KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 99

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:35:26
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Này.”

Trần Ngộ thở dài, sau lưng đột nhiên vang lên âm thanh: “Thương xuân tiếc đông à?”

Cô lập tức thu lại cảm xúc, dùng vẽ mặt như thường quay đầu lại.

Giang Tùy đặt túi đồ vừa mua lên trên ghế dài, thò tay vào trong lấy cho cô một cái cốc giấy.

Trần Ngộ bên cạnh nhận lấy, hỏi: “Đây là cái gì?”

Giang Tùy ngồi xuống bên cạnh cô: “Nước thánh trong d.a.o trì của Vương Mẫu Nương Nương, uống vào có thể trị bách bệnh, trẻ mãi không già, vĩnh viễn mười tám tuổi.”

Trần Ngộ: “......”

Trong cốc giấy bay ra mùi hương quen thuộc, là viên trị cảm, sáng nay cô mới uống.

Trần Ngộ nhấp một ngụm, nhiệt độ vừa vặn.

Ngọt.

Trần Ngộ uống từng ngụm đến hết, cô ôm cốc giấy lơ đãng, không biết đang suy nghĩ gì.

Một tiếng kêu đau bay vào tai trái, suy nghĩ của Trần Ngộ chợt quay lại: “Sao vậy?”

Giang Tùy khép hờ mắt: “Đầu gối đau.”

Sắc mặt Trần Ngộ thay đổi: “Là di chứng từ năm ngoái à?”

Giang Tùy nghiêng đầu nhìn tòa nhà cao tầng xa xa, vẻ mặt mơ hồ lộ ra mấy phần không tự nhiên.

Không có di chứng gì cả, chỉ là vì anh vội vã tìm hiệu thuốc, lúc đi đường không chú ý nên va chạm với một cái xe điện thôi.

Cái này có thể nói ra à? Xấu hổ c.h.ế.t đi được.

Bạn Giang Tùy c.h.ế.t vì sĩ diện nói một câu thô lỗ: “Cậu đừng xía vào.” Trần Ngộ cụp mắt nhìn cốc giấy.

Giang Tùy cảm thấy không đúng: “Sao đột nhiên lại không nói gì?”

Trần Ngộ lạnh lùng nói: “Không phải cậu bảo tôi đừng quản à?”

Giang Tùy: “......”

Tức giận rồi, phải mau dỗ dành thôi.

Nếu không là đang bê đá đập vào chân mình mà.

“Năm ngoái chân của tôi không bị thương tới xương cốt, đâu phải cậu không biết.”

Giang Tùy dừng lại một chút: “Đầu gối đau là vì bị ngã.”

Trần Ngộ hơi ngạc nhiên, ngã thì ngã, cũng đâu phải việc gì không thể lộ ra ngoài, làm gì có ai chưa từng ngã.

Đúng lúc Trần Ngộ cảm thấy nghi ngờ thì Giang Tùy đã đập tan suy nghĩ của cô.

“Cậu uống xong rồi à?”

Trần Ngộ: “Ừm.”

Vừa dứt lời, cốc giấy đã bị cầm đi.

Trần Ngộ nhìn chàng trai ném cốc giấy vào thùng rác, hình như anh lại cao hơn rồi, đường cong trên bờ vai cũng hoàn toàn mất đi cảm giác ngây ngô non nớt, vừa dày vừa rộng, cô mím môi: “Bố cậu......”

Giang Tùy nói ra câu khiến người nghe phải sốc: “Bị lừa rồi.”

Trần Ngộ không kịp phản ứng: “Cái gì?”

Giang Tùy cười trào phúng: “Ông già nghĩ là người phụ nữ kia thực sự yêu thương mình, kết quả là trên đầu có nguyên một thảo nguyên.”

Trần Ngộ: “……”

Giang Tùy giật nhẹ khóe miệng: “Bây giờ ông già giống như đã nhìn thấu hồng trần, lại còn ăn chay niệm phật, mua đất trồng dưa, hay đại loại thế.”

Trần Ngộ nhớ tới bức ảnh đã thấy ở nhà Giang Tùy.

Trên đó có một người đàn ông trung niên mặt lạnh và một người có khuôn mặt giống ông ấy như đúc.

Dường như đó chính là Giang Tùy lúc trung niên.

Giang Tùy đợi một lúc nhưng vẫn không đợi được cô gái nói gì, anh cau mày nói: “Không hỏi nữa à?”

Trần Ngộ lắc đầu.

Giang Tùy có hơi thất vọng, nhưng không sao, thời gian còn dài, sau này đều là cơ hội.

Anh thích cô hỏi những cái này, hỏi càng nhiều càng tốt, vô cùng hoan nghênh, hơn nữa còn chờ mong cô đặt chân vào lãnh thổ riêng tư của mình.

Trong công viên dần có bóng người, có tiếng nói chuyện và tiếng cười đùa, yên tĩnh bị phá hủy, thêm một chút ồn ào.

Trần Ngộ vén tóc ra sau tai: “Quay lại phòng vẽ tranh thôi.”

Sắc mặt Giang Tùy nhất thời cúng đờ, anh cúi đầu, khí tức quanh người cực kỳ bất ổn.

Trần Ngộ liếc mắt nhìn anh: “Đi dạo nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-99.html.]

Giang Tùy ngơ ngác ngước mắt, trong mắt là vẻ hiểu ra: “Không phải cậu vừa nói muốn quay lại à?”

Trần Ngộ cầm lấy ba lô của mình: “Tôi lại muốn đi dạo rồi.”

Giang Tùy cầm lấy balo của cô: “Giữa hai câu nói cách nhau chưa đến 10 giây.”

Trần Ngộ nhẹ nhàng nói: “Con gái hay thay đổi.”

Giang Tùy: “……”

Bình thường trên đường thường có người bán hoa dạo đẩy cái xe ba bánh dừng

ở ven đường, phía trên và bên cạnh xe đều bày hoa tươi. Hôm nay là lễ tình nhân, xe bán hoa lại càng nhiều.

Cả đường đi Giang Tùy vẫn luôn bực bội, hoa vẫn chưa được giao đến. Đề nghị của đám Vương Nhất Phàm là đặt trước một đống hoa, mỗi cô gái trong phòng vẽ tranh sẽ được tặng một bông.

Như vậy thì có thể đường đường chính chính mà tặng hoa rồi.

Giang Tùy không muốn làm theo đề nghị này, anh không muốn tặng hoa cho những cô gái khác.

Nhưng anh lại không nghĩ ra cách nào khác.

Thái dương Giang Tùy hơi đau, xem ra chỉ có thể dựa vào tình hình mà ứng biến thôi.

Phát huy, phát huy......

Phát huy bằng cách nào chứ hả.

Đệch, phát điên mất thôi.

Sao trên đường không có cô bé nghèo khổ, xách theo giỏ hoa, mặc quần áo rách nát, mong anh trai mua cho chị gái bông hoa, không mua thì sẽ khóc chứ?

Tivi quả nhiên đều lừa người.

Tâm hồn Giang Tùy treo ngược cành cây, như thế linh hồn đã rời đi rồi.

Trần Ngộ gọi anh: “Nhìn đường đi, sắp va vào cột điện kìa.”

“Chẳng phải vẫn chưa va phải à.” Giang Tùy không nhịn được mạnh miệng, muốn che giấu vẻ hốt hoảng của mình.

Trần Ngộ dừng bước, ngửa đầu nhìn chàng trai bên cạnh, im lặng nhìn anh chằm chằm.

Giang Tùy bị nhìn đến mức sau lưng chảy đầy mồ hôi lạnh. Đệch, sao ánh mắt của cô gái lại sắc bén như vậy chứ, anh hít sâu một hơi, mở miệng trêu chọc: “Hôm nay anh trai đẹp trai hơn ngày hôm qua phải không?”

Trần Ngộ chỉ tay: “Qua bên kia đi dạo một chút đi.”

“Được, đi dạo.”

Giang Tùy thở ra một hơi, suýt nữa bị dọa đến đau tim rồi.

Tục ngữ nói, buồn ngủ sẽ có gối đầu.

Bây giờ anh buồn ngủ muốn c.h.ế.t rồi, vậy gối đâu, gối ở đâu?

Giang Tùy đi theo sau lưng cô gái, hai tay không ngừng vò đầu bứt tai, nếu có gối anh tình nguyện ăn chay ba năm.

Ngoài ra anh cũng sẽ từ bỏ game luôn, vĩnh viễn.

Một giây sau, Giang Tùy đuổi theo gót chân cô gái rẽ vào góc phố thì thấy một nhà hàng.

Ngoài cửa dựng một tấm bảng, trên đó viết đang có hoạt động, chỉ cần là khách

nữ tiêu tiền ở nhà hàng sẽ được tặng một bó hoa tươi

Giang Tùy nheo mắt, gối đầu tới rồi.

Vì cảm mạo nên Trần Ngộ không thấy ngon miệng, cái gì cũng không muốn ăn.

Cô chỉ uống một cốc nước rồi nhìn Giang Tùy ăn phần đồ ngọt anh gọi cho cô.

Giang Tùy ăn đồ ngọt trong tâm trạng có ngọn cỏ cứu mạng, một miếng cũng không thừa lại, anh lau miệng, đứng lên nói: “Xong rồi, tôi đi lấy hoa cho cậu.”

Trần Ngộ nhìn về phía quầy lễ tân, bên kia có người đang xếp hàng để nhận hoa: “Chúng ta chỉ ăn một phần đồ ngọt, có thể nhận không?”

“Không thể thì lăn ra đất khóc lóc ăn vạ.”

Giang Tùy đi mấy bước rồi mới nhớ tới chuyện gì đó, anh quay trở lại bàn, hạ giọng thật thấp: “Bên cạnh có hiệu sách, cậu qua đó đợi tôi.”

Trần Ngộ không hợp tác: “Tôi không muốn đọc sách.”

“Suy nghĩ này của cậu không được rồi.” Giang Tùy dùng một tay xách balo của cô, một tay kéo cánh tay cô: “Trẻ ngoan thì nên thích đọc sách.”

Nửa kéo nửa cưỡng ép muốn cô rời khỏi nhà hàng.

Trần Ngộ tìm được một góc yên tĩnh trong hiệu sách rồi làm ổ trong đó, tay cô nắm chặt điện thoại, nhắm mắt ngủ gật.

Cốc thuốc cảm kia bây giờ mới phát huy tác dụng, toàn thân cô nóng lên, yếu ớt đến không nhấc nổi mình.

Không biết qua bao lâu, có tiếng gọi cô, sau đó khuôn mặt bị vỗ một cái với sức không lớn, chỉ như gãi ngứa thôi.

Trần Ngộ mơ màng mở to mắt.

Giang Tùy ngồi xổm trước mặt cô, giữa ngón tay cầm một bông hoa hồng màu hồng phấn, lông mi dài hơi rủ xuống, đuôi lông mày có sự yêu thương dịu dàng, anh khàn giọng nói: “Hoa, cầm đi.”

Loading...