Túi giữ nhiệt đó được Giang Tùy mang theo trong balo và dùng mỗi ngày, còn ôm theo khi đi ngủ, nâng niu vô cùng.
Đêm 29 Tết, khoảng 0 giờ đêm, Giang Tùy đưa bạn Tiểu Trần về nhà cùng những bông tuyết vương trên vai áo, sau đó đưa vật cưng mới của mình đến nơi hẹn trước.
Địa điểm là tiệm net Bạch Mã.
Trương Kim Nguyên đã làm xong bài tập cho kỳ nghỉ đông và đang nhàn nhã uống sữa: “Anh được nghỉ mấy ngày?”
Giang Tùy tựa lưng vào ghế: “Ngày mai, ngày mốt, ngày kia, ba ngày.”
“Đệch.” Trương Kim Nguyên sặc sữa: “Kinh khủng vậy, mùng ba đã phải quay trở lại phòng vẽ tranh rồi à.”
Giang Tùy từ chối cho ý kiến.
Trương Kim Nguyên trợn mắt, xem ra vị này căn bản không muốn nghỉ lễ, chỉ hận thời gian tập huấn không thể vĩnh viễn không kết thúc.
Chẳng bao lâu sau, Vương Nhất Phàm và Tạ Tam Tư bước vào, mang theo một làn khí lạnh tỏa ra từ người.
“Bà nó chứ, đường đóng băng trơn trượt kinh khủng.”
Tạ Tam Tư cởi bỏ chiếc áo khoác lót một lớp bông dày, sau đó chạy tới nơi điều hòa phả ra khí nóng: “Tôi đội tuyết mà đến.”
Trương Kim Nguyên nói: “Tư Tư đỉnh vậy sao?”
“Cậu biến đi!” Tạ Tam Tư trừng mắt nhìn cậu ta: “Còn sữa không, cho tôi một ngụm.”
“Kìa.”
Trương Kim Nguyên chỉ vào túi đồ, sau đó liếc nhìn đồng chí Vương Nhất Phàm đang bước vào với chiếc điện thoại di động đang cầm trong tay: “Nhất Phàm, cậu đang báo cáo với bạn gái à?”
Vương Nhất Phàm ngậm điếu thuốc chưa đốt trên miệng, đôi mắt hồ ly phong lưu ngỗ ngược: “Báo cáo là cái quái gì? Trong từ điển của anh đây không có từ đó.”
Trương Kim Nguyên tặc lưỡi: “Loại người như cậu mà cũng có vợ, tôi thật không phục.”
Cuối cùng còn châm chọc một câu: “Anh Tùy còn chưa có đâu.”
Chạm vào chỗ đau nên bị đá một cước.
Đáng đời.
Vương Nhất Phàm đưa cho mỗi người một điếu thuốc, rồi lần lượt châm từng điếu một, hoàng đế còn chưa vội thái giám đã vội: “Anh Tùy, mùng sáu là lễ tình nhân rồi, anh chuẩn bị gì chưa?”
“Mùng sáu á? Vậy là sắp đến rồi.” Tạ Tam Tư là thái giám thứ hai: “Anh Tùy, nếu anh chưa chuẩn bị thì phải nhanh lên.”
Giang Tùy nhấn nút nguồn mở máy tính: “Lễ tình nhân có gì mà phải làm quá lên vậy.”
Ba người còn lại:”.……””
Cứ làm màu đi.
Trương Kim Nguyên trở thành thái giám số ba, cậu ta uống một ngụm sữa bò, hít một hơi thuốc, sau đó bắt đầu đưa ra lý luận phân tích: “Quà cho lễ tình nhân thì socola và hoa hồng xếp đầu bảng, cùng đứng thứ nhất đấy.”
“Mặc dù sáo rỗng và hơi cũ, nhưng an toàn, dù không bất ngờ nhưng cũng không có sai sót.”
“Nếu anh muốn tạo sự bất ngờ thì sẽ phải chấp nhận rủi ro, còn phải xem anh nghĩ thế nào nữa.”
Trương Kim Nguyên uống nốt ngụm sữa cuối cùng, thở dài: “Là đứa con của bà
mẹ đơn thân, thành viên của hiệp hội người chưa ăn thịt heo cũng đã thấy heo chạy, cá nhân em bỏ một phiếu cho hoa hồng.”
Tạ Tam Tư giơ cao tay: “Hai phiếu cho hoa hồng.”
Vương Nhất Phàm bắt chéo hai chân rồi thở dài thườn thượt: “Nếu là tôi thì đúng ngày lễ tình nhân tôi sẽ đi hẹn hò, nếu không có thời gian thì sẽ tùy tình hình, quà tặng thì thường sẽ là trang sức, một nụ hôn nóng bỏng kiểu Pháp là không thể thiếu được.”
Những lời này vấp phải hai ánh mắt công kích và nhận hai cú đ.ấ.m từ hai chàng trai độc thân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-92.html.]
“Nụ hôn nóng bỏng con mẹ nhà cậu, còn chưa bắt đầu hẹn hò nữa!”
Người còn lại trước đó cũng độc thân, bây giờ vì để thoát ế mà sống dở c.h.ế.t dở
– ông lớn họ Giang, yên lặng phóng đến một ánh mắt có lực sát thương mạnh mẽ.
Vương Nhất Phàm: “……”
Cậu ấy cười nham hiểm: “Nếu chưa bắt đầu thì chọn hoa hồng, nghĩ cách tặng bí mật chút.”
“Nếu tặng trực tiếp thì có lẽ cô ấy sẽ không nhận đâu.”
–
Giang Tuỳ cũng đã phóng ánh mắt lưỡi d.a.o ra rồi, kết quả bỏ phiếu cũng đã có, anh lười biếng vuốt ve cái đầu gấu trúc trên chiếc túi giữ nhiệt, trên mặt là vẻ “Tôi đã xuất gia rồi, không biết mấy người trẻ các cậu đang nói gì đâu”.
Một trái tim không biết làm nũng thì chẳng có đức hạnh gì cả.
Tạ Tam Tư đang chơi game bên cạnh, rên rỉ: “Nghỉ liên tục ba ngày, mùng 1 thì không thích hợp tới nhà người khác, mùng hai thì cúng những linh hồn mới, trong nhà có người mới mất năm ngoái thì hôm đó mới về nhà được, vậy thì càng không thể đi, sẽ xui lắm, thế hệ cũ đều tin vào những điều này.”
Cậu ta cởi giày, bắt chéo chân lên ghế, lạch cạch gõ bàn phím: “Cho nên muốn đi đâu trong ba ngày tới thì chỉ có ngày mai là phù hợp thôi.”
Trương Kim Nguyên lại mất kết nối rồi, phản ứng chậm chạp: “Ngày mai à? Nhưng chẳng phải hôm nay mới……”
Hai chữ “Tan học” còn chưa kịp nói ra đã bị Tạ Tam Tư chặn lại.
Trương Kim Nguyên đành hỏi cao thủ tình trường duy nhất trong nhóm: “Tình huống gì đây?”
Vương Nhất Phàm ẩn ý nói: “Đại khái là cảnh giới cao nhất trong truyền thuyết, một ngày không gặp như cách ba thu vậy.”
Sau khi nghe xong ý kiến của toàn bộ khán giả, Giang Tùy đặt điếu thuốc lên gạt tàn rồi cong ngón tay búng tàn thuốc: “Mấy cậu làm cái quái gì vậy hả, còn chơi nữa không đây?”
“Chơi chơi chơi.”
“Anh Tùy, mau bay lên đi.”
“Bay đây.”
Nhưng tâm tư Giang Tùy thì không biết đã bay đến nơi nào rồi.
–
Sau khi chơi hơn nửa tiếng đồng hồ, Giang Tùy quay lại giao diện nhân vật, nói muốn rút lui trước, nhường đám Tạ Tam Tư ai muốn thì cứ chơi bằng tài khoản của anh.
Lần này thì trong phòng đã hoàn toàn bùng nổ rồi.
Tạ Tam tư trợn mắt: “Anh Tùy, không phải anh nói là chơi suốt đêm sao?”
Vương Nhất Phàm nhổ bã kẹo cao su, sắc mặt u ám: “Đúng thế, em đã đánh tiếng với đám người trong bang rồi, bảo anh sẽ dẫn bọn em đi đánh một trận lớn.”
Giang Tùy cầm túi giữ nhiệt bằng cả hai tay: “Để hôm khác đi.”
Đại thần đã nói như vậy rồi, Vương Nhất Phàm chỉ đành nhéo nhéo mi tâm:
“Vậy em đi giải thích với bọn họ một chút.”
“Anh Tùy, em dùng tài khoản của anh được không?”
Giang Tùy không quan tâm, cũng không biết anh đang nghĩ gì: “Được.”
“Không phải chứ.” Trương Kim Nguyên quay đầu ra từ màn hình máy tính:
“Anh Tùy, cuộc sống về đêm vừa mới bắt đầu, anh quay về làm gì vậy?”
Giang Tùy vươn vai nói: “Ngủ sớm dậy sớm thì mới có trạng thái tốt nhất để sáng mai chào đón ngày đầu tiên của năm mới được.”
Làm màu xong rồi lập tức rời đi.