Khu Tập Thể Quân Giới Những Năm 50 - Chương 160

Cập nhật lúc: 2025-12-24 02:21:21
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Em cảm giác trong cái gì động đậy ,” Mãn Chi đầy bụng nghi hoặc ghé sát , ngón tay chạm khóa kéo đầu cảnh cáo nghiêm túc: “Anh mà dám lấy mấy thứ linh tinh lang tang dọa em là hậu quả nghiêm trọng lắm đấy nhé!”

Ngô Tranh Vinh thúc giục: “Em cứ mở .”

Anh thấy một cái mũi đen thò thụt qua lỗ thông chừa sẵn. Nếu mở khóa ngay, món quà chắc tự phóng ngoài mất.

Mãn Chi cẩn thận kéo khóa, mới một nửa tiếng “Gâu” một cái, một cái đầu tròn ủng chen ngoài.

“Trời đất ơi——” Mãn Chi giật thoái lui một bước, rõ tình hình mắt mới kinh ngạc hỏi: “Sao tha một con ch.ó con về thế ?”

Ngô Tranh Vinh xoa đầu ch.ó một cái: “Lúc vắng nhà, để nó bầu bạn với em cho đỡ quạnh.”

“Em chẳng Lê Hoa là gì!”

Tranh Vinh khinh khỉnh: “Cái con mèo em nuôi , ngoài ăn thì còn tích sự gì? Lúc nước sôi lửa bỏng khéo nó còn chạy nhanh hơn cả em.”

Mãn Chi và Lê Hoa: “......”

Lê Hoa đang bệ cửa sổ hình như thính tai thủng lời mỉa mai, liền kêu “Meo meo” hai tiếng đầy bất mãn.

Tranh Vinh chê bai: “Tiếng kêu cũng cứ eo éo tiểu thư thế đấy.”

“Ơ ,” Mãn Chi vỗ đ.á.n.h "đét" một cái tay , “Anh đừng mặt Lê Hoa mà nó! Lê Hoa bắt chuột cừ lắm đấy nhé, từ ngày nó về, chuột bọ quanh đây tuyệt tích luôn! Toàn là công lao của Lê Hoa cả đấy!”

“Ừ, thế thì cứ để nó phụ trách bắt chuột, còn nuôi thêm con ch.ó để canh cổng giữ nhà.”

Nhà 16 ở tận cùng khu tập thể, cách nhà hàng xóm một quãng, Mãn Chi ở nhà một nhỡ chuyện gì thì hàng xóm cũng khó mà . Nuôi con ch.ó trong sân cho nó yên tâm cái bụng.

Trong lúc hai chuyện trò, con ch.ó nhỏ tự lồm cồm bò khỏi túi, bàn kêu ư ử. Mãn Chi tiến gần cho rõ mặt mũi nó. Mắt tròn xoe, mặt đen thui, trán còn mấy nếp nhăn như già.

“Đây là giống ch.ó xù (chó Habba) hả ?” “Ừ.” “Nó mấy tháng ? Em nuôi ch.ó bao giờ, bé tí thế thì nuôi kiểu gì?” Mãn Chi ướm thử tay xoa đầu nó, con ch.ó nhỏ hưởng thụ nheo nheo đôi mắt tròn.

Chà, tuy nuôi ch.ó là tốn thêm mớ lương thực, nhưng mà nó đáng yêu quá cơ!

“Nghe bảo hơn ba tháng . Em nuôi mèo thì nuôi ch.ó cũng thế thôi, chẳng khác là bao.”

Mãn Chi thầm nghĩ, cái thời Lê Hoa còn đỏ hỏn cô trải nghiệm . Nhà cụ Diệp nuôi con còn chật vật, mà nuôi mèo nuôi chó, hồi ở nhà cấp bốn nhà cô tuyệt nhiên bóng dáng thú vật. Con Lê Hoa là khi nhà cô dời lên nhà tầng, nó "trông trúng" nhan sắc của cô nên mới tự "vác xác" đến ăn vạ. Thấy nó nhất quyết đòi mèo nhà , cô cũng đành "khước từ bất cung" mà nhận lấy.

Ngô Tranh Vinh sắc mặt cô hỏi: “Em thích nuôi ch.ó ? Không thích thì cứ thẳng, tìm nhà nào t.ử tế mà gửi gắm cũng .”

Mãn Chi vội vàng bế thốc con ch.ó nhỏ đang trợn mắt lòng: “Em thích chứ, nhưng mà em nuôi, nhỡ nuôi hỏng thì ? Với cả nuôi nó là nuôi bằng thịt bằng cơm chứ nhỉ?”

Theo như lời "Đại tiên họ Hoàng" thì sắp tới đến còn chẳng đủ ăn, lấy phần cho chó?

“Giống kén ăn, ăn gì nó ăn nấy.” Tranh Vinh xoa đầu ch.ó bảo: “Mẹ nó lợi hại lắm, sang nhà bạn chiến đấu chơi, tiếng sủa của nó vang dội hung mãnh cực kỳ, bảo là trông nhà ai bì kịp, nên mới dắt nó về.”

Mãn Chi vốn chẳng sức kháng cự với mấy thứ con non lông xù thế , bế nó thơm lấy thơm để, giờ đ.á.n.h c.h.ế.t cũng chẳng nỡ đem cho. Cô tự an ủi : Anh Năm giúp mua trăm cân gạo nếp vàng với năm mươi cân đậu đỏ, lúc cứ vận chuyển về nhà bắt con ch.ó canh giữ. Nó trông nhà giữ cửa, thủ hộ lương thực, coi như là tự tự ăn, dùng lao động mà kiếm khẩu phần cho . Chó ăn một tí, uống một tí cũng là lẽ đương nhiên thôi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khu-tap-the-quan-gioi-nhung-nam-50/chuong-160.html.]

Cô tự thuyết phục bản thành công, dẫu Lê Hoa , thêm một con ch.ó xù cũng chẳng . Thế là con ch.ó nhỏ chính thức nhập hộ khẩu nhà 16. Vì mặt nó giữa đen quanh vàng, trông nhang nhác cái đài hoa hướng dương, Mãn Chi nó mang họ của Lê Hoa nên đặt tên là “Diệp Khuê Hoa” (Hoa Hướng Dương họ Diệp).

Ngô Tranh Vinh nhắc nhở: “Nó là ch.ó đực đấy.” “Ồ, thế thì gọi là ‘Ha Ha’ , dù nó cũng là ch.ó Habba, gọi Ha Ha cũng vui tai.”

Nghĩ đến cảnh Ngô Tranh Vinh mặt cảm xúc mà gọi “Ha Ha”, Mãn Chi buồn chịu nổi.

Ngô Tranh Vinh: “......” Thôi, cứ gọi là Khuê Hoa .

Anh mang nó về để thú kiểng, mà là huấn luyện thành ch.ó nghiệp vụ trông nhà. Phòng quân đại diện nuôi hai con ch.ó béc-giê, Tranh Vinh cũng nắm sơ sơ phương pháp huấn luyện, nên khi Mãn Chi nổi lòng thương cảm nuôi ch.ó con trong nhà, gạt phắt ngay. Ăn cơm trưa xong, chọn một chỗ khuất gió trong sân, dựng cho Khuê Hoa một cái "biệt thự" ch.ó cực kỳ hoành tráng.

Mãn Chi khởi động máy khâu, lấy quần áo cũ và bông cũ may cho Khuê Hoa một cái nệm siêu dày, trải thêm ít rơm khô bên , thế là con ch.ó nhỏ nơi ăn chốn ở chính thức. Với thành viên mới , "nguyên lão" Lê Hoa hết sức cảnh giác, cứ bệ cửa sổ mà giám sát động tĩnh. Mãn Chi ban đầu còn lo mèo ch.ó bất hòa, nhưng Lê Hoa vốn là con mèo kiến thức, nó chạy rông trong khu tập thể, mèo hoang ch.ó dại ngoài nó gặp thiếu gì. Xác định thằng Khuê Hoa chẳng sức chiến đấu cũng chẳng gì đe dọa, cái đuôi mèo đang quẫy loạn xạ mới chịu im. Đến sẩm tối, nó còn tha về một con chuột nhắt đặt cửa chuồng ch.ó cho Khuê Hoa "cải thiện".

Con ch.ó nhỏ của Ngô Tranh Vinh mang về hai vợ chồng bận rộn mất nửa ngày trời. Đợi đến tối lúc nghỉ ngơi, Mãn Chi mới dịp khoe mẽ trải nghiệm gần đây.

“Đồng chí Quân đại diện , khéo em sắp thành Đại biểu Nhân dân đấy!” “Khéo là thế nào? Danh sách hạ xuống ?” “Vâng, danh sách sơ tuyển mới gửi lên Quận, còn chờ cấp liên danh giới thiệu nữa. Khối phố một suất đại biểu cơ quan, bác Chủ nhiệm Trương, Lưu Kim Bảo với em, ba tranh một suất.” Mãn Chi nghiêng ôm lấy tay , thì thào tiết lộ: “Em thấy Kim Bảo cửa mấy, em với lão Trương chắc xác suất mỗi một nửa.”

Tranh Vinh nhớ tình hình đơn vị, hỏi: “Lưu Kim Bảo là cái nữ đặc vụ đ.â.m đúng ? Cậu lập thành tích như thế, khả năng giới thiệu vẫn lớn chứ.”

Mãn Chi thầm: “Bên quân đội các tham gia bầu cử đại biểu nhân dân nên hiểu cái sự phức tạp của nó .”

Cô nhỏm phắt dậy giường, lấy chăn che ngực, hăng hái bảo: “Lại đây, để em giảng cho mà cái học vấn của việc tổng tuyển cử.”

Ngô Tranh Vinh xa vợ nửa tháng trời, chẳng thiết tha gì chuyện bàn bầu cử đêm hôm khuya khoắt thế , nhưng thấy mắt cô sáng rực, hai má hồng hào vì phấn khích, đành chiều lòng mà gật đầu.

“Phân bổ đại biểu Hội đồng nhân dân Quận là theo tỷ lệ hẳn hoi đấy nhé, nào là tôn giáo, dân tộc thiểu đều phần. Ngoài , tỷ lệ đại biểu nữ và Đảng viên cũng yêu cầu nhất định: đại biểu nữ 30%, Đảng viên 40%!”

Bác Mục Lan là Đảng viên, là đại biểu nữ, một bác gánh luôn hai chỉ tiêu, nên khóa bác mới giành suất đại biểu cơ quan. Ngoài việc bản xuất sắc, bác còn chiếm ưu thế về phận nữa. Lưu Kim Bảo Đảng viên, cũng chẳng đại biểu nữ, nếu giới thiệu theo suất cư dân thì may trúng, chứ suất cơ quan thì khó. Quận còn trông chờ suất cơ quan để kéo cao tỷ lệ nữ và Đảng viên lên chứ. Mà em với bác Trương, một là đại biểu nữ, một là Đảng viên, đều thế mạnh riêng, xác suất đúng là năm mươi - năm mươi.

Mấy ngày nay ở nhà một , ngoài ôn bài cô cứ nghiên cứu mãi chuyện bầu bán . “Đây là những kinh nghiệm quý báu em ngày đêm suy ngẫm mới đúc kết , giờ truyền thụ công cho hết đấy!”

Ngô Tranh Vinh xong một bụng "học vấn bầu cử", nhịn mà kéo cô xuống: “Anh cũng ngày đêm nghiền ngẫm khối kinh nghiệm quý báu, giờ cũng truyền thụ công cho em hết đây.”

Mãn Chi đẩy : “Em thèm kinh nghiệm của , em dạy là kinh nghiệm chính kinh, còn dạy thứ chính kinh!”

“Chủ nhiệm Tiểu Diệp ,” Ngô Tranh Vinh rướn hôn cô, “Góp ý cho em một câu.” “Gì cơ?” “Lần chuyện chính kinh với ,” Tranh Vinh gạt cái chăn lỏng lẻo , cúi đầu ngậm lấy một đóa bạch ngọc mềm mại, “Tốt nhất là em nên mặc cái áo .”

Mãn Chi đỏ bừng mặt ôm lấy đầu : “Anh chỉ cái ‘ hời còn bộ’!”

Ngô Tranh Vinh về, Mãn Chi nhịp sống " hai nghỉ một" điều độ. Vì nhà đột nhiên thêm thành viên, trưa về ăn cơm cô dặn một tiếng, cơm thừa canh cặn đừng đổ mà để dành cho Khuê Hoa.

“Nhà lấy cơm thừa canh cặn cho ch.ó hả con? Bố con ăn còn đủ no đây !” Mãn Chi: “......” “Con ch.ó bé tí tẹo thế ăn cơm ?” Cụ Thường hỏi, “Thế mấy hôm nay hai đứa cho nó ăn cái gì?”

Mãn Chi dám khai thật là Ngô Tranh Vinh mua hẳn một túi sữa dê bột cho chó. Nếu để đẻ họ cho ch.ó uống sữa dê, thì cái danh "phá gia chi tử" của Tranh Vinh coi như đóng đinh luôn. Cô chột dối: “Thì cũng ăn cơm thừa canh cặn thôi ạ, nhưng hình như ăn mặn quá.”

hai chị nuôi cái giống gì cho mệt xác!” Cụ Thường bưng một cái chậu men nhỏ, thầm thì: “Đây là nước luộc gà hầm cho chị Ba con, bỏ muối , tí con múc một bát, mang về cho cái con Khuê Hoa nó uống.”

“Chị Ba con hưởng chế độ ‘nấu riêng’ cơ ạ?” “Nghe thằng Ba bảo hình như nó tin vui , nhưng bệnh viện khám, trông triệu chứng thì giống lắm. Thằng Ba đưa năm đồng, bảo dạo nấu món gì ngon ngon cho vợ nó tẩm bổ.” Cụ Thường liếc mắt bụng con gái một cái, hỏi: “Dạo con ? Đến kỳ chuẩn ?”

Loading...