KIẾN XUÂN SINH - 9

Cập nhật lúc: 2026-02-13 15:24:01
Lượt xem: 566

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thuốc mát lạnh thoa đều, cảm giác rát mặt cũng dịu ít. 

 

Nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc của , còn né tránh nữa.

 

“Người trong ngục , nàng định xử lý thế nào?”

 

Hắn hỏi.

 

Người , chính là Tạ Vân Thường.

 

Nàng đương nhiên c.h.ế.t, chỉ là một kẻ thế vóc dáng tương tự diễn một màn kịch mà thôi.

 

“Nàng vẫn còn giá trị.”

 

Ít nhất là vẫn , kiếp Tạ Vân Thường c.h.ế.t như thế nào. 

 

Nếu Anh Quốc công đối với chút chân tâm nào, chỉ lợi dụng, thì đối với nàng vẫn còn ba phần chân tình, bảy phần lợi dụng. 

 

Cùng ở trong cuộc, những gì nàng ở kiếp , nhất định nhiều hơn

 

Những thứ đó, đều moi từ miệng nàng .

 

Còn việc nàng sẽ chịu ư, từng nghĩ tới.

 

Tạ Vân Thường từ nhỏ nuông chiều quen , chịu nổi một chút khổ sở. 

 

Nếu nàng thật sự thể vì khác mà hy sinh bản , còn kính nàng thêm mấy phần.

 

12

 

Trong tang lễ tại Chu gia, Tạ Vân Thường c.h.ế.t, Anh Quốc Công cũng mặt. 

 

Ông mím môi, vẻ mặt u ám nặng nề.

 

Ái nữ qua đời, mưu tính của hoàng thượng cũng thành công cốc, những ngày gần đây thể việc đều thuận.

 

Ông gọi tới, giao cho một nhiệm vụ.

 

“Con đem những phong thư , đặt thư phòng của Ứng Thừa Uyên.”

 

Thư tín?

 

Ta đưa tay nhận lấy. 

 

Những lá thư mật ký của thủ lĩnh Bắc Địch, đại ý là đồng ý lấy quân khí đổi lấy việc rút quân. 

 

Chữ phía bắt chước theo nét chữ của Ứng Thừa Uyên.

 

Đây là vu oan cho Ứng Thừa Uyên trong trận chiến cấu kết với Bắc Địch ?

 

Đây chính là tội danh tru gia diệt tộc.

 

Thấy do dự, Anh Quốc Công :

 

“Vốn dĩ đem chuyện bày ánh sáng, nhưng Bạch Thành và Triệu Lệnh Hoằng quá mức vô dụng. Kế sẽ liên lụy đến con. Hoàng thượng hứa, nếu việc thành, sẽ ban cho con ngôi vị Hoàng hậu.”

 

Ngôi vị Hoàng hậu?

 

Quả thực là bỏ vốn liếng lớn.

 

“Phụ cứ yên tâm, nữ nhi nhất định phụ kỳ vọng của .”

 

Anh Quốc Công gật đầu, bỗng thở dài một tiếng.

 

“Chuyện hôm đó cũng , mẫu con cũng thật là… Vân Thường mệnh , thể đổ hết lên đầu con chứ?”

 

“Vi phụ nàng . Qua mấy ngày nữa con về Quốc Công phủ, chúng cả nhà cùng tụ họp cho vui, ?”

 

Anh Quốc Công dò hỏi, hiển nhiên là sợ vì chuyện mà sinh lòng oán giận đối với Quốc Công phủ.

 

Ta gật đầu: “Được thôi.”

 

Nhìn bọn họ sự dặn dò của Anh Quốc Công, thể miễn cưỡng tươi với , hẳn sẽ thú vị.

 

Dùng bữa xong trong ngày hôm đó, địa lao liền tới báo, Tạ Vân Thường chuyện.

 

Là nàng chủ động .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kien-xuan-sinh/9.html.]

 

Từ khi giam giữ tới nay, ai thẩm vấn, ai dùng hình, chỉ đơn giản là nhốt nàng , mỗi ngày đưa chút cơm ăn.

 

Đồ ăn đưa từ một ngày ba bữa, dần dần giảm xuống một ngày một bữa, đến hai ngày một bữa.

 

Lần quá hai ngày, cơm nước vẫn đưa tới, Tạ Vân Thường chịu nổi nữa.

 

Nàng nghi ngờ lãng quên, nghi ngờ nhốt c.h.ế.t, bỏ đói c.h.ế.t nàng .

 

Vì thế nàng quyết định lấy con bài trong tay, để khiến nhớ tới nàng .

 

“Ta ăn cơm .”

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Ta nhướng mày: “Ta , ngươi định cái gì.”

 

Sắc mặt Tạ Vân Thường tái nhợt, ôm lấy bụng.

 

“Ngươi chẳng lẽ , vị mới mười ba tuổi, là ai đang giúp những chuyện ?”

 

Ta hề lay động: 

 

“Với thế lực của Sở Vương phủ, chuyện nên , sớm muộn gì cũng sẽ .”

 

Trong ván cờ , nếu vị thực sự thực lực đối đầu trực diện với Sở Vương phủ, thì cũng cần dùng tới những thủ đoạn như .

 

“Còn gì nữa ? Nếu đây…”

 

“Đợi !”

 

Tạ Vân Thường cuống lên.

 

“Ngươi chẳng lẽ , khi ngươi c.h.ế.t, xảy chuyện gì ?”

 

“Những việc đời sẽ đổi, cũng chẳng gì đáng .”

 

Ta đầu , tiếp tục về phía cửa.

 

Tạ Vân Thường c.ắ.n c.h.ặ.t môi, gọi .

 

“Ta cho ngươi ! Cố Tĩnh Thư, cho ngươi , nhưng khi xong, ngươi thả ngoài.”

 

Nàng hít sâu một .

 

“Bên cạnh hoàng thượng, một thái giám chuyên hầu b.út mực, tên là Lưu Thuyên. Hắn bày mưu tính kế, giúp hoàng thượng trừ khử Sở Vương, từ đó càng trọng dụng, khuấy đảo triều đình.”

 

Tạ Vân Thường một cách khó nhọc:

 

“Phụ và Chu Mặc vu hãm, đều tống ngục, cả nhà lưu đày.”

 

“Phụt!”

 

Nghe tới đây, nhịn , bật thành tiếng.

 

“Ngươi cái gì!”

 

Tạ Vân Thường tức giận hỏi.

 

Ta lau giọt nước mắt nơi khóe mắt.

 

“Ta còn tưởng là tiền đồ gấm vóc thế nào, khiến ngươi sống một đời vẫn một mực trung thành như . Chỉ thế thôi ?”

 

“Ngươi hiểu cái gì!”

 

Sắc mặt Tạ Vân Thường trắng bệch, phản bác:

 

“Phụ chỉ là sai một bước, mới nắm thóp. Nếu một , , ngươi phụ sẽ thắng?”

 

“Còn hơn cái Ứng Thừa Uyên lạnh lẽo , thể nhân đạo, cho dù thắng thì ?”

 

Tạ Vân Thường vội vàng khuyên :

 

“Ngươi tiếp tục giúp phụ và hoàng thượng việc. Đợi đến khi đại sự định , sẽ bảo phụ trừ khử Lưu Thuyên. Đến lúc đó, Quốc Công phủ sẽ là phú quý ngập trời thế nào, ngươi đừng nữa!”

 

Ta gật đầu: “Có lý.”

 

Tạ Vân Thường lộ vẻ vui mừng.

 

Loading...