KHÔNG PHỤ CHUYẾN THUYỀN TRỞ VỀ - 9
Cập nhật lúc: 2026-04-30 22:15:14
Lượt xem: 293
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Câu hỏi luôn quẩn quanh trong lòng một nữa hiện lên.
Khi đó rốt cuộc là tình thế ép buộc, là khi so sánh giữa Lâm Tịch và Trần nhị tiểu thư mà đưa lựa chọn kiên định?
Khoảnh khắc Lâm Tịch bước lên xe ngựa của Triệu Uyên, Thẩm Tế nhớ cảm giác quen thuộc đó.
Đó là một loại hoảng sợ và bất an đến cực điểm.
Khi ngàn dặm gấp rút từ biên quan trở về, trong lòng chỉ một ý niệm.
Bất luận thế nào cũng thể để Lâm Tịch chịu khổ.
Lúc đó, quên mất sự do dự từng giữa Lâm Tịch và Trần nhị tiểu thư, chỉ nhớ rằng so với việc mất Lâm Tịch, tất cả những thứ khác đều còn quan trọng.
Thậm chí trong nhiều năm đó, gần như quên mất sự tồn tại của Trần nhị tiểu thư.
Chỉ là trong cuộc đời thuận buồm xuôi gió, quá nhiều thứ.
Quyền lực, tiền tài, địa vị, tất cả đều trong tay.
Đến khi ngoảnh đầu , mới chợt nhận Trần nhị tiểu thư từ lúc nào vĩnh viễn rời khỏi kinh thành.
Những tiếc nuối nhỏ bé, đáng kể liền phóng đại vô hạn.
Chỉ thiếu một chút rung động năm xưa, còn đều mỹ.
Cho nên, giống như một vị cứu thế, một đời, lựa chọn tiên cứu một khác, tiên bù đắp tiếc nuối nhỏ bé của , thì gì là thể?
Thẩm Tế cúi đầu, vùi sâu mặt trong hai tay.
“Vậy nên, đừng đến quấn lấy Lâm Tịch nữa.”
Giọng Triệu Uyên lạnh đến đáng sợ.
“Nàng cho ngươi một đời viên mãn, ngươi còn mặt mũi nào mà đòi thêm một ?”
“Thẩm tiểu tướng quân, thể tham lam, cho nên những lời cầu xin, nhất đừng !”
Ta kinh ngạc về phía Triệu Uyên.
Những lời thật quen thuộc, đều là những lời Thẩm Tế từng với .
Triệu Uyên mà nhớ hết, còn trả nguyên vẹn cho .
Xe ngựa bắt đầu chuyển bánh, khi buông rèm xuống, Triệu Uyên với Thẩm Tế câu cuối cùng:
“Đừng trách Lâm Tịch, trách thì trách chính quên mất sơ tâm!”
14
Xe ngựa chạy về phía tòa viện yên tĩnh .
Phụ và tân đế đang bàn chuyện hôn sự của trong thư phòng.
Cố Triều và Giang Thanh Ngôn cũng ở đó.
“Lúc là vì ngày trở về nên mới định chuyện hôn ước, ai ngờ Lâm soái đến nửa năm trở , nếu thì chuyện hôn ước nên hủy bỏ thôi!”
Người lên tiếng là Cố Triều.
Giang Thanh Ngôn gật đầu tán thành.
“Ban đầu là do tình thế ép buộc, nay đại cục định, Lâm cô nương thể tính toán lâu dài.”
Triệu Uyên đẩy cửa thư phòng, bên trong lập tức im phăng phắc.
Tân đế lớn, sợ chuyện to, gật đầu :
“Lời hai các ngươi cũng lý đấy, Cửu thúc nghĩ thế nào?”
Triệu Uyên gì, buông tay , hướng về phía phụ hành đại lễ.
Thế là ngày lành đầu tháng tám định xuống.
Thư phòng một phen ồn ào.
Ta lặng lẽ một bên, trong lòng chua xót.
Đây là một trong ít những khoảnh khắc nhẹ nhõm của bọn họ.
Ta nghĩ, ý nghĩa của việc trở chính là trong quãng đời còn , dốc hết sức , để họ con đường gánh vác nặng nề, thể bớt một phần gập ghềnh.
15
Ta từng nghĩ sẽ gặp Thẩm Tế.
Ngày đại hôn, phủ vô cùng náo nhiệt, vì sự hiện diện của phụ , khách khứa đông.
Thẩm Tế lẫn trong đám đông, lặng lẽ đặt một cây trâm ngọc lên danh sách lễ vật.
Đó là cây trâm từng tự tay mài giũa ở kiếp , cũng là cây trâm thích nhất.
khi thấy hai cái tên danh sách lễ vật, sắc mặt bỗng nhiên đổi.
Hai món bảo vật hiếm , kiếp từng .
Hắn từng nghi ngờ nguồn gốc, chỉ là bạn cũ của phụ .
Mà bây giờ, cuối cùng cũng thấy tên của họ.
Thế t.ử phủ hầu Cố Triều.
Tân khoa trạng nguyên Giang Thanh Ngôn.
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Hắn sống đủ lâu.
Cho nên đó là hai nhân vật hùng như thế nào.
Cũng bản từng hai nâng đỡ bao nhiêu.
Khoảnh khắc , Thẩm Tế chỉ cảm thấy châm chọc.
Hóa bọn họ đều là những cầm lái con thuyền lớn .
Còn chỉ vì một niệm thiện mà lạc chốn quyền quý, hưởng trọn một đời che chở như một kẻ hề.
Hắn thu cây trâm, lảo đảo rời khỏi Lâm phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-phu-chuyen-thuyen-tro-ve/9.html.]
16
Đêm ở vương phủ đặc biệt náo nhiệt.
Triệu Uyên Cố Triều chuốc rượu, quấn lấy buông.
Cuối cùng là Giang Thanh Ngôn phục t.ửu lượng của Cố Triều, liền lớn chuyện kéo đến t.ửu lâu đấu rượu.
Hai vốn “ hợp”, nên phần lớn rời bàn tiệc theo xem náo nhiệt.
Triệu Uyên cuối cùng cũng thể trở về phòng.
Tiếng ồn ào dần xa, trong phòng trở yên tĩnh.
Triệu Uyên bên giường, bộ hỉ phục đỏ thẫm càng làn da thêm trắng lạnh.
Giữa hàng mày khóe mắt còn vẻ lạnh lùng xa cách thường ngày, mà nhuốm vài phần ôn hòa hiếm thấy.
“Đang nghĩ gì?”
Giọng nhẹ nhàng, ánh nến lay động trong đôi mắt sâu thẳm của .
Ta bước đến, nhẹ nhàng nắm lấy tay .
“Ta đang nghĩ, Vương gia từng …”
“Ta chỉ cần gả, còn giao cho ngài…”
Hơi thở Triệu Uyên rối loạn.
Im lặng một lát, đột nhiên kéo lòng.
Áo đỏ rơi xuống, một phòng xuân sắc.
17
Ái ý đè nén một khi mất khống chế, liền như lũ núi bùng phát.
Dâng trào cuồn cuộn ập xuống, khiến chìm nổi trong đó, thể thoát .
Khi nữa mở mắt giường, mặt trời lên cao.
Ta mặt , dám Triệu Uyên.
Những lời thì thầm trong bóng tối , chỉ cần nhớ thôi cũng khiến tim đập mặt đỏ.
“Tích nhi, dễ chịu ?”
Hắn ghé bên tai .
Ta mở miệng, giọng mang theo âm thanh vỡ vụn như nghẹn .
Trong lòng, chút ấn tượng cố hữu về “vị vương gia bệnh yếu” , bàn tay nóng rực của từng chút từng chút sụp đổ…
Triệu Uyên thấy đỏ mặt, đưa tay kéo lòng, môi dán lên cổ .
“Trốn cái gì, chẳng nàng … phần còn giao cho …”
18
Những ngày tháng chút kiêng dè như thực sự kéo dài lâu.
Quỹ đạo của kiếp cuối cùng vẫn tiếp tục tiến về phía , phía Nam bùng phát dịch bệnh, phía Bắc địch quốc xâm lấn.
Ngày chia tay cổng thành, Cố Triều dẫn binh lên phía Bắc, Giang Thanh Ngôn xuống phía Nam cứu trợ.
Tân đế thành cao tiễn đưa từ xa.
Cố Triều cưỡi ngựa ngang qua Giang Thanh Ngôn.
“Tiểu bạch kiểm, dịch bệnh vô tình, cẩn thận cái yếu ớt của ngươi.”
Giang Thanh Ngôn kiêu nịnh.
“Đa tạ tiểu hầu gia quan tâm, quân địch xảo quyệt, tiểu hầu gia cũng nên quá lỗ mãng.”
Quần thần hòa.
Hai thêm, thật sâu.
Rồi cùng về phía tường thành.
Quay , thúc ngựa rời …
Ánh mắt hai chữ “bảo trọng”.
Mỗi đều bảo trọng.
Canh giữ, chờ đợi lẫn .
Thịnh thế , sẽ một ngày đến.
Đám đông dần tản , xe ngựa của và Triệu Uyên cũng rời khỏi cổng thành, hướng về Giang Nam mà .
19
Thân ảnh của Thẩm Tế ẩn trong đám .
Hắn những trẻ mang chí lớn lao tới chiến trường của riêng , nhiệt huyết trong lòng cũng lâu lắm mới sôi trào.
Đã từng, cũng là một trong họ.
Đã từng, cùng họ kề vai chiến đấu.
Trong thịnh thế thanh minh , cũng một phần công sức của .
giờ đây, thậm chí còn cơ hội bước ván cờ.
Cuối cùng cũng hiểu .
Tất cả chuyện thể trách Lâm Tịch.
Chỉ thể trách , phản bội chính bản , từng trọng tình trọng nghĩa, nhiệt huyết chân thành năm xưa!
- Hoàn văn -