KHUYÊN TÔI THA THỨ CHO CHỒNG CŨ, TÔI ĐÒI LẠI SÍNH LỄ CỦA CON TRAI - 5

Cập nhật lúc: 2025-12-28 16:25:31
Lượt xem: 950

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Cường bưng mấy hộp lụa lên sân khấu, mở mặt .

 

Ba cặp vòng rồng phượng, dây chuyền vàng “Long Phượng Trình Tường”, trâm cài hình phượng hoàng.

 

Thấy mấy món vàng đó, sắc mặt ba Linh Linh mới dịu xuống, nở nụ nhè nhẹ.

 

Trần Hiểu Phong lập tức ưỡn n.g.ự.c, ngẩng cằm, lấy từ túi một thẻ ngân hàng giơ lên cao.

 

“Trong thẻ 280.000 tệ, là sính lễ dành riêng cho Trương Linh Linh.”

 

Mọi vỗ tay ầm ầm, chúc mừng rôm rả.

 

Ba Linh Linh rạng rỡ hơn, bước lên phát biểu cảm ơn.

 

đống trang sức , áng chừng 200g, giá trị 150.000 tệ.

 

Trần Hiểu Phong biệt danh là “xài hết trong tháng”.

 

Nó lấy tiền để mua mấy món ?

 

gửi tin nhắn cho Linh Linh.

 

xem xong, sắc mặt đổi, đưa điện thoại cho chồng xem.

 

Hai , như quyết định điều gì.

 

Đột nhiên Linh Linh hét lên: “A! Có chuột! Có chuột! Á á á!!!”

 

Tiếng hét vang khắp hội trường.

 

Quản lý và nhân viên nhà hàng hốt hoảng chạy tới kiểm tra.

 

Khách mời rối loạn cả lên.

 

Trong lúc hỗn loạn, va bàn đổ mấy món trang sức.

 

Bộp.

 

Một chiếc vòng rồng phượng rơi xuống đất.

 

Không ai giẫm lên.

 

“Á! Cái gì thế ? Sao cứng thế?”

 

“Đau c.h.ế.t , suýt nữa trẹo chân!”

 

“Mẹ Linh Linh, mau xem, vàng cứng ?!”

 

Mọi lập tức xúm .

 

Trần Hiểu Phong định giành chiếc vòng, nhưng nhà gái chặn .

 

Ba Linh Linh lấy chìa khóa cào nhẹ lên bề mặt, bên trong hiện chất liệu thật – đồng.

 

Ông tức giận ném thẳng mặt Trần Hiểu Phong: “Cậu... các quá đáng lắm! Dám dùng vàng giả để lừa chúng !”

 

hiểu ! Các chắc học theo mấy trò mạng – đưa vàng giả, giả vờ hủy hôn, bắt bên trả vàng thật!”

 

“Trò tráo giả đổi thật , nhà họ Trần đúng là thâm độc!”

 

“Không tặng thì thẳng, chúng cần! các như là l.ừ.a đ.ả.o!”

 

Trần Hiểu Phong c.h.ử.i đến tím mặt, hổ cúi gằm xuống.

 

Trần Cường thấy liền bước lên: “Có gì to tát , chỉ là hình thức thôi mà.”

 

“Huống hồ hứa là của Hiểu Phong, chúng .”

 

“Giờ bà biến mất , lấy vàng thật?”

 

“Hai đứa nó yêu , chúng nên chuyện trái tim, đừng chuyện tiền bạc.”

 

Lời của Trần Cường chẳng khác gì đổ thêm dầu lửa.

 

Ba Linh Linh càng thêm tức giận, mặt mày sa sầm chằm chằm Trần Hiểu Phong.

 

“Bố, bố đừng nữa!” Trần Hiểu Phong kéo ông .

 

Nó bước lên, cúi đầu xin : “Chú, dì, Linh Linh, xin , là của cháu, nhất thời suy nghĩ bậy bạ.”

 

“Vì cháu nghỉ dưỡng , lễ kim bà mua để trong két sắt, cháu mật khẩu.”

 

“Nên... cháu định đợi về đổi ngay, cháu thề.”

 

“Cháu 280.000 tiền sính lễ, còn tặng thêm 50% quyền sở hữu căn hộ, lý gì lừa chuyện lễ kim cả.”

 

“Thật đấy, mong tin cháu.”

 

Thái độ của Trần Hiểu Phong khá thành khẩn, tiền sính lễ và nhà bảo đảm.

 

Người nhà gái cũng dần dịu , coi như lý do chính đáng.

 

Linh Linh cũng giúp, tin tưởng nhân cách của Trần Hiểu Phong.

 

Dù gì cũng là ngày vui, đành tạm gác chuyện qua một bên.

 

Bỗng giữa đám đông hét lớn: “Kiểm tra tiền sính lễ !”

 

Người nhà gái phản ứng ngay, vàng giả , ai thẻ tiền thật ?

 

Quản lý nhà hàng vô cùng hiểu chuyện, lập tức mang máy quẹt POS .

 

Trần Hiểu Phong bắt đầu hoảng, trán toát mồ hôi, nắm c.h.ặ.t thẻ buông, lắp bắp:

 

“Chú, dì, Linh Linh, cần kiểm ạ, cháu thể lừa .”

 

“Thẻ cháu chuyển tiền mặt , cũng thấy mà đúng ?”

 

Linh Linh gật đầu: “ , lúc đó chúng thấy bác chuyển tiền.”

 

“Vậy đừng khó nữa, náo nhiệt cả buổi , cũng đói , chi bằng bàn luôn.”

 

Người nhà gái: “Được, bàn thôi, cháu đói lắm .”

 

“Mở tiệc, mở tiệc...”

 

Trần Cường phía , lẩm bẩm: “Cái gì mà 280.000 tiền sính lễ! Có mạ vàng đính kim cương mà đắt chứ...”

 

“280.000, mỗi ngày chơi một cô cũng chơi mấy chục năm.”

 

Không may, câu đó dì cả của Linh Linh thấy, lập tức túm lấy tay áo ông , hét lớn:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khuyen-toi-tha-thu-cho-chong-cu-toi-doi-lai-sinh-le-cua-con-trai/5.html.]

“Ông gì đấy? Ý ông là ? Ông nghĩ Linh Linh nhà là hạng gì?”

 

“Nào! Nhắc to hơn chút cho cùng !”

 

“Dì ơi, dì bình tĩnh, ông là bố cháu.” Trần Hiểu Phong vội vàng can thiệp.

 

Dì cả chịu buông tay, lặp lời của Trần Cường.

 

Ba Linh Linh lập tức nổi giận.

 

“Trần Hiểu Phong, nếu nhà thành ý, hôn sự giữa và Linh Linh chấm dứt!”

 

“Chú ơi, , cháu thật sự thành ý mà!” Trần Hiểu Phong vội ngăn họ , cầu xin: “Cháu thật lòng yêu Linh Linh.”

 

“Là của bố cháu, ông linh tinh, xin đừng chấp.”

 

“Bố, mau xin !”

 

Trần Cường thì quan tâm, vẻ từng trải: “Hiểu Phong, bố , cần vì một cái cây mà bỏ cả khu rừng!”

 

“Con 280.000, gì chẳng , cần gì cưới nó!”

 

“Con lấy tiền ăn, đợi tiền, phụ nữ sẽ tự tìm đến con.”

 

“Bố, bố cái gì ?!”

 

“Trần Hiểu Phong! Chúng chia tay! Sau đừng bao giờ gặp nữa!”

 

Linh Linh tát một cái lưng bỏ .

 

Mọi giải tán hết, chỉ còn Trần Cường và Trần Hiểu Phong.

 

“Bố, bố ? Chẳng lẽ bố thấy con hạnh phúc ?”

 

“Hạnh phúc cái gì? Sống một mới là hạnh phúc.”

 

“Con bố , mấy chục năm nay ngày nào cũng như chú rể, mỗi ngày quen một cô khác .”

 

“Bố! Con bố! Con thật lòng yêu Linh Linh!”

 

“Hừ, nếu cô yêu con, đòi 280.000 tiền sính lễ, còn đòi cả lễ kim? Nhìn cái nhà họ , đúng là một lũ mê tiền!”

 

“Bố! Linh Linh như !”

 

“Ha! Không đòi nhiều sính lễ thế?”

 

“Cô sẽ mang sính lễ về, còn kèm thêm 280.000 tiền hồi môn.”

 

“Thôi thôi, con thích thì mà theo đuổi, bố cản .”

 

Nói Trần Cường dậy bỏ , để Trần Hiểu Phong một .

 

Trần Hiểu Phong phát điên, hất tung thứ bàn.

 

Cuối cùng sụp xuống ghế, đầu tóc rối tung, đầy vẻ hối hận.

 

Livestream kết thúc.

 

Nửa tháng , bay về.

 

Vừa hạ cánh, nhận phòng khách sạn, Trần Hiểu Phong tìm đến.

 

Râu ria xồm xoàm, bốc mùi.

 

“Mẹ con t.h.ả.m hại thế , hài lòng ?”

 

nhướng mày: “Mẹ hài lòng gì? Mày sống liên quan gì đến ?”

 

“Mẹ khóa thẻ của con, đổi tên nhà mới, nhà đang ở thì cắt điện nước, chẳng thấy con như thế ?”

 

“Trần Hiểu Phong, mày là một thằng đàn ông hơn hai mươi tuổi , con nít, còn tuổi mè nheo đòi kẹo.”

 

Nghe xong, Trần Hiểu Phong bật .

 

“Mẹ ơi, Linh Linh chia tay con , cũng cần con nữa đúng ?”

 

“Từ nhỏ đến lớn con luôn mong bố, mong như bạn bè cả bố lẫn yêu thương.”

 

“Con chỉ một gia đình đầy đủ, là sai ?”

 

“Bạn bè chê con bố, con chỉ bố, là sai ?”

 

Từ bé đến lớn, mỗi Trần Hiểu Phong sai, nó đều đòi bố.

 

Mỗi như , thấy áy náy, tha thứ cho nó lầm.

 

, tha thứ.

 

“Bố con tổn thương , tha thứ, gì sai?”

 

“Tại gây tổn thương chỉ cần 'xin ', còn tổn thương ' '?”

 

“Con chọn bố con, chọn cần các , như gì sai?”

 

Thấy đồng ý, Trần Hiểu Phong ngừng , thẳng .

 

“Mẹ thật sự tàn nhẫn ?”

 

lắc đầu: “Trước đây còn đủ tàn nhẫn.”

 

“Hai mau dọn , nhà bán .”

 

“Còn căn nhà ở quê, bà nội con để cho , cũng định bán, bảo bố mày mau dọn khỏi đó.”

 

Rầm.

 

đóng cửa.

 

Cắt đứt tất cả ở ngoài.

 

Nhà mới bàn giao xong, xách vali ở luôn.

 

Hệ thống sưởi .

 

Ngoài trời âm hơn hai mươi độ, trong nhà vẫn ấm 26 độ.

 

di ảnh chồng.

 

“Ấm chứ ? Đầu gối còn đau ?”

 

HẾT

 

Loading...