KIẾN XUÂN SINH - 8
Cập nhật lúc: 2026-02-13 15:23:37
Lượt xem: 563
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta cúi mắt: “Tỷ tỷ đoán , cần gì còn hỏi nữa?”
Dẫu đoán từ , khi xác nhận, Tạ Vân Thường vẫn thể tin nổi.
Nàng thất thanh kêu lên:
“Ngươi điên ? Ngươi chẳng lẽ quên, phụ là của ai ư?”
Thấy một vẻ thờ ơ, Tạ Vân Thường bắt đầu sốt ruột.
“Cho dù… cho dù đây là với ngươi, nhưng cái c.h.ế.t của ngươi là thiên tai, thể trách chúng ! Bây giờ lợi ích của chúng là một! Quốc công phủ thì chúng mới , ngươi hiểu ?”
“ .”
Ta mỉm lắc đầu.
“Từ đến nay đều là quốc công phủ thì tỷ tỷ , còn từng .”
Tạ Vân Thường nghẹn lời.
“Ngươi… ngươi ích kỷ như ? Kiếp vì đại cục mà hy sinh, chẳng cũng lợi cho ngươi và Chu Mặc ? Giờ cũng đến lượt ngươi , vì ngươi chịu? Chỉ vì chút chuyện nhỏ, ngươi phản bội quốc công phủ?”
Trong mắt Tạ Vân Thường tràn đầy thất vọng.
“Nếu ngươi vẫn cố chấp tỉnh, thì đừng trách cho phụ !”
Nàng xoay định rời , gọi .
“Tạ Vân Thường.”
Nàng nghiêng , giọng đầy mỉa mai:
“Sao? Ngươi hối hận ? hối hận cũng muộn , thời cơ tuyệt hảo ngươi phá hỏng, đợi phụ …”
Lời còn dứt, hình nàng lảo đảo, lùi hai bước.
“Ngươi… Cố Tĩnh Thư, ngươi gì?”
Đã gì ư?
Chỉ thể , hương là thứ .
Không trách bậc cửu ngũ chí tôn , cũng thích dùng hương.
“Ta vốn còn đang nghĩ, khi nào thì tìm tỷ tỷ.”
Ta xổm xuống, thẳng nàng.
“Ai ngờ, tỷ tỷ tự tìm tới.”
Cuộc đấu tranh hoàng quyền, động một chút là mất mạng.
Thế giới thể kẻ trọng sinh, nhưng thể hai kẻ trọng sinh đối lập.
Điều đó định sẵn, hôm nay giữa và nàng , chỉ một thể bình an trở về.
“Ngươi gì… ngươi dám động ?”
Tạ Vân Thường ngã sấp xuống đất, dốc hết sức túm lấy tay áo .
“Ngươi dám động , mẫu và các sẽ tha cho ngươi!”
“Vậy cũng để họ .”
“Ngủ , đừng sợ.”
Giọng dịu xuống trấn an.
“Dẫu cũng từng là tỷ một hồi, bảo đảm, tỷ tỷ sẽ quá đau đớn.”
Môi Tạ Vân Thường run rẩy, thêm lời nào, cam lòng khép đôi mắt.
11
Tạ Vân Thường chùa Thanh Phong dâng hương, đường trở về kinh thì gặp một toán lưu khấu, rơi xuống vách núi.
Tùy tùng của Tạ gia may mắn thoát , chạy về báo tin.
Quốc công phủ và Tạ gia lập tức rối loạn, vội vàng phái tìm.
Thế nhưng chân núi chỉ tìm một chiếc mũ che mặt vỡ nát, cùng những mảnh hài cốt nữ nhân rải rác khắp nơi.
Quốc công phu nhân ngất một trận, khi tỉnh liền tới cửa Sở Vương phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kien-xuan-sinh/8.html.]
Ta tiến lên thỉnh an:
“Mẫu …”
Lời còn dứt, má đau nhói, một cái tát giáng thẳng xuống.
Máu trong khoang miệng trào lên, nghiêng mặt , giọng trơ lì.
“Mẫu là ý gì?”
Quốc công phu nhân chỉ tay , hai mắt đỏ ngầu.
“Ngươi hại Vân Thường hạ giá gả Tạ gia còn đủ, giờ còn hại c.h.ế.t nó ?”
Ta nheo mắt , suýt nữa thì tưởng bà phát hiện điều gì.
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
bà càng kích động hơn:
“Nếu cùng ngươi tới chùa Thanh Phong, đường về kinh Vân Thường gặp tai họa như ?”
“Từ khi ngươi trở về, trong nhà lấy một chuyện thuận lòng! Sớm thế, sớm thế nên…”
“Lời của Anh Quốc công phu nhân, e là đúng.”
Ứng Thừa Uyên bước trong sảnh, thấy dấu tay in đỏ mặt , ánh mắt trầm xuống.
“Trước hết đến việc là trưởng tỷ chủ động mời, lúc nàng hồi kinh, thế t.ử phi vẫn còn ở chùa Thanh Phong cầu bùa hộ trừ sát khí cho bản thế t.ử, cùng đường, chuyện thì liên quan gì tới nàng?”
“Gần đây lưu khấu hoành hành, triều đình đang truy xét, trưởng tỷ gặp nạn, cũng lấy tiếc.”
Ứng Thừa Uyên nâng mắt lên, giọng bỗng chuyển lạnh.
“ đó là lý do để ngài chất vấn thế t.ử phi.”
Lồng n.g.ự.c Quốc công phu nhân phập phồng, trừng mắt :
“Ta dạy dỗ con gái ruột của , thế t.ử cũng nhúng tay ?”
“Thế t.ử phi nay gả Sở Vương phủ, chính là của hoàng thất.”
Ứng Thừa Uyên tiến lên một bước.
“Ngài tuy mang cáo mệnh trong , nhưng cũng đạo lý tát thế t.ử phi mặt . Ngài đúng ?”
Quốc công phu nhân lùi hai bước, liên tiếp ba tiếng “”, phất tay áo bỏ .
“Đa tạ thế t.ử gia.”
Nửa lễ còn hành xong Ứng Thừa Uyên ngăn .
Hắn vết sưng đỏ mặt , khẽ nhíu mày.
“Sao trông còn nặng hơn lúc nãy, sai gọi đại phu.”
Đại phu tới xem, lấy một chiếc bình sứ nhỏ, dặn bôi t.h.u.ố.c mỗi ngày.
Ta định nhận lấy, thì bình sứ rơi tay Ứng Thừa Uyên.
Hắn phất tay cho lui , xuống bên giường.
“Đây chính là lý do nàng việc cho bọn họ?”
Ta gật đầu, chuyện gì giấu.
Ứng Thừa Uyên trầm mặc hồi lâu, mở nắp bình sứ.
Hắn chấm một chút t.h.u.ố.c mỡ, định nhẹ nhàng bôi lên mặt .
Ta nghiêng đầu né tránh.
“Thế t.ử, cần như , để tự là .”
Động tác của Ứng Thừa Uyên khựng .
Hắn , từng chữ từng chữ hỏi:
“Nàng cho rằng, đang mua chuộc lòng ?”
Ta im lặng .
Ứng Thừa Uyên thêm hai giây, thái độ phần cứng rắn, nhưng động tác vẫn khá nhẹ nhàng, bôi t.h.u.ố.c lên mặt .
“Nàng cũng , phu thê một thể, cần như thế.”