Còn tính cách của em hai thì cần kiềm chế , quá bạo dạn sẽ dễ gây chuyện, cần giữ vững lề lối.
Mạc Cấm cũng vội vã, cô định sẽ từ từ dạy bảo các em .
“Ăn , đừng đó chằm chằm nữa.” Mạc Cấm với hai đứa cầm đũa ăn .
Khoai tây chiên vẫn còn ấm, tuy chỉ muối chứ nước sốt cà chua nên hương vị đơn điệu, nhưng hai đứa nhỏ chẳng nề hà gì, chỉ chút muối thôi cũng đủ thấy cực kỳ ngon .
Mạc Cấm khá nhiều, hai đứa trẻ suýt chút nữa là đ.á.n.h chén sạch sành sanh, đến khi chỉ còn vài miếng cuối cùng mới dừng vì c.ắ.n rứt lương tâm.
“Chúng để dành mấy miếng cho cô nữa.”
“Cũng may là hai đứa còn nhớ đến cô đấy.” Mạc Cấm trêu: “Ăn cơm thôi, mấy thứ giúp cao lên . Ăn nhiều cá và thịt mới cao lớn, khỏe mạnh , thế mới ai bắt nạt các em.”
Hai đứa trẻ gật đầu lia lịa, ngoan ngoãn ăn cơm. Chúng lớn thật nhanh, thật cao to để ai thể bắt nạt chị và cô nữa.
lúc đó Tôn Bạch San về đến nhà, bà rửa mặt mũi bàn ăn.
Trong bữa cơm, Mạc Cấm và Tôn Bạch San ăn trò chuyện về những việc gần đây. Tôn Bạch San rảnh rỗi buổi trưa, còn Mạc Cấm rảnh buổi chiều. Mạc Cấm lo việc mua gạo mắm muối trong nhà, còn Tôn Bạch San phụ trách mua sắm đồ dùng sinh hoạt.
Bà kể: “Cô thấy nhà tự mua vải, lén may quần áo trong xưởng, may lắm. Để lúc nào cô xem thử, may cho hai đứa mấy bộ đồ mới để mặc học.”
Nhắc đến chuyện , Mạc Cấm mới nhớ đến các tạp chí thời trang. Cô hối hận vì ở huyện nhỏ chắc chắn mấy thứ đó, lẽ cô nên sang nhà hàng xóm xem ké tivi bắt chước kiểu dáng quần áo đó.
“Đợi khi nào tích cóp thêm chút tiền, mua một cái máy may để ở nhà, lúc nào rảnh cô thể tự may vá.”
Tôn Bạch San ăn một miếng bánh khoai tây, hài lòng gật đầu, Mạc Cấm thì gạt : “Tốn tiền mua cái đó gì, chúng cứ đợi lúc quản lý mặt thì lén một lát cũng , hoặc là lén tăng ca thêm một chút, cũng chẳng cần tính tiền tăng ca, lãnh đạo còn mừng khi thấy thêm chứ.”
Mạc Cấm thêm gì, dù khi nào đủ tiền cô cũng nhất định sẽ mua.
Ăn xong, Tôn Bạch San chỉ nghỉ một lát vội vàng . Đi bộ nửa tiếng đồng hồ cũng để tiêu cơm.
Hai đứa nhỏ dọn dẹp bát đũa, còn Mạc Cấm chuẩn đồ nghề để xuất phát. Đến nơi cũng tầm bảy giờ, bày hàng một lúc đến tám giờ là giờ cao điểm, chín giờ là bắt đầu dọn hàng về.
Khi về nhà cô sẽ ghi chép sổ sách, hỏi han tình hình học tập của các em, là kết thúc một ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiem-tien-nho-rut-the-o-thap-nien-90/42.html.]
Vì chuẩn món dưa trộn, Mạc Cấm khỏi nhà từ sáng sớm để chợ. Chợ gần nhà bán sớm thế nên cô xa hơn một chút. Có xe đạp đúng là tiện lợi hơn hẳn, Tôn Bạch San sớm nên cần dùng xe, bà đạp xe luôn.
Đi về về thuận tiện hơn bộ nhiều.
Dắt xe về đến nhà, Mạc Cấm dỡ rau củ xuống, bắt đầu nhặt rửa tẩm ướp gia vị. Mỗi loại rau hợp với một kiểu gia vị khác , cô dựa kinh nghiệm để thử , đó nếm từng chút một, khi thấy mới quyết định công thức.
Cụ thể vẫn xem tình hình buôn bán, món nào dễ bán hơn thì tập trung món đó.
Hôm qua cả nhà đều khen bánh khoai tây ngon nên Mạc Cấm đem khoai tây còn dư thành bánh để bán. Món đậu phụ chiên và khoai tây răng cưa thì khách thường so đo giá cả, chỗ nào rẻ hơn thì họ mua, vì những món dù tay nghề giỏi đến thì hương vị cũng chỉ đến thế, tiền thường quá kén chọn.
Cô quyết định khoai tây răng cưa nữa, nhưng đậu phụ chiên thì vẫn giữ .
Mạc Cấm một tấm biển mới, thêm món bánh khoai tây kèm giá cả, trông hảo.
Đang chuẩn thì Tôn Bạch San thức dậy. Hôm nay bà cùng Tiền Linh đến xưởng mới, tiện tay lấy một chiếc bánh khoai tây Mạc Cấm xong để ăn sáng dắt xe cửa.
Từ khi xe đạp, Tôn Bạch San đa chỉ tập buổi tối, kỹ thuật xe vẫn thành thạo. Đây là đầu tiên bà đạp xe một quãng đường dài như nên tránh khỏi lo lắng, nhưng để muộn giờ, bà vẫn lảo đảo đạp . Vài ngày , bà và Tiền Linh đến đây thám thính nên cũng nhớ đường.
Tiền Linh Tôn Bạch San ở ký túc xá nên thể tiết kiệm một khoản, nhưng thực tế môi trường ký túc xá cũng chẳng gì, bảy tám nhồi nhét trong một phòng. Tiền Linh ở đó suốt nên cô rõ ở nhà vẫn sướng hơn nhiều.
Tôn Bạch San khóa xe xong thì gặp Tiền Linh, bà lập tức chia bớt bánh khoai tây cho cô .
Nhờ Tôn Bạch San thường xuyên chia đồ ăn cho mà Tiền Linh ăn uống t.ử tế hơn hẳn, sắc mặt cũng hồng hào trông thấy. Cô thường chỉ giữ đúng một trăm đồng, còn đều dành để ăn cơm ở nhà bếp của xưởng.
Dây chuyền công nghệ mới môi trường hơn xưởng cũ, chuyên cho các thương hiệu cao cấp nên yêu cầu kỹ thuật cũng cao hơn, khiến một ngày việc của họ vất vả hơn nhiều.
vì hai gần nên thỉnh thoảng thể trò chuyện giải khuây. Ở môi trường mới đều lạ lẫm, còn những kẻ đưa chuyện như nên Tiền Linh cảm thấy vui vẻ hơn hẳn.
Ngày tháng cứ thế êm đềm trôi qua.
Món dưa trộn của Mạc Cấm nhận nhiều lời khen ngợi từ các bà nội trợ. Họ thường theo nhóm, khen ngon là những khác cũng sẽ xúm ủng hộ, nhờ thế mà món dưa trộn luôn hết nhanh.
Chẳng hạn như bà bác mặt đây, bà định mua dưa chuột trộn nhưng đến nơi hết sạch, bà tiếc hùi hụi: “Cái món dưa chuột trộn của cháu ngon thật đấy, con nhà bác vốn lười ăn rau mà món chua chua cay cay đưa miệng, nó đ.á.n.h vèo ba bát cơm cơ, đây bác dỗ dành thế nào nó cũng chịu ăn.”
Mạc Cấm đáp: “Lần cháu nhất định sẽ để dành cho bác, hết thật ạ. Hay bác xem thử món bánh khoai tây , cũng từ khoai tây, chút dầu mỡ nên thơm lắm. Em út nhà cháu vốn ghét khoai tây mà ăn món còn khen lấy khen để đấy ạ.”
Người phụ nữ chần chừ một lúc lâu, cuối cùng cũng gật đầu: “Cũng , món của cháu nhiều sốt, trông cũng ngon, ở nhà bác cũng chẳng dám cho nhiều dầu để chiên như thế .”