Khuê Tú Hiện Đại Sinh Hoạt Lục - Chương 2: Duyên Phận Dị Thế, Mộng Tỉnh Thời Không

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:42:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Hàm Sương gặp Tĩnh An sư thái ở chùa Đại Bi.

Mười bốn năm , Tĩnh An còn gọi là Tĩnh An. Cố Hàm Sương khi còn nhỏ tuổi thường gối đầu lên đùi bà, nghịch ngợm gọi một tiếng “Tiểu cô cô”.

Tiểu cô cô... Các nàng mười năm gặp. Sau khi chọc giận trưởng bối vì yêu một giáo úy cấp thấp, ép xuất gia, Tĩnh An liền biến mất khỏi tầm mắt .

Cố gia Chỉ Lan, quý nữ từng lừng danh kinh thành, hiện giờ quỳ Phật, trút bỏ một phong hoa, giống như cuộc đời cháy rụi của bà, chỉ còn một bóng lưng gầy guộc.

đầu , chỉ khẽ mở miệng: “Ngươi đến ?”

Cố Hàm Sương gật đầu, cũng mặc kệ đối phương thấy : “Đến từ biệt .”

Bàn tay đang tràng hạt khựng : “Không lạy một cái ?”

Cố Hàm Sương , lắc đầu: “Không cần, lòng tràn đầy điên cuồng, lạy thần phật gì.”

Tĩnh An rốt cuộc cũng xoay , lộ khuôn mặt diễm lệ vô song. Bà Cố Hàm Sương, vẻ mặt bi thương: “Ngươi là hà tất?”

“Hà tất?” Cố Hàm Sương như chuyện , đôi mắt phượng lộ vài phần châm chọc: “Trong lòng đều rõ, là hà tất.”

Tĩnh An im lặng, đôi môi tái nhợt run rẩy, bà mở miệng khuyên can nhưng bắt đầu từ .

Cố Hàm Sương cũng nhiều nữa, nàng đẩy đồ vật mang đến về phía : “Nghe năm đó thích nhất rượu mạnh, mang cho loại Hổ Phách Quang nhất.” Nói , nàng dùng ngón trỏ gõ gõ chiếc hộp gỗ bên cạnh: “Lâm Trọng nợ , cũng hận , bẩn chỗ của . Viên Hồng Nhan Khô cho . Ta c.h.ế.t , bọn họ cũng sẽ buông tha , cái , lúc sạch sẽ cũng tiện hơn chút.”

Ai thể ngờ giáo úy nhỏ bé năm nào sẽ một đường thăng tiến đại tướng quân hoàng đế tin tưởng, còn si tâm đổi chứ? So với Cố Hàm Sương đang rúc trong hậu viện Lâm phủ, Tĩnh An hiển nhiên càng giá trị hơn, chỉ là những đó nhất thời kiêng kỵ, tiện tay mà thôi.

Nghĩ đến đây, nàng rướn về phía , thấp giọng cảnh cáo: “Đừng chuyện dại dột, tin sự bài bố của bọn họ mà hại thật lòng đối đãi với . Nếu sẽ thật sự coi thường !”

Nói xong nàng liền nán nữa, xoay ngoài.

Ánh mặt trời từ bên ngoài chiếu , mờ hình dáng mắt. Khi nàng bước khỏi cửa, Tĩnh An cuối cùng cũng gian nan mở miệng: “Nếu ngươi giúp bọn họ thành sự... gì cũng đổi nửa đời an .”

Cố Hàm Sương : “Giúp bọn họ thành sự? Sau đó đưa tới bạn với ? Ngay cả một con nha đầu bò lên giường đại ca cũng dám cau mày quắc mắt, vênh mặt hất hàm sai khiến , thể thấy hiện giờ chẳng ai để mắt. Chỉ sợ khi Cố gia khôi phục danh dự, đứa con gái ô nhục gia tộc như c.h.ế.t bệnh .”

Kinh thành ai Cố cô nương ở Giáo Phường Tư, ai Cố di nương ở hậu viện Lâm phủ? Cũng giống như tất cả các thế gia đại tộc khác, đàn ông Cố gia xưa nay luôn coi thể diện quan trọng hơn tính mạng vợ con.

Nàng phất tay: “Ta đây.” Nói xong cũng dừng .

Phật đường trở về với sự yên tĩnh, Tĩnh An những món đồ mắt, cứng đờ quỳ tại chỗ. Hồi lâu , bà vươn tay, chạm vò rượu mà mở chiếc hộp gỗ chạm khắc bên cạnh . Một viên t.h.u.ố.c tròn vo lặng lẽ bên trong.

Hồng Nhan Khô, mặc cho nàng hồng nhan nhiều quốc sắc, một khi nuốt trăm mệnh đều khô héo.

Bà đột nhiên lấy tay che mặt, nước mắt rơi như mưa.

Người đời cô cháu Cố gia, một tính liệt như lửa, một thanh lãnh như sương.

bọn họ đều sai . Sự kiêu ngạo của Cố Chỉ Lan bà đến từ gia thế, dễ dàng bẻ gãy. Chỉ Hàm Sương, sự kiêu ngạo của nàng đến từ chính bản nàng.

Thắng kiêu với vinh hoa một , bại khuất phục nỗi nhục một , trong lòng chỗ dựa, mới là ngạo cốt.

nàng trải qua những gì ở Giáo Phường Tư, tuyệt vọng đến mức nào mới thể ngày ngày mang theo t.h.u.ố.c độc bên , kiên cường đến mức nào mới thể một vượt qua địa ngục trần gian .

Sống, đôi khi còn đau khổ hơn cả cái c.h.ế.t.

trưởng, hủy hoại sự kiên trì của nàng.

Chạng vạng, tiểu ni cô bẩm báo: “Cố di nương của Lâm phủ nhảy núi.”

“Nhảy núi...” Người đàn ông cúi đầu, lẩm bẩm tự , khi ngẩng đầu lên, nước mắt đầm đìa.

Hắn bọn họ thể nữa, những ngày tháng thanh mai trúc mã , từ thuở hai nhỏ vô tư đến thời niên thiếu bên .

Từ hai năm khi vì tránh đầu sóng ngọn gió mà bỏ mặc nàng, từ khi thuận theo gia tộc cưới Đinh Mẫn.

Cho dù nàng đồng ý theo nhập phủ, đôi mắt cũng còn hình bóng của nữa.

Không thể , cũng về nữa.

Hắn lấy tay che mắt, cuối cùng bật nức nở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khue-tu-hien-dai-sinh-hoat-luc/chuong-2-duyen-phan-di-the-mong-tinh-thoi-khong.html.]

Gió nhẹ thổi bay bức tranh ố vàng bàn sách. Trong tranh là một thiếu nữ mặc váy màu lê bạch nhạt, thanh lãnh như trăng.

Và dòng chữ lưu niệm của thiếu niên ôn nhu đó:

Lăng lăng sương lạnh oán, nhất bầu trời tiên.

Mùa xuân tháng ba, cỏ cây tươi , đúng là thời điểm để hẹn hò du ngoạn.

Tại Nhặt Thúy Đình của Cố gia, thiếu nữ mặc thanh y tay cầm một cuốn tạp ký, trong hương lượn lờ chậm rãi :

“Huyện Sung Dương triều , thôn Liễu Hà từng con trai, khi trọng thương tỉnh , hành vi quái dị, giống như điên khùng, thường đến từ dị thế. Không ai tin, ba năm thì c.h.ế.t. Tác giả qua Sung Dương, chuyện , ngẫm nghĩ kỹ những lời đó , cảm thấy trong đó sự phi phàm, ý tưởng kỳ lạ nhưng hợp tình lý, nông dân rỗng tuếch thể bịa . Do đó suy luận xác thực tồn tại dị thế, chỉ bao nhiêu.”

Cô bé đang ăn điểm tâm bên cạnh đến đó, mở to đôi mắt tròn xoe, tràn đầy tò mò:

“Cuốn “Kỳ Nhân Lục” là thật ? Đại tỷ tỷ, đời thực sự dị thế ư? Nếu , nó trông như thế nào? Có giống nơi của chúng ?”

Nữ t.ử áo hồng bên cạnh gõ nhẹ đầu cô em út: “Chẳng qua chỉ là một cuốn tạp ký, cũng tên tuổi gì, chỉ đại tỷ tỷ của em là thích thôi. Ngày thường xem để giải trí thì , chứ thể coi là thật.”

Hình ảnh dần dần mơ hồ, giọng của thiếu nữ cũng dần m.ô.n.g lung, rõ ràng. Chỉ còn câu thể coi là thật” cứ quanh quẩn trong đầu...

Không thể... coi là thật ? cảm thấy lời Phật dạy về tam thiên thế giới là thật?

Là thật...

Cố Hàm Sương dậy từ trong mộng, ánh nắng ngoài cửa sổ rõ. Phòng ngủ tối đen như mực, nàng bật đèn đầu giường, chiếc chụp đèn mờ ảo tỏa ánh sáng vàng ấm áp, trong lòng dần dần an bình.

Nàng mơ thấy kiếp .

Lúc nhảy xuống từ núi chùa Đại Bi, chỉ nghĩ rằng chắc chắn sẽ mất mạng.

Từ đây đời còn Cố Hàm Sương.

Sau đó thì ? Nàng ôm lấy đầu. Nàng chắc chắn trải qua một thời gian dài đằng đẵng, nhưng mặc kệ hồi tưởng bao nhiêu , đều chỉ còn một mảnh bóng tối.

Khi ý thức, mắt là quang cảnh khác biệt, nàng giống như ghi chép trong “Kỳ Nhân Lục” , nhập xác một cô gái trùng tên trùng họ ở dị thế , cảnh còn mất.

Nàng ký ức của cô gái , nhưng kỳ lạ là, nơi thứ rõ ràng xa lạ như , nhưng một thiết sinh hoạt cơ bản nàng dùng thuận tay.

Giống như chiếc đèn đầu giường , lúc đó nàng còn đây là thứ gì, tay ấn .

“Tách”, chiếc đèn lưu ly hình hoa lan cứ thế sáng lên một cách thần kỳ, chụp đèn bán trong suốt tỏa ánh sáng ấm áp m.ô.n.g lung, vô cùng xinh .

Đầu tiên nàng hoảng sợ, tiếp đó liền thứ kỹ thuật kỳ lạ tinh xảo thu hút.

Không kìm ấn một cái, quả nhiên, chiếc đèn “tách” một tiếng tắt.

Nàng xem đến hứng thú dạt dào, hiếm khi nổi lên tâm tư vui đùa, thử thử nhiều . Chiếc đèn sáng tắt, một sai sót.

Đợi đến khi chơi đủ , thấy trong phòng còn ít công tắc hình dạng tương tự, liền chạy tới kéo rèm che nắng lên, bật tất cả đèn trong phòng. Nàng chân trần dạo quanh phòng, tỉ mỉ xem xét.

Đây quả thật là một thế giới kỳ diệu vô cùng.

Từng món đồ ở đây, mỗi cái đều đủ để gây chấn động ở Đại Kim Triều, mà ở đây chỉ là đồ trang trí trong khuê phòng của một cô gái, thể thấy công nghệ của phiên bang dị thế tiên tiến đến mức nào.

Có sự chỉ dẫn của cơ thể , cộng thêm việc nàng tự mày mò, hiện tại nàng sinh hoạt cơ bản ở đây còn trở ngại gì.

Cố Hàm Sương dậy phòng tắm, tấm gương thủy ngân cực lớn khảm bồn rửa mặt.

Lông mày mắt phượng, mũi dọc dừa môi mỏng, khuôn mặt vốn bảy phần tương tự, trải qua nửa tháng, giữa những cái liếc mắt đưa tình, càng giống đến tám phần.

Nửa tháng nay rời xa những hỗn loạn xô bồ, cuộc sống an khiến Cố Hàm Sương dần dần trút bỏ sự sắc sảo, trở về với sự bình thản an yên thời còn ở trong khuê phòng.

Nàng ít khi gặp ác mộng, nhớ nhiều nhất ngược là những ngày tháng niên thiếu vô ưu vô lo phủ bụi từ lâu.

Nàng cũng từng là một thiếu nữ khuê các chỉ đàn ca ngắm trăng, sách đèn.

 

 

Loading...