Đếm ngược là nghi thức cuối cùng trong đêm giao thừa.
Giang Tùy không hề buồn ngủ, cũng không muốn chơi mấy cái trò gặp mặt anh em nên anh chỉ ngồi bệt dưới sàn nhà, dựa lưng vào mép giường, nhìn chằm chằm cái điện thoại trên đùi.
Gọi, không gọi, gọi, không gọi, gọi……
Hai lựa chọn cứ xoay vần trong đầu anh, không ngừng không nghỉ.
Đệch.
Anh khổ quá mà.
Một tay Giang Tùy gõ xuống đất, một tay ấn nút gọi trên điện thoại, ngón tay ngừng một chút rồi giây tiếp theo lại hạ xuống.
Tim anh đập rộn lên trong nháy mắt, trên màn hình hiển thị “Đang gọi”.
Giang Tùy bối rối ấn kết thúc.
Hai giây sau lại bối rối nhận điện thoại.
“Hỏi cậu chuyện này?”
Giọng nói của Trần Ngộ vô cùng bình thường: “Đầu tháng Ba tôi phải đến Học Viện Mỹ Thuật để thi rồi, còn chưa đến một tháng nữa, cậu nói xem tôi phải làm sao để nâng cao trình độ vẽ màu nước?”
Giang Tùy vô thức đáp lại: “Cậu có thể xem lại tranh mình vẽ, tả thực thì không cần xem nhiều, chủ yếu là mô phỏng, thế thì đối với việc nắm bắt màu sắc…”
Người dẫn chương trình trên tivi đang say sưa nói về những thành tựu năm qua, thời gian đếm ngược đến năm mới chỉ còn một phút nữa.
12 giờ đêm, cả thành phố C rộ lên tiếng pháo hoa nổ liên tiếp, bầu trời đêm rực rỡ đầy pháo hoa tạo nên một khung cảnh vô cùng lộng lẫy.
Trần Ngộ và Giang Tùy cách nhau một cái điện thoại, vẫn đang say sưa thảo luận vấn đề học thuật trong lúc đón năm mới, từ năm 2004 bước sang năm 2005.
Trong nhà cũng đang bắt đầu đốt pháo, âm thanh rất lớn.
Không biết tràng pháo ở đâu mà thời gian nổ rất lâu.
Trần Ngộ không nghe rõ Giang Tùy nói gì, sau khi cố gắng suy đoán một lúc nhưng không nghe được gì, cô cúp điện thoại sau ba phút của năm mới, ngâm nga bước lên lầu.
“Con gái, đừng tắt đèn.”
Mẹ Trần dặn dò xong thì lập tức kéo theo bạn già, hạ giọng: “Ông có thấy không, con gái vốn đang chờ đếm ngược tới năm mới, sau đó lại….…”
“Lại cái gì mà lại.” Bố Trần ngăn vợ lại: “Được rồi, được rồi, từ sáng đến tối, đâu ra mà lắm cảm thấy thế, đi tắm rồi ngủ thôi.”
–
Mùng Sáu rơi và thứ Hai, là một ngày nắng.
Ánh mặt trời chiếu lên từng bông tuyết tạo thành ánh sáng óng ánh, giống như từng khối bảo thạch không đồng đều.
Trong phòng vẽ vẫn là cảm giác lạnh lẽo như có cơn gió thổi qua.
Mùa đông ở thành phố C là như vậy, trong phòng còn lạnh hơn ngoài trời, như muốn lấy mạng người vậy.
Hôm nay là lễ tình nhân, ý nghĩa cũng như tên gọi, là ngày lễ của những người đang yêu nhau. Chẳng liên quan gì với 95% những người trong phòng vẽ tranh.
Đừng hỏi tại sao.
Buổi sáng Triệu Thành Phong đã dẫn theo ba người Trần Ngộ, Giang Tùy và Vu Kỳ đi tới phòng vẽ tranh Lưu Vân để giao lưu.
Mỗi khoá đều có hoạt động này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-97.html.]
Bình thường học sinh tự do tham gia, muốn đi lúc nào thì đi, đến phòng vẽ nào thì đến, giáo viên sẽ không can thiệp.
Nhưng lần này Triệu Thành Phong phái ba bảo vật của phòng vẽ tranh Nguyên Mộc đi, thầy ấy không yên tâm nên phải đưa họ đi, ở lại một lúc rồi mới về.
Hơn nữa một trong ba bảo vật còn chuyển từ Lưu Vân sang.
Lão Trương của Lưu Vân vẫn còn tức giận vì cho rằng Nguyên Mộc đã cướp người của thầy ấy, hậm hực ra mặt.
Lúc đi xuống tầng đã thấy người lớn đi xe máy, ba đứa nhỏ đi xe đạp bên kia con phố.
Gió bắc đã thổi rồi.
Trần Ngộ khẽ run lên, cô kéo khăn quàng cổ lên che mũi miệng, chỉ lộ ra một đôi mắt hạnh sáng rõ, bên trong phản chiếu ánh nắng mùa đông ấm áp, quang cảnh đường phố của thành phố C và bầu trời trong xanh trên cao.
Giang Tùy ngỡ ngàng nhìn mấy lần, suýt nữa lao xuống rãnh. Lúc chờ đèn đỏ, một chân anh chống xuống đất, nhìn thẳng vào mắt cô: “Cậu quấn thành gấu luôn rồi, lạnh thế à?”
Trần Ngộ trả lời bằng một âm thanh mơ hồ, tinh thần của cô không tốt lắm, bị cảm, mũi khô cả rồi.
Buổi sáng cô không muốn rời giường chút nào.
Hôm nay cũng chỉ muốn vẽ một cách tùy tiện, không hề nghĩ đến việc phải tới phòng vẽ tranh khác để giao lưu.
Cô quên mang theo rễ bản lam* rồi.
(*rễ bản lam: là một loại thảo dược của Trung Quốc, thường được sử dụng để chữa các bệnh cảm cúm hoặc làm mát cơ thể.)
Viên thuốc cảm cũng quên luôn.
Trần Ngộ khịt mũi, thái dương giật nhẹ.
–
Đèn xanh sáng lên, Giang Tùy tháo mũ lưỡi trai trên đầu xuống chụp lên đầu Trần Ngộ, sau đó đạp xe băng qua đường cái.
Trần Ngộ không cởi chiếc mũ của chàng trai ra, cô chỉ chỉnh lại tóc, vén lên tai rồi kéo thấp vành mũ tránh bị gió thổi bay.
Vu Kỳ ở bên cạnh bắt gặp cảnh này, bàn tay đang nắm càng xe khẽ động, quan hệ của hai người càng lúc càng gần.
Trần Ngộ cảm nhận được ánh mắt của Vu Kỳ nên liếc mắt sang dò hỏi.
Vu Kỳ đối diện với đôi mắt cô một lúc rồi mới chậm chạp mở miệng: “Cậu và Giang Tùy, các cậu……”
Trần Ngộ cau mày: “Hả?”
Vu Kỳ cân nhắc từ ngữ: “Thân hơn so với năm ngoái.”
Trần Ngộ ngỡ ngàng.
Bên kia đường, chẳng biết Giang Tùy đã phanh lại từ lúc nào, sắc mặt lạnh lẽo, ánh mắt tối tăm nặng nề, mưa gió đang nổi lên, cảm giác áp lực ngột ngạt.
Qua đây.
Anh im lặng nói, khí thế vô cùng ngang ngược.
–
Trần Ngộ móc chân vào bàn đạp, muốn sang bên kia đường.
Vu Kỳ nắm lấy yên sau xe cô, lúc cô quay đầu thì khẽ hỏi: “Tại sao cậu lại dung túng cho hành động ngang ngược của tên kia?”
Trần Ngộ cau mày, khóe môi khẽ nhếch, mặt mũi sáng sủa lạnh lùng: “Đây là chuyện của tôi.”