Khuê Tú Hiện Đại Sinh Hoạt Lục - Chương 10: Gặp Lại Cố Nhân, Lòng Đã Nguội Lạnh
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:42:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bữa tiệc diễn buổi tối, Cố Hàm Sương rõ rằng sẽ cùng Lục Văn Tinh.
Cha Cố bèn chở hai con Cố Mẫn tóc và trang điểm .
Cố Hàm Sương gương, dùng lược chải mái tóc đen bóng.
Người hiện đại hễ nhắc đến tóc là theo bản năng nghĩ ngay đến sấy, duỗi, uốn, nhuộm, dường như sự hỗ trợ của các loại máy móc và hóa chất thì thể tạo kiểu .
Quả thực, so với việc tết và b.úi tóc, cách đó thể giữ nếp tóc cố định và lâu dài hơn, xử lý cũng dễ dàng, nhưng quá rập khuôn.
Thỉnh thoảng cũng những kiểu tóc , nhưng phần lớn thời gian, chỉ cần liếc mắt một cái là thấy cả con phố vẫn là tóc đen dài thẳng, tóc đuôi ngựa, và những mái tóc xoăn lọn to màu đỏ, vàng, lục.
Bởi vì những nhà tạo mẫu tóc nghệ thuật thực thụ là mà dân thường thể tiếp cận, còn những kẻ học chút nghề mèo cào mở tiệm ven đường, tự xưng là thợ tóc, thì đối với khách hàng nào cũng áp dụng một kịch bản, máy móc và theo quán tính.
Còn những kiểu b.úi tóc tinh xảo thì sớm biến mất còn dấu vết.
Bởi vì chải chúng phiền phức, đòi hỏi nhiều thời gian và công sức, tự tết cho còn cần vòng tay , càng khó hơn gấp bội. Người đủ khéo tay thì học , thể mời đến chải tóc cho mỗi ngày.
Vì , những kỹ thuật tết và b.úi tóc thực sự cũng ngày càng ít .
Thời của Cố Hàm Sương, các loại b.úi tóc biến hóa đa dạng, nha chải đầu cho cô b.úi hơn một trăm kiểu tóc, mỗi kiểu đều tinh xảo tuyệt luân.
Bản Cố Hàm Sương thể tự những kiểu phức tạp tinh xảo đó, nhưng vài kiểu đơn giản như b.úi tóc ngã ngựa, b.úi tóc lưu vân. Như cũng đủ .
Nàng tết những b.í.m tóc nhỏ trán, gom tất cả , b.úi thành một b.úi tóc, dùng một chiếc trâm hình bướm để cố định .
Trang điểm nhẹ nhàng, kẻ mày thanh tú.
Vốn dĩ dung mạo thanh tuyệt, khi trang điểm như càng giống tiên nữ trong tranh.
Lục Văn Tinh đến từ sớm, quản gia mời phòng khách uống .
Hôm nay cũng đặc biệt sửa soạn, tóc vuốt sáp gọn gàng, bộ vest vặn ôm lấy hình hảo, càng tôn lên vẻ tuấn phi thường.
Chỉ là quá phẳng phiu nên chút thoải mái.
Anh liếc đồng hồ, thắc mắc tại Cố Hàm Sương vẫn xuống. Đương nhiên bạn gái còn tóc tai gì cả. Nếu thì tuyệt đối sẽ bình tĩnh như .
Bởi vì trong mắt , những quy trình trang điểm phức tạp hơn cả việc kinh doanh , thế nào cũng đến studio tạo mẫu một lèo từ đầu đến cuối.
Quản gia hỏi dùng chút điểm tâm , lắc đầu từ chối thì thấy tiếng giày cao gót “cộc cộc” sàn nhà.
Anh ngẩng mắt lên, và ngay khoảnh khắc đó, như mất âm thanh.
Chỉ còn bóng hình xinh đang vịn lan can e thẹn cầu thang, cùng với nhịp tim dồn dập của chính .
Cố Hàm Sương chút ngượng ngùng, dù đây cũng là đầu tiên nàng ăn mặc như mặt một đàn ông.
“Lục đại ca, ?”
Lục Văn Tinh hồn, bước tới đón nàng, khóe môi nhếch lên một nụ chút đểu cáng: “Đẹp. Vợ của thế nào cũng .”
Cố Hàm Sương lườm một cái.
Đại thọ bảy mươi của ông cụ Đỗ, vì là tuổi chẵn nên tổ chức long trọng.
Lúc Cố Hàm Sương và Lục Văn Tinh đến, bọn họ Đinh Nhu tới một lúc, đang trò chuyện với các đối tác kinh doanh.
Nghe thấy tiếng ồn ào, họ bất giác cửa, liền thấy một đôi trai tài gái sắc đang khoác tay bước .
Cố Mẫn gần như thể che giấu sự kinh ngạc của .
Chuyện gì thế ? Không cho cô mặc bộ lễ phục cũ của ? Cô lấy váy mới?
Cô sang Lục Văn Tinh đang bên cạnh, , một vị hôn phu nhà giàu mới nổi, một bộ lễ phục thì đáng là gì.
Cố Mẫn bất giác nghiến c.h.ặ.t răng.
Cố Hàm Sương trông , cô vẫn luôn điều đó, nhưng tính cách dễ ưa và khí chất tồi tệ của cô che lấp ưu thế về ngoại hình, khiến cô thể yên tâm chế nhạo cô là bình hoa di động.
Cũng từ khi nào, lớp vỏ bọc đó biến mất tăm tích, phảng phất như chỉ một đêm gột sạch lớp tro bụi, để lộ ánh hào quang ch.ói lọi.
Điều nên xảy , Cố Hàm Sương chỉ nên ở lòng đất, chôn vùi trong bùn lầy mà cô phong quang vô hạn, ghen tị mà bất lực, đó mới là dáng vẻ cô nên .
Cô nhất định khiến cô trở về vị trí vốn của .
Lục Văn Tinh Đinh Nhu hiếm khi đưa Cố Hàm Sương ngoài xã giao, vì định bụng sẽ giúp nàng quen một chút. Không ngờ nàng ứng xử chừng mực, hề lúng túng, nhất cử nhất động đều tự nhiên phóng khoáng, còn thành thạo hơn cả .
Hoàn khác với những gì từng thấy, khỏi chút nàng bằng con mắt khác.
Cố Hàm Sương nhận ánh mắt của , nghiêng đầu duyên, khoảnh khắc tựa như hoa xuân nở rộ.
Nàng đương nhiên đang nghi ngờ, nhưng nàng định che giấu.
Thứ nhất, nàng tính cách của nguyên chủ , thể bắt chước, huống hồ mắt là sẽ sống cùng cả đời, càng khó mà giấu giếm. Thứ hai, hai mới đính hôn, đó chắc chắn tiếp xúc nhiều, chỉ cần nàng năng hồ đồ, những hành động kinh thế hãi tục, đối phương dù nghi ngờ cũng sẽ nghĩ nhiều.
Vì , nàng vô cùng thản nhiên.
Cố Mẫn bưng ly rượu giữa đám đông, cô từ nhỏ giáo viên lễ nghi chuyên dạy dỗ, Đinh Nhu dắt tham dự đủ loại sự kiện, nên với những bữa tiệc thế , dù là thành thạo, nhưng cũng chẳng hề e dè.
Cha đang xã giao với khác, khi chào hỏi xong, cô liền tìm đến nhóm bạn bè của ở một góc.
hôm nay khác với khi, Cố Mẫn liếc mắt một cái phát hiện thêm một .
“Đây là cháu ngoại của ông cụ Đỗ, Andrew.” Lâm Giai Giai giới thiệu, hạ giọng: “Cha là một quý tộc danh vọng ở Pháp.”
Andrew lịch sự chào Cố Mẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khue-tu-hien-dai-sinh-hoat-luc/chuong-10-gap-lai-co-nhan-long-da-nguoi-lanh.html.]
Anh khuôn mặt tuấn mỹ, đường nét sâu sắc hiếm thấy ở châu Á, đôi mắt màu xanh biển u buồn quyến rũ.
Cố Mẫn chút bối rối đáp lễ, đối phương quá tuấn mỹ, cho dù trong lòng Lâm Trọng, khi cũng khỏi mặt đỏ tim đập.
Đây là tình huống của riêng cô , các cô gái mặt ở đây đều ít nhiều chú ý hơn đến lời và hành động của .
Những cô gái thể gia nhập vòng tròn của họ cũng thường xuyên liếc mắt về phía .
Lâm Giai Giai đột nhiên chuyển chủ đề: “Chị trông vẻ khác.” Cô dường như đang cảm thán.
Mỗi một động tác của Cố Hàm Sương đều phảng phất như một tác phẩm nghệ thuật, khiến bất giác thất thần, ánh mắt cứ dõi theo từng cử chỉ của nàng.
Điều khiến kinh ngạc hơn là, ở đây chỉ cô công khai hoặc ngấm ngầm nàng như , nhưng nàng hề ảnh hưởng, vẫn ung dung tự tại. Sự điềm tĩnh ngay cả cô cũng .
Cố Mẫn chút nín thở, cô giả vờ thản nhiên nhún vai: “Diễn thôi, các cũng chị từ nhỏ giáo d.ụ.c về phương diện , chỉ thích bắt chước trong TV, chắc đổi kênh mới .”
Lời đây cô cũng từng , thường thì sẽ khiến ồ lên.
Thế nhưng hôm nay một ai lên tiếng.
Andrew là đầu tiên đồng tình: “Đó là chị của cô ? Tuy hiểu rõ lễ nghi của nước Hoa các cô, nhưng khí chất của cô so với những phu nhân cao quý nhất nước F cũng hề thua kém. Khi , vạt váy hề xê dịch, dù xung quanh ai cũng giữ lưng thẳng tắp, rõ ràng là thói quen rèn giũa nhiều năm, đây là thứ thể học từ TV.”
Anh hiểu thế nào là bóng gió, một tràng tiếng Hoa lơ lớ, vô cùng thẳng thắn.
Mọi , bất giác về phía Cố Hàm Sương, chỉ cảm thấy , bây giờ Andrew , chẳng là thật ?
Gia tộc của Andrew là một gia tộc quý tộc lâu đời ở nước F, nội tình gia thế hề thua kém hoàng gia, ở đây ai nghi ngờ lời .
Mấy cô gái khỏi chút đỏ mặt, lặng lẽ ưỡn thẳng tấm lưng đang còng lên một chút.
Nếu Cố Hàm Sương họ đang gì, chắc chắn sẽ lắc đầu bật .
Giáo dưỡng ma ma mà Cố Đại phu nhân mời cho nàng xuất từ cung đình, chỉ riêng việc thôi luyện tập suốt hai năm.
Bước vững chãi định chút xê dịch, bước liễu thướt tha uyển chuyển như liễu rủ trong gió, gót sen còn bước di, đầu ngón chân lộ , vạt váy bung nở như hoa.
Tùy theo từng cảnh khác mà phối hợp với trang phục khác , mài giũa bước phù hợp.
Ngày chỉ vì một động tác nâng chén thôi mà ăn bao nhiêu thước tay, thể khó coi .
Mặt Cố Mẫn đỏ bừng, trong lòng uất ức oán giận.
Cái gì mà thua kém phu nhân cao quý nhất, các đều cô lừa , Cố Hàm Sương lai lịch gì, khác , chẳng lẽ cô còn rõ ?
Cứ chờ xem, cô nhất định sẽ để khác thấy rõ bộ mặt thật của cô .
Cố Hàm Sương đương nhiên nhận ánh mắt dò xét của khác, nhưng hề để tâm.
Chưa đến việc từ nhỏ mười mấy hầu hạ, sợ chăm sóc chu mà cả ngày cứ chằm chằm. Ngay cả khi dẫn nàng tham gia yến tiệc trong cung, những ánh mắt đ.á.n.h giá công khai và ngấm ngầm đó cũng đủ khiến thường lúng túng.
Còn nàng thì sớm quen với việc giữa những ánh mắt đó, vô cùng thành thạo.
Nàng nhận một ly sâm panh từ phục vụ, bỗng thấy một giọng quen thuộc: “Hàm Sương.”
Động tác của Cố Hàm Sương khựng , nàng xoay , về phía gương mặt quen thuộc.
Giống hệt kiếp , mặt trắng râu, ôn nhuận như ngọc, quả nhiên là tướng mạo của một công t.ử thế gia lạc. cuối cùng cũng thể lay động lòng nàng nữa.
Khóe môi nàng khẽ cong, gật đầu : “Lâm đại ca, lâu gặp.”
Lâm Trọng đến từ sớm, chỉ là hôm nay tâm trạng , nên vẫn luôn lặng lẽ một góc. Mãi cho đến khi thấy Cố Hàm Sương trở thành tâm điểm của sự chú ý, lòng mới khẽ động, tìm cơ hội bước .
Hắn cô gái một tháng gặp mà phảng phất như đổi thành một khác, : “Lâu gặp, Hàm Sương đổi nhiều quá, giống như đột nhiên trưởng thành .” Rồi sang Lục Văn Tinh bên cạnh: “Vị là?”
Cố Hàm Sương định giới thiệu, Lục Văn Tinh nhanh hơn một bước, đưa tay : “Chào , là vị hôn phu của Tiểu Sương, Lục Văn Tinh.”
Nụ của Lâm Trọng cứng : “Hàm Sương đính hôn ? Sao ? Bác trai bác gái cũng thông báo một tiếng.”
Ngụ ý là, danh chính ngôn thuận, lấy vị hôn phu.
Lục Văn Tinh đương nhiên hiểu ý, : “Mới quyết định thôi, kịp thông báo, các bậc trưởng bối đang thương lượng việc tổ chức tiệc, đến lúc đó mời nhất định nể mặt đến chung vui. Phải , Tiểu Sương, em còn giới thiệu.”
“Đây là Lâm Trọng, con trai của bác Lâm, bạn trai của Cố Mẫn, tương lai của em… em rể.” Cố Hàm Sương giới thiệu.
“Thì là một nhà, thất kính thất kính.” Lục Văn Tinh điều.
Nụ của Lâm Trọng nhạt một chút: “Chỉ là đang tìm hiểu thử thôi, chuyện khác còn quá sớm.”
Cố Hàm Sương che miệng : “Cũng cần ngại ngùng, chuyện sớm muộn thôi mà.” Hai kiếp là vợ chồng, kiếp quấn lấy , thể thấy là duyên trời định.
Ba mấy câu, Lâm Trọng tìm cớ vội vàng rời .
Cố Hàm Sương bóng lưng , ánh mắt lạnh, nàng hiểu màn kịch của Lâm Trọng chứ? Một bộ dạng như thể vẫn còn vương vấn tình cũ với nàng, liên tưởng đến nhật ký của nguyên chủ, kiếp hưởng phúc Tề nhân, kiếp chẳng lẽ còn các nàng noi gương Nga Hoàng Nữ Anh, thu cả nàng và Cố Mẫn hậu cung ?
“Thứ gì !?” Lục Văn Tinh hừ một tiếng, chuyện mà Cố Hàm Sương còn , một kẻ lõi đời như thấy? Tuy chuyện , nhưng điều đó ảnh hưởng đến việc ý đồ với vợ , điều trực tiếp chạm vảy ngược của , đủ để khiến vô cùng tức giận.
Anh vốn dĩ là tính cách bá đạo, khi quyết định sẽ sống cùng Cố Hàm Sương, thì khác đừng hòng chạm đến một sợi tóc của cô: “Tránh xa đó một chút.”
Nếu là khác lẽ sẽ cảm thấy gia trưởng, quản quá rộng, nhưng Cố Hàm Sương đến từ thời cổ đại, nơi phụ nữ trói buộc nghiêm ngặt hơn, nên việc chấp nhận suy nghĩ thể đơn giản hơn nữa. Nàng hề để tâm mà gật đầu, thầm nghĩ thể chính thất, ai vui vẻ chui hậu viện của Lâm Trọng để tranh đấu kịch liệt chứ.
Tác giả lời :
Hôm nay siêng năng ? Vừa sớm nhiều.