Kiếm Tôn, Ngài Nhìn Nhầm Người Rồi! - Chương 53

Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:30:32
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ở đó chắc chắn thể mua Lưu Ảnh Thạch.”

 

điều khiến cạn lời là, nơi chỉ t.ử nhập môn chính thức mới .

 

Loại t.ử tạp dịch như bọn họ thì đừng mơ tới.

 

Các cửa hàng Tạp Dịch Phong chỉ mua bán một vật dụng phàm tục.

 

Chỉ vài bộ y phục, đồ ăn vặt, đồ dùng hàng ngày, ngoài thì cũng chỉ để đổi bạc thôi.

 

Theo lý mà , Lưu Ảnh Thạch hẳn là vật phẩm do Luyện Khí Phong .

 

khi nàng tới Luyện Khí Phong.

 

Người ở đó bảo nàng rằng, Luyện Khí Phong chỉ chế tác phôi Lưu Ảnh Thạch ban đầu.

 

Các bước còn chuyển giao cho Phù Trận Phong, nạp một trận pháp bên trong mới tác dụng lưu giữ hình ảnh.

 

Lạc Điểm Điểm chỉ đành lạch bạch móc lệnh bài định vị, tìm vị trí của Phù Trận Phong.

 

Chao ôi... thật là phiền phức!

 

Lúc tâm tình trở thành t.ử nhập môn của Lạc Điểm Điểm lên tới đỉnh điểm, nếu mua cái đồ thôi mà cũng bất tiện thế !

 

Cứ chạy tới chạy lui......

 

Trên Phù Trận Phong, Lạc Điểm Điểm vốn định trực tiếp ngự kiếm bay qua, ai ngờ phía mây mù bao phủ, căn bản rõ đường.

 

Cho nên nàng chỉ thể bộ lên núi, đến mức mờ mịt cả , một hồi thì lạc đường.

 

Lạc Điểm Điểm phát hiện rõ đường nữa, chỉ đành chôn chân tại chỗ.

 

Hỏng , phen tiến thoái lưỡng nan, nàng lúc đang ở .

 

Đang rầu rĩ thì Lạc Điểm Điểm thấy hai bóng từ phía đối diện tới.

 

Thế là nàng vội vàng hét lớn:

 

“Đại hiệp cứu mạng!"

 

Hai khựng , thấy bóng dáng Lạc Điểm Điểm, ngẩn một lúc mới chậm rãi tiến gần, chút nghi hoặc:

 

“Áo xám?

 

Thế mà t.ử tạp dịch, đến Phù Trận Phong việc gì ?"

 

Một trang phục của Lạc Điểm Điểm, tò mò hỏi.

 

Lạc Điểm Điểm đành đem mục đích chuyến của rõ ngọn ngành cho hai .

 

Nàng chắp tay cầu khẩn:

 

“Làm phiền hai vị sư chỉ đường với ạ!"

 

Hai xong, lệnh bài trong tay Lạc Điểm Điểm, một cái, xác nhận gian tế gì.

 

Dù họ cũng t.ử tạp dịch nhỏ bé Lưu Ảnh Thạch để gì.

 

đối phương khả năng là sư tương lai của , giúp một chút cũng chẳng , thế là một :

 

“Ở đây mê trận, với thực lực hiện tại của thì , nhắm mắt , giúp minh mục."

 

Hóa là nàng lọt mê trận !

 

Lạc Điểm Điểm thầm nghĩ, ngoan ngoãn nhắm mắt .

 

Người đối diện đầu ngón tay hiện lên linh khí, vẽ bùa trong trung, hình thành một chuỗi phù văn khó hiểu, đó điểm lên trán Lạc Điểm Điểm.

 

“Được , mở mắt ."

 

Sau khi lời vị sư mặt, Lạc Điểm Điểm mở mắt , sương mù trong mắt lập tức tan biến, một con đường lên núi xuất hiện mặt nàng.

 

Thật kỳ diệu!

 

Nàng lập tức trợn tròn mắt, vô cùng kinh ngạc.

 

“Kỳ diệu !

 

Sau nhập môn thể cân nhắc gia nhập Phù Trận Phong của bọn nhé!"

 

Vị sư giúp nàng giải mê trận thấy vẻ mặt kinh ngạc của nàng, liền trêu chọc .

 

Lạc Điểm Điểm chân thành cảm ơn:

 

“Dạ ạ, đa tạ các sư tay giúp đỡ, đây!"

 

Hai đối diện gật đầu, ba cứ thế từ biệt.

 

Đi một hồi lâu rốt cuộc cũng tới lưng chừng núi, Lạc Điểm Điểm thấy một tòa đại điện phía .

 

Chương 68 Trải nghiệm vẽ bùa đầu

 

Trên lầu môn cao lớn treo một tấm biển khổng lồ, đó ba chữ lớn “Phù Trận Điện".

 

Dù cách xa nhưng vẫn thấy nét chữ tỏa ánh sáng kỳ lạ, chắc hẳn là tác dụng của trận pháp.

 

Cái tên qua là điện chính của Phù Trận Phong , Lạc Điểm Điểm bước tới.

 

Tường, mái nhà và các cột trụ của cung điện đều điêu khắc những hoa văn phù văn phức tạp, những phù văn lấp lánh ánh sáng mờ ảo, dường như ẩn chứa sức mạnh to lớn.

 

Kỳ lạ hơn là, phía mái nhà giữa đại điện bố trí một phù văn pháp trận khổng lồ.

 

Xung quanh nó vây quanh ba viên châu đỏ xanh lam, tỏa hào quang ch.ói mắt, vô tình để lộ sức mạnh mờ nhạt mà cường đại.

 

Lạc Điểm Điểm cảm giác như thứ gì đó nhắm , dường như cử động đều trong sự giám sát.

 

Nàng thấp thỏm bước đại điện, chỉ thấy bàn gỗ ở giữa lúc một đang chống tay lên đầu, ngủ gà ngủ gật.

 

Lạc Điểm Điểm bước tới, lịch sự mở lời:

 

“Chào , cho hỏi..."

 

Đối phương lập tức tỉnh táo, đ-ánh giá Lạc Điểm Điểm một lượt, trực tiếp ngắt lời nàng:

 

“Cuối cùng ngươi cũng tới , nhanh lên , Liễu trưởng lão đang đợi đấy!"

 

“Ngươi cũng quá đúng giờ , khác học đồ của Liễu trưởng lão đều tranh tới, ngươi thì , để trưởng lão đợi lâu như !"

 

Lạc Điểm Điểm:

 

?"(o Д o*)

 

Đại ca , cái gì , chẳng hiểu câu nào hết!

 

Đối phương cũng buồn để ý tới vẻ mặt ngơ ngác của nàng, trực tiếp kéo nàng về phía một thiên điện.

 

“Ơ!

 

Đợi đại ca, tới để..."

 

Lạc Điểm Điểm thấy kịp kéo , vội vàng mở miệng giải thích mục đích tới đây.

 

Ai ngờ đối phương căn bản cho nàng cơ hội mở miệng:

 

“Đừng trách nhắc nhở ngươi, tính tình Liễu trưởng lão lắm , ngươi còn tới muộn lâu như , chừng sẽ quở trách đấy!"

 

“Trước ngươi mấy , ngươi cứ chuẩn tâm lý !"

 

Đối phương cũng thở dài một tiếng, thầm mắng thầm trong lòng, đám mới tưởng học đồ dễ lắm ?

 

Thấy linh thạch nhiều, phúc lợi là cứ đ-âm đầu chạy tới, kết quả đều giống cả, chẳng ai kiên trì nổi một ngày!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiem-ton-ngai-nhin-nham-nguoi-roi/chuong-53.html.]

Người càng miễn bàn, tâm thật lớn, còn đến muộn nữa, ước chừng lát nữa là đuổi ngay...

 

Lạc Điểm Điểm thấy đối phương thở dài với , trong ánh mắt tràn đầy vẻ tiếc hận.

 

Lạc Điểm Điểm:

 

......

 

Đại ca , thể để một câu !

 

“Muội..."

 

“Được , , đừng lúc nào cũng mà tìm lý lẽ nữa, muộn là muộn, sai thì nhận, đ-ánh nghiêm!"

 

Thấy đối phương nghiêm túc phê bình như bậc cha chú, mở cửa đẩy nàng một căn điện, Lạc Điểm Điểm mặt đầy cạn lời.

 

Chỉ thể động chấp nhận sự sắp xếp, khung cảnh trong điện.

 

Một đàn ông trung niên mặc trường bào màu xám, khoanh chân mặt đất.

 

Hai mắt nhắm nghiền, đuôi mắt hằn lên vài nếp nhăn, lúc đôi lông mày nhíu tạo thành nếp nhăn chữ Xuyên, khóe miệng trễ xuống, mang theo khí thế giận tự uy.

 

Lạc Điểm Điểm do dự một lát, vẫn bước tới, cung kính hành lễ:

 

“Chào trưởng lão..."

 

Nói xong, nhịn lén biểu cảm của đối phương.

 

Sao cứ bất động thế , lẽ đang tu luyện chứ?

 

Kể từ khi Lục Vô Hối nàng thích phiền khác tu luyện, nàng thấy ngại ngùng.

 

Nghĩ kỹ , đúng là nàng quấy rầy Lục Vô Hối tu luyện ?

 

Hình như đúng thật...

 

Trong lúc Lạc Điểm Điểm đang suy nghĩ vẩn vơ, một giọng mang theo vài phần uy nghiêm truyền đến:

 

“Chiếu theo phù văn bàn mà vẽ, vẽ thì cút !"

 

Lạc Điểm Điểm rụt cổ , xem đối phương vì nàng đến muộn nên ngữ khí ?

 

Mịa, tự dưng gánh cái nồi oan.

 

Đành liều thôi, việc vẽ vời chắc khó nhỉ...?

 

Lạc Điểm Điểm bồn chồn, tới bàn đ-á khoanh chân xuống.

 

Vẽ thì cút?

 

Cút thì cút thôi, dù nàng cũng chẳng tới để học đồ gì cả!

 

Cầm lấy một cây b.út lông bên cạnh, nhúng nhúng thứ nước màu đỏ bên cạnh, mực đặc quánh như m-áu bám b.út.

 

Ờ, nhiều , gạt gạt gạt bớt .

 

Chẳng cũng giống như luyện chữ lông ở kiếp ?

 

Lạc Điểm Điểm ngẫm nghĩ.

 

Mà lúc Liễu Xuân Thu thấy động động tĩnh bên , mí mắt khẽ động, nhíu mày mở mắt, động tác của Lạc Điểm Điểm.

 

Thế mà tìm cho lão loại ngay cả kiến thức vẽ bùa cơ bản nhất cũng ?

 

Có chút nén nổi lửa giận trong lòng.

 

Mím c.h.ặ.t môi, áp suất xung quanh giảm mạnh, dứt khoát chẳng buồn Lạc Điểm Điểm nữa, trực tiếp nhắm mắt dưỡng thần, tĩnh tâm ngộ trận....

 

Lạc Điểm Điểm lá bùa bên cạnh, lấy một tờ giấy bùa trải , cái chẳng dễ vẽ lắm ?

 

Bọn họ thế mà vẽ?

 

Lạc Điểm Điểm chiếu theo đó mà vẽ, vẽ một nét liếc một cái.

 

Đang vẽ ngon lành, một nét dùng sức quá mấy phần, đột nhiên tờ giấy bùa bốc cháy.

 

Lạc Điểm Điểm:

 

?

 

“Ơ?"

 

Có chút nghi hoặc, Lạc Điểm Điểm nhịn thốt lên.

 

Đối diện Liễu Xuân Thu hé mí mắt liếc một cái, vẻ mặt quả nhiên ngoài dự đoán, hừ lạnh một tiếng nhắm mắt.

 

Lạc Điểm Điểm:

 

......

 

Ông giỏi thì hừ to hơn nữa xem?

 

Nàng điếc!

 

Có chút phục, vẽ xem !

 

Không ngoài dự đoán, nhanh tờ thứ hai hỏng bét.

 

Lần Lạc Điểm Điểm thật sự hiểu nổi, cầm b.út đo lường phù văn mắt.

 

Nghiền ngẫm một hồi lâu, trong đầu nảy một phỏng đoán.

 

Thế là hạ b.út, dùng sức một chút, quả nhiên tờ giấy bùa bốc cháy.

 

Là do dùng sức quá, mực quá nhiều ?

 

Nghĩ đoạn, thử nữa, đúng là thật, mà lực đạo nhẹ quá cũng cháy.

 

Ồ ~ là thế!

 

Phải nắm bắt lực đạo, kiểm soát lượng mực .

 

mà dùng tay thì khó kiểm soát quá thôi...

 

Lạc Điểm Điểm thầm nghĩ, nếu tay nàng run, chữ , thì kiếp nàng hẳn là đại thư pháp gia !

 

Vậy đây?

 

Chẳng lẽ giờ bắt đầu luyện chữ?

 

Không lẽ vẽ bùa đều là thư pháp gia ?

 

Ừm... là dùng linh khí dẫn dắt thử xem!

 

Lại nhấc b.út, linh khí tay chậm rãi chảy qua đầu b.út, kéo theo mực chảy , vô cùng đều đặn, vẽ liên tục mấy nét đều cả!

 

Lạc Điểm Điểm vui mừng khôn xiết, vô tình mà thành công ?

 

Trong lòng kích động một cái, linh khí d.a.o động, tờ giấy bùa cháy mất...

 

Đù...

 

đỉnh thật.

 

Liễu Xuân Thu thoáng qua, nhướng mày.

 

Cũng thông minh đấy, thế mà tình cờ cách vẽ bùa, chỉ là tinh thần lực đủ cho nàng chơi kiểu ?

 

Giấy bùa và huyết mực thì lão đầy.

 

Lạc Điểm Điểm vẽ tiếp, nhưng khi dùng linh khí vẽ một lượt, nàng bỗng cảm thấy hoa mắt.

 

 

Loading...