KIẾN XUÂN SINH - 5

Cập nhật lúc: 2026-02-13 15:22:23
Lượt xem: 589

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà sai thu hồi những thứ , phái ma ma đến gõ đầu dằn mặt.

 

“Phu nhân , là cô nương phu nhân quản, phu nhân cũng quản nữa. Sau cô nương gả vương phủ, chuyện gì thì tự lo liệu, tự gánh.”

 

Trong lòng chỉ mong như thế, nhưng mặt vẫn lộ vẻ hoảng hốt.

 

Ba Cố gia gặp trong phủ, cũng ngơ lời chào hỏi của

 

Không bao lâu , phủ Quốc công đều , vị Tứ tiểu thư chân chính về phủ ngày mùng một, thất sủng.

 

Có hạ nhân lén bàn tán, Quốc công gia bắt gặp tại chỗ, nghiêm khắc quở phạt xong liền phát mại khỏi phủ. 

 

Gió trong phủ đổi chiều, rằng Tứ tiểu thư tuy chủ mẫu và các thiếu gia yêu thích, nhưng Quốc công gia che chở.

 

Quốc công gia mới là một lời quyết định trong phủ .

 

Cứ thế từng ngày trôi qua, hôn kỳ dần đến gần.

 

Trước khi xuất giá, Anh Quốc Công gọi đến thư phòng.

 

“Con còn nhớ lời vi phụ với con hôm đó chứ?”

 

“Hiện nay triều đình, Sở Vương chuyên quyền, là mối họa lớn trong lòng bệ hạ. Con gả Sở Vương phủ, nếu thể giúp thánh thượng trừ gian diệt ác, đến lúc đó đừng là mẫu và các trưởng của con, mà thiên hạ đều sẽ ca tụng nghĩa cử của con.”

 

Tim chấn động mạnh.

 

Thì , thì kiếp , Cố Vân Thường đóng vai trò như thế .

 

“Đến khi , con sẽ gia phong cáo mệnh, phú quý vinh hoa, hưởng dùng hết.”

 

Phú quý vinh hoa, hưởng dùng hết.

 

Khóe môi kéo lên một nụ nhạt.

 

Thật ?

 

Kiếp , thế lực Sở Vương quả thực quét sạch, nhưng kết cục thì

 

Hoàng thượng vì che giấu việc tay với Sở Vương phủ, đối với công lao của nàng , một chữ cũng nhắc tới.

 

Cố Vân Thường chỉ trở thành một nữ t.ử si tình, thủ tiết vì phu quân c.h.ế.t trận.

 

Ngược , phủ Anh Quốc công vốn bắt đầu sa sút từ đời phụ , đó ngày càng hưng thịnh. 

 

Phụ và ba vị trưởng đều trọng dụng.

 

Cố Vân Thường với phận quả phụ hoàng thất, ngay cả cửa cũng bước , chỉ thể mượn cớ thăm để xuất môn. 

 

Cũng chính nhờ cái cớ “thăm , nàng thường xuyên tới phủ, nảy sinh mối quan hệ mờ ám với Chu Mặc.

 

Quả thật là một việc khổ sai.

 

Chẳng trách sống một đời, Cố Vân Thường ôm lấy việc , mà nhường cho

 

Đợi đến khi hoàng quyền thu về, hoàng thượng trọng dụng phủ Anh Quốc công và Chu Mặc, nàng liền thể hưởng thành quả.

 

Giống như trong mắt nàng , kiếp từng như .

 

Chỉ là nàng , cũng là kẻ trọng sinh.

 

Ta từng hưởng chỗ nào từ phủ Anh Quốc công, thậm chí cái c.h.ế.t kiếp của , chính là do phủ Quốc công, Tạ gia, Chu Mặc và nàng cùng thúc đẩy.

 

Những chuyện lợi cho bọn họ…

 

Sao thể chứ?

 

7

 

Cuối cùng cũng đợi đến ngày xuất giá. 

 

Thế t.ử Sở Vương thành hôn, những lễ nghi cần dĩ nhiên thể thiếu, giày vò khá lâu. 

 

Đầu của dải lụa đỏ nối với thế t.ử Sở vương Ứng Thừa Uyên. 

 

Khi hành lễ, chợt nhớ đến cuộc trò chuyện hôm đó với Anh Quốc Công.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kien-xuan-sinh/5.html.]

 

Ta hỏi ông:

 

“Việc giao cho con , mẫu và ba vị trưởng đều cả ?”

 

Anh Quốc Công trầm ngâm:

 

“Chuyện hung hiểm, càng ít càng . Mẫu con và các , đương nhiên là .”

 

Thảo nào bọn họ đều mong Cố Vân Thường gả Sở vương phủ, thật sự cho rằng đây là một mối hôn sự .

 

Chỉ là…

 

Qua tấm khăn trùm đầu đỏ, về phía hoàng đế đang cao. 

 

Hôn yến của đường , thế t.ử Sở vương, hoàng thượng tất nhiên cũng mặt. 

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Hắn nay mới mười ba tuổi, còn đến lúc chính. 

 

Cũng khó trách kiếp Sở vương phủ chút phòng , chẳng ai ngờ hoàng thượng tay với Sở vương phủ sớm đến .

 

“Cẩn thận chân.”

 

Giọng nhàn nhạt bên cạnh kéo khỏi dòng suy nghĩ. 

 

Ta hồn, theo bái thêm một nữa.

 

Kiếp , vị thế t.ử Sở vương Ứng Thừa Uyên , từng gặp qua. 

 

Chỉ nhớ và Cố Vân Thường thành hôn hai tháng thì xuất chinh Bắc phạt, t.ử trận.

 

Lễ nghi rườm rà tất, đến phòng, khẽ thở một .

 

“Các ngươi lui xuống hết .”

 

Ứng Thừa Uyên mở miệng, đám hạ nhân trong phòng lượt lui .

 

Đôi cẩm hài càng lúc càng đến gần. 

 

Khăn trùm đầu đỏ vén lên, mặt. 

 

Dung mạo lạnh lùng, đôi mắt như băng lạnh. 

 

Ấn tượng đầu tiên mang chính là cứng rắn, băng lãnh. 

 

Dù khoác hỉ phục màu đỏ, cũng chẳng nửa phần mềm mại.

 

Chỉ là… thấy chút quen mắt?

 

Ứng Thừa Uyên vén khăn trùm đầu, nhưng ý định uống rượu hợp cẩn. 

 

Hắn rũ mắt, mở lời:

 

“Cuộc hôn sự là di nguyện của sinh mẫu. Ta sẽ cho nàng thể diện mà thế t.ử phi nên , những chuyện khác, cứ thuận theo tự nhiên.”

 

Ta còn đang ngẩn , trải giường. 

 

Trên chiếc giường bạt bộ rộng lớn, xếp một lớp đệm giường dựng lên ở giữa, tựa như sông Sở – sông Hán, ranh giới rõ ràng.

 

“Sau , tạm thời nàng và nghỉ ngơi như .”

 

Ứng Thừa Uyên xong câu , tự cởi áo, chuẩn ngủ.

 

Ta: “……”

 

Kiếp , Ứng Thừa Uyên đối với Cố Vân Thường cũng như

 

Hay là mượn cớ để bày tỏ sự bất mãn việc thế t.ử phi đổi ?

 

Nghĩ , giả vờ thất vọng, mở lời hỏi:

 

“Thế t.ử hài lòng với , vẫn còn nhớ đến tỷ tỷ?”

 

Nghe và Cố Vân Thường là thanh mai trúc mã.

 

Loading...