Khuê Tú Hiện Đại Sinh Hoạt Lục - Chương 32: Nét Bút Tình Duyên, Chim Nhỏ Thành Tinh

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:42:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong phòng Lục Văn Tinh một cái giá bày bộ văn phòng tứ bảo phẩm chất thượng thừa.

Đương nhiên do tự mua, mà là lúc Lục lão gia t.ử vắt óc tìm mưu kế bồi dưỡng tình cảm văn hóa cho cháu trai, gãi đúng chỗ ngứa mà tặng.

Lục thiếu gia vốn chẳng thể tĩnh tâm tu dưỡng tính. Đồ cũng bỏ xó trong góc, chỉ tác dụng cảnh.

Cố Hàm Sương mở hộp , đồ vật bên trong, tâm thần khẽ động.

Lục Văn Tinh bước liền thấy vợ cầm b.út lông trầm tư bàn.

Trên bàn bày một bức thư pháp, tới , chữ tiểu triện hoa mỹ gì đó, ngược là nét cuồng thảo tiêu sái kềm chế . Chữ khó , dốt đặc cán mai khoản , bèn mở miệng hỏi: “Viết cái gì thế?”

Cố Hàm Sương ngại đột nhiên , mặt thoáng chốc đỏ lên. Nàng đặt b.út xuống, xoay vòng tay ôm lấy eo thon chắc của , chút ngượng ngùng nhưng vẫn ngửa đầu đối diện ánh mắt , môi đỏ khẽ nhếch, nhẹ giọng : “Chỉ duyên cảm quân nhất hồi cố, sử ngã tư quân triêu dữ mộ. (Chỉ vì cảm động một ngoái của , khiến nhớ sớm chiều). Rất vui gặp , Lục .”

Lục Văn Tinh đôi mắt long lanh của trong lòng, nhướng mày: “Gặp lâu như , bây giờ mới thấy vui ?”

Cố Hàm Sương lắc đầu: “Là vẫn luôn vui, càng ngày càng vui mừng.”

Lục Văn Tinh , nâng cằm nàng lên, hôn lên cái miệng nhỏ chỉ lời ngon tiếng ngọt .

Lục Văn Tinh ngang qua bàn, con bát ca nhỏ đang trong hộp thấy tiếng động liền thò đầu há mồm với . Lục Văn Tinh khựng , liếc bóng lưng Cố Hàm Sương đang sô pha, như việc gì đổi hướng, mò mẫm về phía chỗ để thức ăn cho chim.

Giọng u sầu của Cố Hàm Sương từ phía truyền đến: “Lục đại ca.”

Động tác của Lục Văn Tinh đình trệ, sắc mặt thập phần thành khẩn: “Anh qua đây lấy tập tài liệu.”

Cố Hàm Sương mới tin giảo biện, ngữ khí vô cùng bất đắc dĩ: “Lục đại ca, nó há mồm là vì tham ăn, vì đói. Đã ăn quá nhiều , thể cho ăn nữa.”

Nàng bao giờ Lục Văn Tinh chiều hư khác (và vật) như . Nói là một tiếng cho ăn một , kết quả mỗi đối phương kêu là liền nhịn lén lút cho ăn một chút.

Con chim quen thuộc động tĩnh của , khác quen nó, nó cũng coi như thấy, chỉ chú ý mỗi Lục Văn Tinh. Nghe thấy ở gần là vội vàng vươn cổ xin cơm.

Lục Văn Tinh đối với việc còn tự đắc, thương lượng với nàng: “Chỉ cho ăn một chút thôi, béo lên tí cũng chả , bay nổi thì cùng lắm chúng nuôi nó cả đời.”

Cố Hàm Sương: “……”

Đời chim thật phú quý !

Nàng Lục lão gia t.ử kể về lịch sử nuôi chim “lẫy lừng” của Lục Văn Tinh. Vốn tưởng trẻ con nuôi, giờ nghĩ , phỏng chừng đều là vỗ béo kiểu mà c.h.ế.t.

Điều thật oan uổng cho Lục Văn Tinh. Khi đó vẫn là một thiếu niên thiếu kiến thức thường thức, cái gì cũng tưởng là đương nhiên. Nếm thử thức ăn chim Lục lão gia t.ử mua thấy ngon, nghĩ chim của Lục Văn Tinh thể ăn uống kham khổ thế , đương nhiên ăn giống . Vì thế ăn gì đút nấy, thậm chí còn nghiền canxi trẻ em trộn . Kết quả tự nhiên là chim chẳng chịu ăn đồ đút.

Chuyện trừ chính ai , rốt cuộc một lăn lộn trong phòng, nhà bận rộn cũng chẳng rảnh quản. Lục Văn Tinh cũng từng với ai, quá mất mặt, phù hợp với hình tượng của .

Cố Hàm Sương kiên quyết tỏ rõ thái độ: “Không vấn đề béo , chim non no đói, cho ăn nữa sẽ bội thực mà c.h.ế.t đấy.”

Lục Văn Tinh đương nhiên sẽ cứng đối cứng với vợ, sờ sờ mũi, áy náy con bát ca vẫn đang há mồm chờ đợi, ngoan ngoãn việc của .

Chim nhỏ đợi mãi thấy đến, sốt ruột vỗ cánh kêu hai tiếng. Thấy lưng mất, nó ngậm miệng nhảy khỏi hộp.

Nó hiện tại lớn phổng phao, ít nhất lông vũ che kín , chỉ là chút thưa thớt hỗn độn.

Hiện giờ nội tâm nôn nóng, nó nhảy lên trung, vỗ cánh đuổi theo Lục Văn Tinh, nhưng lực bất tòng tâm, vỗ hai cái nghiêng ngả ngã xuống đất.

Cố Hàm Sương qua định nhặt nó lên, nó nhảy sang bên cạnh hai cái kéo giãn cách, nghiêng đầu nàng, thái độ cự tuyệt thập phần rõ ràng.

“Tính tình còn bướng.” Cố Hàm Sương buồn : “Không cho ngươi ăn là vì cho ngươi thôi.”

Bát ca thèm để ý đến nàng, nhảy lùi hai bước chui tọt gầm tủ bên cạnh. Nàng cũng mặc kệ, đằng nào lát nữa Lục Văn Tinh cũng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khue-tu-hien-dai-sinh-hoat-luc/chuong-32-net-but-tinh-duyen-chim-nho-thanh-tinh.html.]

Quả nhiên, một lát Lục Văn Tinh cầm tập tài liệu trở về. Vật nhỏ thấy tiếng, thò đầu từ gầm tủ, thấy đúng là liền lập tức chui nhảy gần, kích động vỗ cánh, kêu to há to mồm với .

Có thể thấy nó chấp nhất với việc ăn uống đến mức nào.

Lục lão gia t.ử ngang qua thấy cảnh , vô cùng giật hỏi: “Nó thành tinh ?”

Lục Văn Tinh nghĩ nghĩ: “Chắc là đói đến mức mọc chỉ thông minh đấy.”

Cuối cùng tiểu bát ca cũng ăn bữa phụ tâm tâm niệm niệm, mà Cố Hàm Sương sai Lục Văn Tinh nhốt l.ồ.ng sắt. Nó nhét cái mỏ màu vàng nhạt khe hở l.ồ.ng sắt, bẹp đáy l.ồ.ng, yên lặng chằm chằm ba đang ăn trưa bàn.

Trên bàn cơm, Lục lão gia t.ử hỏi Lục Văn Tinh: “Muốn sớm hơn dự định ?”

Tập tài liệu là do Thẩm Dược đưa tới, thể khiến Tết nhất chạy một chuyến chắc chắn việc nhỏ.

Lục Văn Tinh gật đầu: “Có chút việc cần xử lý, ngày mai cháu .”

Ánh mắt Lục lão gia t.ử ảm đạm xuống, nhưng vẫn dặn dò: “Cẩn thận chút, đừng để khác dùi đục chân tường. Chúng tranh với , nhưng cũng chịu thiệt. Không thì về nghề cũ với ông, tóm c.h.ế.t đói .”

Lời bao nhiêu , nhưng con cháu ở bên ngoài, già luôn yên tâm.

Lục Văn Tinh trong lòng cũng khó chịu, nữa nhắc đến chuyện đón ông lên thành phố W.

Lục lão gia t.ử xua tay: “Gặp một hai ngày còn , thấy nhiều cũng phiền. Không chắt bế thì , chẳng gì đáng xem.”

Lục Văn Tinh dở dở , nhưng cũng tiện khuyên nữa. Anh và Cố Hàm Sương tránh thai, nhưng chuyện gấp .

Cố Hàm Sương ở bên cạnh đỏ mặt cúi đầu .

……

Ngày hôm , Lục Văn Tinh lái xe đưa Cố Hàm Sương trở về thành phố W, lao công việc căng thẳng. Thẩm Dược mang đến tin tức xác thực khẩn cấp, nhất thời bận tối mắt tối mũi.

Cùng lúc đó, Cố Hàm Sương nhận điện thoại từ Cố gia, mời nàng và Lục Văn Tinh tham gia lễ đính hôn của Cố Mẫn.

Hôn sự định đoạt gấp. Cố Hàm Sương đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ của chồng: “Đính hôn em tự thôi, khi nào kết hôn hãy cùng em.”

Lục Văn Tinh day day trán: “Anh cùng em.”

“Lục đại ca, em sống ở cái nhà đó bao nhiêu năm,” Cố Hàm Sương ấn xuống sô pha, phía mát xa da đầu cho : “Đều cả, cần lo lắng cho em.”

Lục Văn Tinh đương nhiên , chỉ là một lễ đính hôn mà thôi, sẽ chuyện gì. đôi khi sự tình chính là như , liên quan thì thể treo cao ngọn đèn, một khi để trong lòng thì sẽ vô thức coi đối phương là yếu đuối, sợ đó thương ở nơi thấy.

Anh hỏi: “Không cần giữ thể diện cho em ?”

Cố Hàm Sương nhướng mày: “Chẳng lẽ Lục thái thái còn đủ tư cách ?”

Lần ăn Tết khiến Cố Hàm Sương nhận thức mới về địa vị của Lục gia, cũng như địa vị của thương nhân ở nơi .

Không gì khác, Lục đại cô gả gia đình quan ở thành phố H. Chuyện ở Đại Kim Triều là điều thể, nhưng ở đây tính là trèo cao. Mà những gia đình đến chúc Tết Lục gia mùng năm cũng ít con cháu chính trị, nhưng tất cả đều tôn kính Lục lão gia t.ử.

Cố Hàm Sương lúc mới Lục gia ở thành phố H hiển hách đến mức nào. Lời Cố Mẫn Lục gia chỉ là kẻ bán lương thực thật buồn bao.

Lục lão gia t.ử và Lục Văn Tinh hành xử điệu thấp, Cố Mẫn lấy tin tức sai lệch, Đinh Nhu phỏng chừng một ít, nhưng cũng nhiều.

Lục Văn Tinh , hôn nàng một cái: “Được, Lục thái thái tự , việc thì gọi điện cho .”

 

 

Loading...