KIẾN XUÂN SINH - 7

Cập nhật lúc: 2026-02-13 15:23:13
Lượt xem: 528

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Lệnh Hoằng là cựu bộ của Sở vương năm xưa, từng xưng gọi với Sở vương. 

 

Bạch Thành là nghĩa t.ử của Sở vương, cũng lớn lên cùng Ứng Thừa Uyên.

 

Cuối cùng, hai đều phong thưởng. 

 

Ứng Thừa Uyên vì là trong hoàng thất, c.h.ế.t chiến trường, hoàng thượng miễn truy cứu, miễn cưỡng ban cho cái danh trung liệt.

 

Chỉ là thanh danh của Sở vương phủ, rốt cuộc cũng thối nát.

 

Cùng những kẻ từng tin tưởng vây g.i.ế.c, cảnh kiếp của chúng , mà tương đồng đến thế?

 

Trước khi , Ứng Thừa Uyên thật sâu một .

 

Ta đáp bằng một nụ nhàn nhạt.

 

Ứng Thừa Uyên bao lâu, Tạ phủ gửi thiệp hỷ.

 

Hôn sự của Chu Mặc và Cố Vân Thường đưa lên lịch.

 

Không đúng, bây giờ gọi là Tạ Vân Thường mới .

 

Là thông gia kết nghĩa của Tạ gia, của Anh Quốc Công phủ đều trong danh sách mời.

 

Ngày thành , Chu Mặc mặc hỉ bào đỏ thắm, cùng Tạ Vân Thường nắm chung một dải lụa hồng, mặt là nụ kìm .

 

Kiếp , khi thành với , từng rạng rỡ đến ?

 

Ta nhớ.

 

Nhắc đến việc quen Chu Mặc, là từ năm tám tuổi trở về từ đất Sở.

 

Khoảng thời gian ở nhà ngoại, sơ ý lạc đường trong hội đèn, gặp bọn bắt cóc trẻ con, suýt nữa bán

 

Cuối cùng tuy cứu về, nhưng để ác mộng triền miên.

 

Phụ đành đón về kinh, đưa tới y quán chữa trị.

 

Y quán đó, chính là nhà Chu Mặc.

 

Hắn chỉ lớn hơn quá hai tuổi, chuyện của , luôn kiên nhẫn an ủi, dần dần trở nên quen với .

 

Khi , chức quan của phụ còn nhỏ hơn bây giờ, chúng ở trong một con hẻm nhỏ, nhà và nhà chỉ cách hai con phố.

 

Không xuất cao môn, thuở nhỏ tự nhiên cũng chẳng bao nhiêu kiêng kỵ nam nữ, chơi với là chuyện đương nhiên, hình thành tình nghĩa thanh mai trúc mã.

 

Lớn lên, thi đỗ tú tài, phụ coi trọng , hôn sự của chúng cứ thế định .

 

Thế nhưng kiếp , khi thành , và Tạ Vân Thường châu t.h.a.i ám kết. 

 

Khi ép hỏi, đau khổ van xin thành .

 

“Hồi thiếu niên, từng một trận mưa lớn chặn bên đường. Nàng trong xe ngựa ngang qua, sai nha đưa cho một chiếc ô.”

 

Chỉ một cái thoáng qua, trở thành nỗi niệm nhớ khắc cốt ghi tâm của .

 

Chu Mặc khổ:

 

“Khi phận của nàng và nàng tráo đổi, thậm chí còn âm thầm vọng tưởng, liệu thể đổi luôn cả hôn sự .”

 

“Số phận trêu ngươi, nay nàng mang cốt nhục của , cũng chỉ cầu đứa trẻ . Tĩnh Thư, thể xin nàng, nhận đứa bé , coi như là vì ?”

 

Thật đúng là chân tình ý thiết.

 

Bọn họ là chân ái, là gì?

 

Còn đứa con của , mới phát hiện, còn đủ hai tháng, cũng cùng chôn vùi dòng bùn lũ.

 

Trên đời , ngoài , ai rằng con bé từng tồn tại.

 

Ta lạnh lùng hai họ nắm tay qua.

 

Khi vùi lấp, l.ồ.ng n.g.ự.c nghẹt thở, m.á.u chảy như suối, dùng hết sức lực gào lên cầu cứu.

 

Ta chính là c.h.ế.t như .

 

10

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kien-xuan-sinh/7.html.]

 

Nửa năm , Ứng Thừa Uyên đại thắng trở về, khải hồi triều. 

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Khi luận công ban thưởng, trình chứng từ, tố cáo phó tướng Bạch Thành cấu kết với Triệu Lệnh Hoằng, thông đồng Bắc Địch, lộ bố phòng, khiến triều đình và dân gian đều chấn động. 

 

Sau khi điều tra xác minh, hoàng thượng hạ lệnh giam .

 

Ngày Ứng Thừa Uyên trở về phủ, mang theo một luồng sát khí lạnh lẽo. 

 

Ta bước lên nghênh đón, định tháo áo choàng cho , cổ tay nắm c.h.ặ.t. 

 

Hắn chằm chằm mắt .

 

“Nàng bằng cách nào?”

 

“Ta bằng cách nào quan trọng.”

 

Ta đáp: “Quan trọng là điện hạ bình an trở về.”

 

Ứng Thừa Uyên buông tay, tiếp tục giúp tháo áo choàng.

 

“Ta còn chúc mừng thế t.ử, đ.á.n.h một trận thật .”

 

Ứng Thừa Uyên trầm giọng

 

“Nếu nàng nhắc nhở, chỉ sợ khó.”

 

“Là Anh Quốc Công?”

 

Hắn cúi đầu hỏi.

 

Ta trả lời.

 

Ứng Thừa Uyên trầm mặc hồi lâu.

 

“Ta thẩm vấn bọn họ. Triệu Lệnh Hoằng , bọn họ từng nhiều khuyên phụ vương tạo phản, nhưng phụ vương chịu.”

 

“Còn rằng, ở vị trí , bất kể , đều sẽ kết cục . Bọn họ theo phụ vương thớt, liền trở thành con d.a.o của kẻ .”

 

“Còn nàng thì ?”

 

Hắn cúi đầu .

 

“Nàng rõ ràng cơ hội d.a.o.”

 

“Phu thê vốn là một thể.” 

 

Ta : “Ta d.a.o, càng thớt.”

 

Ta hỏi : “Thế t.ử thì ? Thế t.ử cam tâm thớt ư?”

 

Ánh mắt Ứng Thừa Uyên tối , cúi đầu nắm lấy tay .

 

Im lặng, mà hơn vạn lời.

 

……

 

Vài ngày , Tạ Vân Thường đột ngột gửi bái, hẹn đến chùa Thanh Phong dâng hương. 

 

Ta đúng hẹn đến nơi, hàn huyên mấy câu, nàng dẫn khu rừng kín phía núi.

 

Nàng thẳng vấn đề:

 

“Ngươi cũng trọng sinh , đúng ?”

 

Ta giả vờ hiểu:

 

“Tỷ tỷ đang ? Ta rõ.”

 

“Ngươi còn giả vờ!”

 

Tạ Vân Thường nghiến răng:

 

“Vì Ứng Thừa Uyên c.h.ế.t? Chuyện phụ giao cho ngươi, rốt cuộc ngươi đàng hoàng ?”

 

“Nếu ngươi , cục diện khác xa kiếp như ? Trừ phi ngươi cũng trọng sinh, còn dư thừa thêm chuyện gì đó!”

 

Loading...