ lực để trở thành thủ đồ của Quốc sư đại nhân.
Tiếc là, dường như cơ hội trở thành dáng vẻ mà Trường Tuế thích nữa …
Dường như giơ tay gì đó, nhưng đau đớn, thể cử động. Mấy câu dùng hết bộ sức lực của , mắt Mộ Giáng Tuyết bắt đầu tối sầm từng mảng, dần dần rõ dung mạo của Trường Tuế, khi nhắm mắt , chỉ yếu ớt, yếu ớt hai chữ mơ hồ.
Hắn : “Đừng .”
Trường Tuế chậm rãi chớp mắt, lúc mới nhận .
Tuyết rơi.
Màu đỏ phủ kín trời đất từ phương xa ập đến, tuyết đỏ kỳ dị lững lờ rơi xuống, rơi mặt như một vết m.á.u tươi.
Tuyết rơi , tuyết màu đỏ.
“…”
Vết thương của Mộ Giáng Tuyết quá nặng, dù Trường Tuế cho uống đan d.ư.ợ.c hộ mệnh hàng đầu, vẫn thể giúp thoát khỏi nguy hiểm đến tính mạng.
Điều khiến Trường Tuế đau đầu hơn là, tình trạng của Hoàn Lăng cũng , nàng lo lắng đến phát hỏa, chạy qua chạy hai nơi, tự đút t.h.u.ố.c cho Hoàn Lăng xong, mới vội vã chạy về lều của .
“Hắn thế nào ?” Trường Tuế như bay, mất vẻ vững vàng bình tĩnh thường ngày, vén rèm xông như một cô bé hấp tấp.
Trong phòng đốt hương trầm nồng nặc, nhưng vẫn thể xua tan mùi m.á.u tanh.
Tú Cầm đổ từng chậu nước m.á.u , mắt đỏ hoe lắc đầu với Trường Tuế, “Ngự y giúp công t.ử băng bó , nhưng thương thế của Giáng Tuyết công t.ử quá nặng, ngài, ngài cũng chắc thể cứu sống .”