Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao! - Chương 55: Linh hồn "Trùm sống ảo" nhập thể

Cập nhật lúc: 2026-03-28 13:48:54
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

【 Trả hàng là thể nào trả hàng ký chủ, cái Thẻ Trải Nghiệm Ngôn Linh hiếm lắm đó, cô dùng thử ? 】

Vượng Vượng nhỏ nhẹ khuyên nhủ.

【 Sẽ những bất ngờ ngoài ý đấy nha~ 】

Tống Cửu Ca: ‘Chị đây hiện tại rảnh thu thập ngươi, ngươi cứ đợi đấy cho !’

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Trọng tài hô bắt đầu, Tống Cửu Ca thể phân tâm thêm nữa, đành tập trung đối thủ mắt.

"Nếu ngươi ngoan ngoãn nhận thua thì còn tránh một trận đòn." Bạch Sương Sương vung vẩy roi dài, "Bằng đừng trách tay lưu tình."

Tống Cửu Ca thủ thế trường kiếm, "Nhận thua là chuyện bao giờ xảy ."

Bây giờ mà nhận thua thì khác gì nguyên chủ lúc ? Lại còn phỉ nhổ là kẻ hèn nhát, Tống Cửu Ca cam lòng chút nào.

"Hừ, tự chuốc khổ ." Bạch Sương Sương tung vụt roi, giống như đây, coi Tống Cửu Ca như một con ch.ó hoang mà quất tới tấp.

Tống Cửu Ca đối đầu trực diện, linh lực vận chuyển, khéo léo né tránh những đường roi của Bạch Sương Sương, trường kiếm đ.â.m với góc độ hiểm hóc, nhắm thẳng cổ tay đối phương.

Bạch Sương Sương nheo mắt, đổi chiêu tiếp tục tấn công. Hai qua vài chục chiêu, thế mà ngang tài ngang sức.

"A, cái gì thế ? Là do hoa mắt ? Tống Cửu Ca lợi hại đến ?"

"Hay là do Bạch Sương Sương quá gà mờ?"

"Không đúng chứ, cả hai đều thắng liên tục từ đầu giải đến giờ, mạnh là chuyện bình thường."

" vẫn quen lắm, cái kẻ từng là 'nỗi sỉ nhục của nội môn' trở nên xuất sắc thế ..."

" dự cảm, lẽ chuyện sẽ trở thành bình thường thôi."

Mấy , tâm trạng vô cùng phức tạp.

Bạch Sương Sương tấn công mãi xong, trong lòng bắt đầu nôn nóng. Khi cả hai đang giằng co, ả hạ thấp giọng : "Tống Cửu Ca, ngươi ăn gan hùm mật gấu đúng , mà thật sự dám tranh vị trí quán quân với ?!"

"Bạch sư quá ." Tống Cửu Ca kiêu ngạo cũng tự ti, "Viên Bồi Nguyên Đan như thế, ai mà chẳng ?"

"Ngươi nhường thắng, sẽ đưa Bồi Nguyên Đan cho ngươi."

"Chậc." Tống Cửu Ca liếc ả một cái, "So với việc khác ban phát, thích dựa bản lĩnh tự giành lấy hơn."

"Ngươi!"

Bạch Sương Sương tức đến nghiến răng, do dự nữa, bóp nát một tấm Thiên Nguyên Phù.

Tống Cửu Ca lập tức nhận thực lực của đối thủ đột nhiên tăng vọt, khí tức trở nên vô cùng mạnh mẽ. Cô dám chủ quan, cẩn thận né tránh đòn đ.á.n.h, nhưng dù cẩn thận đến mấy vẫn trúng vài roi. Trên da để những vệt trắng nhạt, nhưng phần thịt bên trong đau đớn âm ỉ.

Xem Bạch Sương Sương "h.a.c.k" .

Tống Cửu Ca tập trung mười hai phần tinh thần, gian nan chống đỡ giữa những làn roi dày đặc. Thấy , chiêu thức của Bạch Sương Sương càng thêm tàn độc. Nhân lúc Tống Cửu Ca sơ hở, một tấm Định Thân Phù lặng lẽ phóng , dán c.h.ặ.t lên cô.

"Sao cử động nữa?" Tống Cửu Ca kinh hãi, trơ mắt Bạch Sương Sương vung roi đ.á.n.h bay . Nếu Kim Ty Giáp hộ , cú lẽ đ.á.n.h nát nội tạng của cô .

Tống Cửu Ca lăn lộn đất năm sáu mét, y phục rách rưới, tóc tai bù xù, trông vô cùng thê t.h.ả.m. Tấm Định Thân Phù dán lưng lấp lánh ánh sáng, khiến t.ử đài cảm thấy khó chịu.

Mặc dù đại hội tông môn cấm dùng phù lục, nhưng từ đến nay ai dùng. Thứ nhất là vì phù lục đắt đỏ, thường mua để phòng ; thứ hai là đại hội chỉ mang tính chất kiểm tra bài vở, dùng phù lục chẳng khác nào gian lận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-the-nao-toi-chi-dien-thoi-ma-moi-nguoi-lai-coi-la-that-sao/chuong-55-linh-hon-trum-song-ao-nhap-the.html.]

Lần Bạch Sương Sương công khai sử dụng, lập tức hiểu lý do ả thắng liên tục từ đầu đến giờ, trong lòng cảm thấy chiến thắng của ả thật xứng đáng.

Bạch Sương Sương thở dốc, trận ả đ.á.n.h cũng mệt phờ . Ánh mắt ả Tống Cửu Ca đầy hung ác và thâm hiểm. Một cước đá văng Tống Cửu Ca thì quá hời cho cô , đ.á.n.h một trận tơi bời mới hả . Ả đ.á.n.h nát cái thể diện mà Tống Cửu Ca khó khăn lắm mới lấy , giẫm cô xuống bùn đen để bao giờ ngẩng đầu lên nổi nữa.

Bạch Sương Sương nhấc chân , hung hăng giẫm thẳng mặt Tống Cửu Ca. Chứng kiến cảnh đó, dù chấn động nhưng ai ngăn cản.

Giang Triều Sinh và Liễu Hoài Tịch vì Bạch chưởng môn ở đài nên tiện tay. Ứng Tiêu vết thương lành, dù thấy Tống Cửu Ca đáng thương nhưng cũng tiện lộ diện. Lãnh Dạ Minh thì khỏi , vốn dĩ chẳng quan tâm Tống Cửu Ca sống c.h.ế.t.

Mọi đồng loạt dời mắt , thấy cảnh Tống Cửu Ca giẫm mặt. Bỗng nhiên, một tiếng gầm đầy khí thế vang lên khiến tinh thần ai nấy đều rúng động:

"KIẾM TỚI!"

Chỉ thấy hai thanh trường kiếm để bên cạnh đột ngột bay lên theo tiếng gọi, cùng với thanh kiếm của Thẩm Hủ, cả ba xoay quanh bảo vệ Tống Cửu Ca. Một thanh hất văng tấm Định Thân Phù lưng, hai thanh còn đỡ lấy bàn chân đầy ác ý của Bạch Sương Sương, trực tiếp hất ngược ả một vòng. Ả lảo đảo lùi mấy bước mới vững .

Mọi : ??? Bạch Sương Sương: ??? Cái quỷ gì thế ?

【 Thế nào? Ký chủ, Thẻ Trải Nghiệm Ngôn Linh tồi chứ? 】

Vượng Vượng hớn hở tranh công.

【 Trong vòng may mắn còn nhiều món đồ thần kỳ khác, chỉ chờ ký chủ "sủng hạnh" thôi nha~ 】

Tống Cửu Ca đen mặt: ‘Vấn đề là, cứ hét lên mấy câu thoại sến súa mới tác dụng, ngươi thấy hổ đến c.h.ế.t ?’

Vừa dồn đường cùng, Tống Cửu Ca chỉ thể theo lời nhắc nhở của Vượng Vượng mà dùng thẻ trải nghiệm. Ngay lập tức, mắt cô hiện hai chữ: Kiếm Tới!

Vượng Vượng , nhất định hô lên thật cảm xúc mới phát huy công hiệu, thầm trong lòng là vô dụng thôi. Để giữ cho khuôn mặt xinh cho lắm của khỏi Bạch Sương Sương giẫm bẹp, Tống Cửu Ca chỉ đành c.ắ.n răng hét lên.

Quá trình tuy cực kỳ hổ, nhưng kết quả mỹ mãn. Hơn nữa... cảm giác như linh hồn "Trùm sống ảo" (Bì Vương) nhập thể là thế nào đây?

Tống Cửu Ca chậm rãi dậy, hàng chữ bay lơ lửng phía mà chỉ cô thấy: "Xem Đấu Khí Hóa Mã!"

Tống Cửu Ca: ... Mẹ nó chứ, cô lấy đấu khí? là tào lao!

"Không thể nào!" Bạch Sương Sương trợn tròn mắt, "Ngươi chỉ là Luyện Khí tầng chín, thể ngự kiếm!"

Đã diễn đến nước , giấu giếm thêm nữa thì thật bất lịch sự. Tống Cửu Ca giơ cao hai tay, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Lúc nãy thì đúng, nhưng bây giờ thì nữa."

Sau đó, thanh thiên bạch nhật, Tống Cửu Ca điều khiển Hồng Mông Châu, sửa đổi tu vi bề ngoài của thành Trúc Cơ sơ kỳ. Ngay lập tức, xung quanh cô tuôn linh lực dồi dào, khí tức thăng tiến thần tốc, từ Luyện Khí tầng chín nhảy vọt lên Trúc Cơ sơ kỳ.

Cái quái gì ? Thật sự đang đấu đài mà đột nhiên đột phá tại chỗ ? Cái chuyện phi lý mà ngầu lòi Tống Cửu Ca thế nào ?

Nghiêm trưởng lão khép cái cằm đang há hốc , vô cùng ngưỡng mộ Bạch chưởng môn: "Thái thượng trưởng lão đúng là thiên vị lão Bạch quá mà. Đệ t.ử tư chất như , treo danh nghĩa lão Bạch là treo luôn, đưa cho một đứa?"

Lỗ trưởng lão gật đầu tán thành. Trần trưởng lão thì mắt sáng quắc: "Theo thấy, Tống Cửu Ca mười phần chắc đến tám chín là thiên tài kiếm tu, nên môn hạ của mới đúng."

"Chậc chậc, lão Trần, ông còn dám bảo da mặt dày, ông thì hơn gì chứ?"

"Ông thì cái gì? Vừa thăng cấp Trúc Cơ thể ngự kiếm, ông điều đó nghĩa là gì ?"

"Có nghĩa là gì quan trọng, quan trọng là ông da mặt dày."

...

Bạch chưởng môn lọt tai những gì họ đang , đôi mắt ông trừng trừng Tống Cửu Ca.

Làm thể! Chuyện thể xảy ?!

Loading...