Khuê Tú Hiện Đại Sinh Hoạt Lục - Chương 14: Đêm Khuya Trò Chuyện

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:42:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì tiện cho công việc, Lục Văn Tinh mua một căn penthouse ở trung tâm thành phố, hai tầng, giúp việc đến dọn dẹp định kỳ.

Tuy diện tích lớn, nhưng tính vốn độc lập, lúc trang trí tính đến chuyện sẽ khác ở cùng.

Tầng phòng gym và thư phòng, tầng ngoài phòng khách, phòng bếp, quầy bar thì chỉ một phòng ngủ lớn thông suốt.

Trương Thần thỉnh thoảng ghé qua đêm, đều chỉ thể tủi ngủ sofa.

ngại chung chăn chung gối với .” Đối phương ngại ngùng .

ngại.” Anh lạnh.

“Cậu nhân tính hiểu phong tình thế , sẽ ế suốt đời cho xem!” Trương Thần gào lên. Lục Văn Tinh hề d.a.o động.

Bây giờ thì cần lo ế suốt đời nữa, bởi vì phòng thừa, cũng vì sợ Cố Hàm Sương sợ hãi, hai vẫn ngủ chung giường nhưng đắp hai chăn riêng.

Không thể chút tư vị ái nào, dù cũng là đàn ông, đối mặt với phụ nữ vô cùng rung động.

đủ trầm , xuất phát từ tình, dừng ở lễ. Anh sẽ để cô gái chịu đủ kinh hãi cảm thấy thêm chút khó xử nào.

Cố Hàm Sương hiếm khi một đàn ông ôm mà cần giả dối.

Nàng thể cảm nhận sự chu đáo và kiềm chế của , những lời an ủi đầy thương xót đó khiến nàng say đắm.

Sự cố khiến nàng sớm ở chung một mái nhà với Lục Văn Tinh, cũng khiến nàng đầu tiên sự mong chờ cuộc sống chung với một khác. Nàng bất giác ngày càng tin tưởng và ỷ .

Lục Văn Tinh cố gắng hết sức dành thời gian ở bên Cố Hàm Sương, nhưng hiện tại đang là giai đoạn then chốt để mở rộng kinh doanh, cũng chỉ thể về nhà mỗi tối.

Phần lớn thời gian, vẫn là Cố Hàm Sương ở một .

“Hay là tìm một bạn đến ở cùng em nhé.” Lục Văn Tinh hỏi.

“Em ở một .” Cố Hàm Sương lắc đầu, múc cho một bát cháo.

Nguyên chủ bạn bè nào. Người cùng giới thượng lưu thì cô giao du , bình thường thì cô chướng mắt, thành sống cô độc một .

Nghĩ đến đây, nàng khỏi tự giễu , kiếp của nàng đến cuối cùng, chẳng cũng trở thành kẻ cô độc ? Vị hôn phu thanh mai trúc mã còn thể vứt bỏ nàng bất cứ lúc nào, huống chi là bạn khuê các.

Điền Điềm và mấy nàng còn thuộc. Hơn nữa, dù là xuất phát từ kinh nghiệm từ những lời dạy dỗ mà Cố đại cô nương từng học, thì dù bạn bè thiết đến , chuyện thế cũng giấu kín, nàng tin miệng lưỡi đàn bà.

Lục Văn Tinh gật đầu, cũng chiều theo ý nàng, chỉ là khi đưa cho nàng một tấm thẻ: “Đây là thẻ phụ của , gần đây khu thương mại, nếu em buồn chán thì dạo một chút, nhưng chú ý an .”

Tấm thẻ màu đen, hoa văn mạ vàng lộng lẫy, trông sang trọng. Nàng dùng ngón trỏ vuốt ve cạnh thẻ, ngẩng đầu : “Bây giờ cho em quản gia ?”

Lục Văn Tinh cũng , đưa tay xoa đầu nàng: “Cho em quản gia.”

Cố Hàm Sương chút vui vẻ, nàng loại thẻ ý nghĩa gì. Lục đại ca xem như giao gia sản cho nàng, giống như qua cửa để nàng quản lý việc nhà .

Khi một mà hưởng, nhận tiền từ tay khác, sẽ hoảng sợ vì sợ trả nổi, sẽ an tâm thoải mái là vì quen với việc đòi hỏi.

Cố Hàm Sương thuộc cả hai loại.

Nàng lớn lên trong gấm vóc lụa là, Cố đại phu nhân từng chuẩn của hồi môn cho nàng, kỳ trân dị bảo đếm xuể, khiến nàng khái niệm gì nhiều về tiền bạc.

Điều nàng quan tâm là tấm lòng của Lục Văn Tinh dành cho nàng.

Đinh Nhu nhảy nhót lung tung như , Cố phụ cũng chỉ cho bà một tấm thẻ tín dụng với hạn mức hai mươi vạn mỗi tháng, bà còn trăm phương ngàn kế dùng đủ danh nghĩa để moi thêm tiền. Không một chút thể diện của chính thất.

Lục đại ca coi trọng nàng như

Lục Văn Tinh nàng đang nghĩ vẩn vơ ở , nhưng thấy nàng vui, chính cũng vui lây.

Anh thích cái tính dứt khoát của cô. Muốn thì nhận, cần thì thôi, đừng như mấy cô nàng mà Trương Thần theo đuổi, cứ ngại ngùng xoắn xuýt hoặc giả vờ thanh cao từ chối nửa ngày, cuối cùng chẳng vẫn nhận.

Nếu Trương Thần ở đây, chắc chắn sẽ gào lên, khinh bỉ cái gì? tán gái chỉ cho chút tiền tiêu vặt, đây đến thẻ phụ cũng cho ngoài .

Lục Văn Tinh chắc chắn sẽ khinh bỉ , với giống ? Đây là vợ sắp cưới của , hào phóng thế nào cũng quá đáng.

Hai nghĩ một đằng, một nẻo, nhưng trong lòng đều vô cùng hài lòng.

Cố Hàm Sương định tiêu tiền trong thẻ.

Nàng Lục đại ca vất vả nhường nào, cũng giống như lời Cố Mẫn , buôn lương thực thì kiếm bao nhiêu tiền chứ.

Một mẫu ruộng sản lượng chẳng qua mấy trăm thạch, ở Đại Kim Triều, những gia đình thương nhân tên tuổi, một nhà nào bán lương thực.

Nhìn mỗi ngày sớm về khuya, nơi ở chẳng qua chỉ là một căn phòng nhỏ bé (sai), hầu cũng chỉ một (sai ), liền vất vả đến mức nào (hiểu lầm to).

Sau họ còn nhiều khoản chi tiêu, quan hệ qua , nuôi dạy con cái, đều cần tiền, nàng quán xuyến cho , thể lãng phí tiền mồ hôi nước mắt của .

Cũng may khi gả nhà họ Lục, những lúc cần giao tế xã giao, nàng cũng định gồng để hòa nhập cái vòng tròn mà nguyên chủ hằng ao ước. Cho nên cũng chi tiêu gì lớn.

Buổi tối Lục Văn Tinh tắm xong , thấy Cố Hàm Sương ở đầu giường, sách ánh đèn.

mặt vẫn còn chút vết bầm, bóng dáng dịu dàng nho nhã vẫn khiến lòng bình yên đến lạ.

Anh bất giác tới: “Xem gì ?”

Cố Hàm Sương lật bìa sách qua, một quyển “Cổ Văn Quan Chỉ” mới tinh: “Em tìm giá sách của .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khue-tu-hien-dai-sinh-hoat-luc/chuong-14-dem-khuya-tro-chuyen.html.]

Đương nhiên Lục Văn Tinh mua, trong thư phòng của là sách về kinh doanh, kinh tế, tài chính, hơn nữa thường chỉ lướt qua những phần vô nghĩa để tìm trọng điểm.

Là ông nội Lục cảm thấy cháu trai cần nâng cao tu dưỡng văn hóa, mỗi khi Lục Văn Tinh mua nhà mới, ông đều tặng một bộ danh tác kinh điển quà tân gia.

Vì thế mỗi căn hộ của đều một bộ sách như , Lục Văn Tinh từng mở nào. Loại cổ văn , thấy hoa mắt.

Sự khác biệt trong suy nghĩ lúc mới lộ , cũng lên giường, ôm lòng, trang sách nàng đang lật, chuyện gì để liền hỏi: “Kể về cái gì ?”

Cố Hàm Sương nghĩ một lát, : “Một câu chuyện về lòng hiếu thảo.”

Lục Văn Tinh lập tức mất hứng, theo thấy, hiếu thuận cha là điều nên , nhưng mấy chuyện như chôn con nuôi , vắt sữa cho chồng, thuần túy là đầu óc vấn đề.

Anh “ừm” một tiếng, hỏi thêm nữa.

Cố Hàm Sương thông minh bao, đối phương cố tình che giấu, chỉ cần suy nghĩ một chút là hiểu nguyên nhân mất hứng, nàng chớp mắt, mạch lạc mở miệng: “Trang Công vì sinh ngược nên là Võ Khương phu nhân ghét bỏ. Võ Khương phu nhân thiên vị con thứ là Cộng Thúc Đoạn, thậm chí nhiều đề nghị với lão quốc chủ lập thế t.ử, nhưng đều từ chối.

Chờ Trang Công kế vị, Cộng Thúc Đoạn ỷ sủng ái, ngừng mở rộng đất phong. Bề nhiều khuyên Trang Công nhổ cỏ tận gốc, Trang Công đều đồng ý. Chờ đến khi Cộng Thúc Đoạn lợi dụng Võ Khương nội ứng tấn công kinh thành mới tay tiêu diệt.

Trang Công vì chuyện Võ Khương phu nhân nội ứng mà nổi giận, giam bà ở Thành Dĩnh, thề rằng xuống suối vàng thì bao giờ gặp , nhưng lâu hối hận, mà tiện vi phạm lời thề.

Mãi cho đến khi bề của ông là Dĩnh Khảo Thúc trong yến tiệc lóc, rằng ăn qua thứ gì đều ăn qua, chỉ trừ thịt băm trong yến tiệc của quân vương, hy vọng thể ân chuẩn mang về cho nếm thử.

Trang Công vô cùng cảm động, cho ông tâm sự của , Dĩnh Khảo Thúc , chỉ cần đào một đường hầm thấy suối nước, đó chính là suối vàng, gặp mặt đất, tính là vi phạm lời thề.

Trang Công mừng rỡ, theo lời đến gặp Võ Khương, hai con hòa hảo như xưa.

Sử sách bình luận, Dĩnh Khảo Thúc hiếu thuận, cũng đem lòng hiếu thuận lan tỏa đến Trang Công. Người thể dùng hiếu đạo để cảm hóa khác, lẽ chính là như ông .”

Lục Văn Tinh xong, nhạo một tiếng: “Ở đây trừ Cộng Thúc Đoạn , ai cũng là thông minh. Lời bình luận trong sách của em, chẳng liên quan gì cả.”

“Ồ?” Cố Hàm Sương hứng thú: “Nói thế nào?”

“Đầu tiên là Trang Công, đó em trai ông gây chuyện lặt vặt ông quan tâm, chờ đến khi mưu phản thì trực tiếp dẹp gọn. Ra tay nhanh, chuẩn, tàn nhẫn, khác còn gì, chỉ thể khen ông nhân nghĩa độ lượng, g.i.ế.c em trai cũng là bất đắc dĩ. khác dã tâm của em trai ông do ông dung túng mà ? Chờ thời cơ chín muồi thôi. Người , dã tâm, kiên nhẫn, để ý thanh danh, là một kẻ tàn nhẫn.”

Anh thế mà còn “phủng sát”? Cố Hàm Sương chút bất ngờ: “Những khác thì ?”

Lục Văn Tinh sờ sờ tai nàng: “Cái ông Dĩnh Khảo Thúc , rõ ràng là đoán tâm tư của cấp , cho một cái bậc thang để bước xuống thôi, nếu tùy tiện đưa yêu cầu, để Trang Công cho rằng ông đang ngầm chỉ trích, khi cái mạng nhỏ cũng khó giữ. Người là một lão làng chốn công sở.”

“Còn Võ Khương, đó ghét Trang Công như , con trai nhỏ c.h.ế.t liền hòa hảo như xưa? Chẳng vì chỗ dựa còn, bà dựa con trai lớn, đương nhiên thể tiếp tục tỏ thái độ.”

“Đương nhiên, thông minh nhất vẫn là lão quốc chủ, mắt , coi trọng cái tên ngu ngốc Cộng Thúc Đoạn .”

Cố Hàm Sương chút ngẩn .

Lục Văn Tinh : “Sao , thấy lời của thô thiển ?”

Nếu là , Lục Văn Tinh tuyệt đối sẽ hỏi như . Đàn ông chính là thế, em giả tạo, còn giả tạo hơn em. Nếu là Cố Hàm Sương đến khoe chữ với , thể dùng “Quốc Phú Luận” ném mặt cô. bây giờ chuyện, cảm thấy vui vẻ và thoải mái, lời trêu chọc cứ thế tự nhiên mà .

Cố Hàm Sương lắc đầu, nàng chỉ là chút kinh ngạc thôi: “Cái gọi là nhân tình thạo đời tức văn chương, sách là để hiểu đạo lý, câu chữ chẳng qua chỉ là dệt hoa gấm. Lục đại ca chỉ là thích những từ ngữ hoa mỹ đó, thực tế hơn một chút thôi.”

Lục Văn Tinh hôn lên cái miệng nhỏ nhắn đó một cái: “Sao khéo thế?”

Cố Hàm Sương lườm một cái: “Người thật lòng mà.”

Lần hai hứng thú, Cố Hàm Sương dựa lòng Lục Văn Tinh, nhẹ nhàng kể chuyện, Lục Văn Tinh lẳng lặng lắng , đến chỗ thú vị, hai bình phẩm một phen.

Ông nội Lục mà cháu trai chịu sách, lẽ sẽ vui đến nhảy cẫng lên.

Những đêm sách như dần dần trở thành thói quen, kéo dài lâu.

Cố Hàm Sương kể cho Lục Văn Tinh những câu chuyện lịch sử, Lục Văn Tinh kể cho nàng về triết lý kinh doanh của . Tầm của cả hai đều mở rộng ít, cũng càng thêm hiểu về .

Cho nên ông nội Lục cưới một cô cháu dâu xuất thư hương thế gia, thật sai chút nào. Chỉ là Cố Hàm Sương khiến cái danh “thư hương thế gia” càng thêm thực chất hơn thôi.

Sau nàng đem những cuộc đối thoại của hai sửa sang , đóng thành sách, đặt tên là “Lục Thị Dạ Thoại”, vốn chỉ để tiêu khiển, ngờ nổi tiếng một phen.

Còn ông nội Lục coi như chuyện phiếm, khoe khoang với đám bạn già của một thời gian dài. Đây đều là chuyện về .

Tuy đưa thẻ, nhưng Cố Hàm Sương ngay cả một bộ quần áo t.ử tế cũng , thể ngoài .

Anh vết bầm mặt cô: “Nếu em ngoài, sẽ cho mua chút đồ mang đến .”

Lục Văn Tinh là một gã đàn ông thô kệch, trong căn hộ đương nhiên đồ dùng của con gái. Cũng chuẩn đồ dùng cho con gái như thế nào.

Chỉ thể để trợ lý Thẩm Dược chọn một nữ nhân viên mắt thẩm mỹ mua sắm.

Thẩm Dược là tinh ý. Từ đủ biểu hiện của ông chủ liền đoán địa vị của vị nữ sĩ tầm thường, là bà chủ tương lai thì cũng kém bao xa.

Anh chọn Hàn Hiểu Vũ, quan hệ khá với , cũng nhắc nhở cô.

“Tận tâm một chút, đây là mấy phụ nữ đắn bên ngoài. Ít nhất ông chủ để tâm.”

Hàn Hiểu Vũ gật đầu. Điểm chú ý của cô ở đó. Nói thật, ở cái thời đại nghèo kẻ kỹ nữ , thể leo lên Lục Văn Tinh, dù lớn nhỏ đều là thể đắc tội. Tự nhiên sẽ ngốc đến mức vô cớ gây sự.

Tác giả lời :

Có thể cho bình luận ? Cứ một vất vả quá…

 

 

Loading...