Khuê Tú Hiện Đại Sinh Hoạt Lục - Chương 35: Chọn Sữa Bột, Duyên Phận Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:42:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Hàm Sương phòng bếp, liền thấy bàn bếp bày bảy tám cái hộp thiếc cùng mấy cái ly giấy dùng một .
“Lục đại ca, đang gì ?”
“Anh nhờ mua giúp sữa bột, chọn mấy nhãn hiệu khác , hôm nay tới, nếm thử xem .” Lục Văn Tinh uống nốt ngụm cuối cùng.
Cố Hàm Sương học lớp tiền sản, ở đây thịnh hành thuê v.ú em, trẻ con hoặc là b.ú , hoặc là uống sữa bột. Nàng nhíu mày: “Nếm cái gì ?”
Lục Văn Tinh chép miệng: “Đều tanh.”
Còn thì chẳng nếm gì cả. Anh ngày thường vốn thích uống sữa bò, ngại mùi tanh. Hồi nhỏ uống một ngụm thể đuổi theo quanh nhà ba vòng.
Trước cũng chú ý phương diện , chỉ vụ Melamine ầm ĩ nhất lúc đó. Lục lão gia t.ử khi còn chống gậy mắng những kẻ đó táng tận lương tâm, tai họa cái gì cũng nên tai họa trẻ con.
Vốn tưởng chỉ một nhà như , kết quả giáo viên lớp tiền sản phổ cập khoa học mới , trừ vụ đầu to oa oa, các tình trạng khác cũng ít. Các loại nhãn hiệu các loại vấn đề, nào là vi khuẩn vượt mức, nguồn sữa ô nhiễm, nguyên tố vi lượng đủ, hoa hòe loè loẹt, trường hợp cá biệt.
Bọn họ khi đó nhiều chuyện như ? Thế thì uống kiểu gì? Làm cho đứa bé còn sinh lâm lo âu. Anh rõ bản tính thương nhân hiện tại, nhãn hiệu giáo viên đề cử cũng tin , tự nhờ nước ngoài mua .
“Chúng sinh nhiều, sinh nhiều cho sức khỏe của em, giống Vương gia nuôi con như nuôi cổ trùng cũng phát mệt.” Anh xếp chồng mấy cái ly ném thùng rác: “Một hai đứa nuôi dạy cho , thể đỉnh lập môn hộ là . Cho nên cẩn thận, đừng cái gì oa oa, bệnh tật nuôi đến mười tám đôi mươi mất, cũng chẳng chỗ mà .”
Cố Hàm Sương một cái. Trong ấn tượng của nàng, đàn ông đều chú trọng đa t.ử đa phúc ? Huống chi Lục gia thực sự neo , hẳn là mong càng nhiều càng mới . Bởi nàng mới vội vã con, nghĩ tới suy nghĩ như . Nếu thế, nàng rũ mắt: “Anh nếu yên tâm, em thể tự cho b.ú.”
Thế gia phu nhân sẽ tự cho con b.ú, nàng cũng từng uống một ngụm sữa nào của mẫu . Nàng noi theo quan niệm đó, đối với việc tự cho con b.ú chấp niệm gì, nhưng nếu là con của Lục Văn Tinh, nàng nguyện ý.
Lục Văn Tinh xua tay: “Vẫn là dự phòng, sữa nuôi mấy tháng đầu còn , cho b.ú nhiều em cũng chịu nổi.” Anh chia sữa bột các túi nhỏ, dán nhãn: “Anh tìm một phòng thí nghiệm gửi qua xét nghiệm một chút.”
Lục Văn Tinh cuối cùng sàng lọc mấy loại sữa bột hài lòng. Hai ông bố bà tương lai cũng đón chào khám t.h.a.i đầu tiên trong đời.
Khác với tìm bà đỡ kinh nghiệm sờ sờ xem là nam nữ khỏe mạnh , ở đây thể trực tiếp thấy hình dáng t.h.a.i nhi trong cơ thể .
Đối mặt với máy móc lạnh băng, Cố Hàm Sương chút mới lạ chút thấp thỏm. Lục Văn Tinh cũng căng thẳng, bác sĩ hết thảy bình thường mới thở phào nhẹ nhõm.
Cùng nàng tim t.h.a.i sự hướng dẫn của bác sĩ, nắm tay nàng hai mắt sáng ngời, chằm chằm con nòng nọc nhỏ màn hình cẩn thận phân biệt.
Ra khỏi cửa còn đang nghiên cứu tấm phim trong tay, mãn nhãn hưng phấn.
Bên cạnh phòng khám một nam một nữ, cũng cầm đồ vật tương tự, soi lên ánh sáng xem. Người phụ nữ xem cao hứng với đàn ông bên cạnh: “Sinh đôi đấy, chồng ơi giỏi quá.”
Người đàn ông cũng vẻ mặt vui mừng.
Lục Văn Tinh thu nụ mặt, liếc mắt hai con nòng nọc nhỏ phim của đối phương, cái lẻ loi của , vẫn cảm thấy của hơn, thế nào cũng thấy .
Anh với Cố Hàm Sương: “Loại chuyện so chất lượng thể so lượng. Chúng tuy rằng chỉ một, nhưng sinh tuyệt đối đủ phân lượng.”
Cố Hàm Sương , mím môi trộm.
……
Dịch Bác Hàm cô gái đang rối tinh rối mù mắt, thở dài.
Gần đây Lục ca trầm mê gia đình thấy bóng dáng, Trương Thần trai quản còn c.h.ặ.t hơn học sinh tiểu học, xem mắt hẹn hò cứ như bài tập. Chỉ còn cô đơn du đãng bên ngoài.
Hắn mới từ quán bar liền thấy đối tượng hẹn hò của Trương Thần, Điền gia tiểu thư, một xiêu xiêu vẹo vẹo phía .
Nơi là phố quán bar, muộn thế một cô gái vẫn nguy hiểm.
Hắn nhíu mày, lên phía : “Điền Điềm?”
Cô gái đầu , mắt say lờ đờ mê mang : “Anh là… Dịch Bác Hàm?”
Dịch Bác Hàm gật đầu, cũng hỏi vì nàng ở đây, chỉ lấy chìa khóa xe: “Đi, đưa cô về nhà.”
“Không. cần về nhà,” Điền Điềm từ chối: “ về nhà… trai mắng . Bọn họ vốn dĩ thích Trương Thần… là cứ một hai nháo… mới miễn cưỡng đồng ý.” Nàng giọng mang nghẹn ngào, mê mang khó hiểu: “Anh hồi nhỏ… đối với như , vì bây giờ để ý tới ? Có vì xí ?”
Dịch Bác Hàm trả lời vấn đề thế nào. Trương Thần là bệnh nhân trọng độ “ mặt”, đây là chuyện ai cũng . Hắn khuôn mặt tròn tròn của đối phương: “Mỗi một sở thích thôi, cũng cần thiết khó chịu…”
Điền Điềm lúc lọt lời khuyên, xổm mặt đất òa lên: “ nỗ lực giảm béo. là , nấc, giảm , giảm .”
Nàng mỗi tuần đều tập thể hình đúng giờ, cũng dinh dưỡng sư ăn uống điều độ, nhưng khung xương ở đó, qua căn bản gầy bao nhiêu.
“Cô như .” Hắn đây là thật lòng. Thẩm mỹ của Trương Thần chút cực đoan, chỉ thích kiểu Bạch Cốt Tinh mặc size S, nhiều một tí thịt cũng , còn vẻ mặt khôn khéo, thể là hồi nhỏ xem Hồ Lô Biến nhiều quá yêu vai chính yêu vai ác.
Hắn thiên về thích con gái chút da thịt, ngốc một chút , nhất là nụ ngọt ngào má lúm đồng tiền, bởi cảm thấy Điền Điềm chỗ nào .
“Cô và Trương Thần…” Hắn mở miệng định khuyên, nhưng khuyên cái gì? Lâu ngày thấy lòng ? Trương Thần chính là kẻ thấy lòng … Lớn lên trưởng thành thì ? Đều sắp thành thanh niên già , còn đủ lớn …
Hắn cũng , bực bội xoa xoa tóc: “ vẫn là đưa cô về nhà .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khue-tu-hien-dai-sinh-hoat-luc/chuong-35-chon-sua-bot-duyen-phan-bat-ngo.html.]
Điền Điềm còn trả lời, điện thoại liền vang lên. Mới ấn , bên liền truyền đến thanh âm hưng phấn của Trương Thần, tiếng nhạc to cũng át : “Bác Hàm, tao ném con nhỏ béo , chúng cùng quẩy .”
Điền Điềm “Oa” một tiếng càng to hơn.
Dịch Bác Hàm: “……”
Hắn trong nháy mắt thực sự cảm giác đang đối thoại với cặn bã: “Mày ném một ở quán bar?”
“Không nha, tao thể mang cái con nha đầu đó quán bar?” Trương Thần oan uổng: “Chẳng tí tình thú nào, tao ném ở phố bộ .”
Cho nên đây là tự chạy tới mua say? Dịch Bác Hàm thoáng qua cô gái đang xổm mặt đất, cũng gì cho , đối với đầu dây bên trào phúng: “Báo đáp ân tình hả? Trở về liệu mà căng da , bảo mày mua hai cái thắt lưng một chút.”
Nói xong liền cúp điện thoại. Lần cũng mặc kệ cô bé cự tuyệt, trực tiếp vớt cánh tay kéo về phía xe , mở cửa nhét .
Cũng may đêm nay uống rượu. Hắn ghế lái, định khởi động xe, cô gái phía liền nhào tới siết cổ : “ về nhà, về nhà…”
Dịch Bác Hàm: “!……”
“Được , khụ khụ… khụ… về nhà về nhà, cô nãi nãi buông tay , khụ, mau buông tay…”
……
Dịch Bác Hàm ném lên giường, thở một . Cô nương rượu ngấm ầm ĩ một trận, hiện tại ngủ say như c.h.ế.t.
Hắn nàng một cái, chỉnh mái tóc vò như tổ gà và quần áo nhăn nhúm như dưa muối, xoay ngoài.
Tay còn chạm tay nắm cửa, cửa liền từ bên ngoài mở , một lao đ.ấ.m cho một quyền.
Dịch Bác Hàm: Hình như quên mất đây là khách sạn của Điền gia.
Wtf! Hắn tránh né giải thích, trong lòng dựng ngón giữa với Trương Thần.
……
Hôn lễ của Cố Mẫn đến gần, cũng là vì mang thai. Cố Hàm Sương cảm thấy duyên pháp thế gian thật kỳ diệu. Đời nàng con, Cố Mẫn thương thể, . Đời cư nhiên đồng thời mang thai.
“Hay là em đừng nữa, đông, va va chạm chạm .” Lục Văn Tinh bụng nhỏ nhô lên của nàng, yên tâm .
“Đâu kiều khí như ? Lại việc gì lớn, em thì khó coi lắm.” Cố Hàm Sương lắc đầu.
Bởi vì là nhà đẻ, khi khách sạn ăn tiệc ở nhà cùng tân nương chờ tân lang tới đón, hai sáng sớm đến Cố gia.
Lục Văn Tinh hàn huyên với khác chú ý nàng. Cố Hàm Sương vất vả lắm mới tìm cơ hội, một lên lầu khuê phòng cũ.
Nàng lấy nhật ký , bắt đầu lật xem nội dung mới xuất hiện, dừng ở trang cuối cùng:
“Cái tên Lục Văn Tinh cư nhiên dám bán trộm văn vật nước ngoài, đây là tội danh lớn thế nào? Lớn lên xí thì thôi, nhân phẩm còn . May mà gả cho . Lục gia đổ , Lục lão gia t.ử tức c.h.ế.t . Chờ tù hơn hai mươi năm, tù cái gì cũng , về đại khái chỉ thể ăn xin.”
Bởi vì nguyên nhân lịch sử, Hoa Quốc là quốc gia coi trọng văn hóa nhất, bán trộm văn vật là trọng tội, căn cứ giá trị bao nhiêu mà định mức hình phạt.
Trên giấy xuất hiện hai vòng vết ướt, như là nước mắt nhỏ lên đó, nhưng Cố Hàm Sương xác định chính . Nàng chỉ là tay chân lạnh lẽo, tự chủ mà run rẩy, nhưng tầm mắt rõ ràng.
Nàng hai giọt nước mắt , một loại tình cảm kỳ quái, thuộc về nàng từ đáy lòng dâng lên, mãnh liệt như , tươi sáng như .
Nàng đột nhiên liền hiểu, là cô , là “Cố Hàm Sương” , cô vẫn luôn ở đó, đây là lời nhắc nhở cô dành cho nàng. Vì cuộc đời thao túng, dù giãy giụa thế nào cũng thoát của cô .
Cho nên cô hy vọng nàng thể sống thật cho cô .
Nhật ký đột nhiên bùng cháy dữ dội, Cố Hàm Sương vội vàng buông tay, nó còn rơi xuống đất biến thành tro tàn. Chỉ còn căn phòng trống vắng.
“Đứng ở đây gì? Lên lầu cũng một tiếng, tìm em khắp nơi thấy.” Thanh âm quen thuộc đ.á.n.h thức Cố Hàm Sương đang trầm tư. Nàng ngước mắt, đồng hồ treo tường, kim phút nửa vòng.
“Hóa lâu như .” Nàng lẩm bẩm.
Lục Văn Tinh kéo tay nàng, nhíu mày: “Sao lạnh thế ? Căn phòng lâu ở, . Không mặc ấm chút thì đừng chạy lên đây một .” Nói nhét tay nàng túi áo ấm áp của .
“Lục đại ca,” Cố Hàm Sương gọi , khi qua liền khàn giọng hỏi: “Anh đối với văn vật… ý kiến gì ?”
“Văn vật?” Lục Văn Tinh hiểu nàng hỏi vấn đề kỳ quái : “Đẹp? Đáng giá? Còn thể ý kiến gì?”
Loại đồ vật , trong nghề xem là nội hàm văn hóa phía , nhưng trong mắt học tra Lục Văn Tinh, đó chính là mấy cái chai lọ vại bình, xem cho vui, ước lượng giá cả, chứ chẳng gì hơn.
Cố Hàm Sương biểu tình của , kéo kéo khóe miệng: “Em mơ một giấc mơ…”