Cây cọ vẽ vốn đã bị dùng hỏng từ trước, Trần Ngộ nào có nỡ dùng cọ tốt để rửa thùng nước. Trần Ngộ di chuyển, nhìn Giang Tuỳ lau nước trên sàn.
Rất thành thục, cũng rất gọn gàng.
Trần Ngộ lại đứng lùi về sau: “Ở nhà cậu cũng làm việc nhà à?”
“Không.” Giang Tùy nói: “Tôi làm rồi thì người giúp việc ở nhà làm gì?”
Trần Ngộ không còn lời nào để nói.
Nhưng Giang Tùy thì có, anh chủ động khai báo với cô: “Chỉ có phòng ngủ,
phòng sách, phòng vẽ, ba căn phòng này nếu không có sự cho phép của tôi thì người giúp việc sẽ không bước vào.”
“À.” Trần Ngộ tiếp tục cọ rửa.
Bên cạnh còn có những hộp thuốc màu khô và bảng pha màu cực kỳ bẩn.
Dù sao thì cũng sắp tan học rồi, bài vẽ màu nước mô phỏng buổi chiều cũng đã hoàn thành, nên cô không cần phải vội vàng, cứ từ từ cọ rửa.
Còn chưa nghĩ ra bữa tối sẽ ăn cái gì nữa.
Trời vừa lạnh là khẩu vị cũng trở nên kém đi, cả người không có tí sức lực nào, chỉ muốn nằm trên giường vẽ tranh chứ chẳng muốn bước xuống đất.
Trần Ngộ lại suy nghĩ miên man, đến lúc cô tỉnh táo trở lại, Giang Tùy đã kéo gần khoảng cách từ bao giờ. Anh đang đứng sau lưng, như có như không áp sát cô.
Hơi thở của chàng trai liên tục phả vào cổ Trần Ngộ, thuần khiết, nóng bỏng, vừa trẻ trung vừa mạnh mẽ.
Trong cái mùa rét mướt này, hơi thở ấy bỗng trở nên hấp dẫn khó tả.
Trần Ngộ lùi lại trong vô thức, muốn vùi toàn bộ cơ thể vào trong nguồn nhiệt ấm áp ấy. Nhưng cô bỗng giật mình tỉnh táo lại, cứng vai lạnh lùng nói: “Đừng đứng đằng sau tôi.”
Giang Tùy khịt mũi: “Chắn cậu rồi à?”
“Chắn rồi.” Trần Ngộ nói.
Không khí bên cạnh bồn rửa yên tĩnh đến rợn người.
Hai cậu nam sinh sóng vai đi tới, khi bắt gặp tình hình này thì lập tức lùi lại, cách xa rồi mới trao đổi ánh mắt với nhau.
Chẳng lẽ tổ hợp “Tùy Ngộ Nhi An” sắp tan rã?
Con khỉ ấy, chỉ là đang liếc mắt đưa tình thôi, đó là hình thức hai người bọn họ
ở chung mà.
–
Trần Ngộ ném cọ vẽ đã chẻ lông vào trong bồn rửa, định trực tiếp dùng tay để cọ rửa.
Giang Tùy nhìn ngón tay đã cóng đến xanh tím của cô, anh nheo mắt, gấp gáp xắn tay áo len và áo khoác lên, đẩy cô sang một bên: “Được rồi, được rồi, để tôi.”
Trần Ngộ sững sờ tại chỗ.
Giang Tùy khom lưng nâng thùng nước của cô lên, động tác nhanh gọn: “Cậu đi ăn cơm đi, lát nữa rửa xong tôi mang về phòng vẽ cho cậu.”
Trần Ngộ há hốc miệng: “Hả?”
“Hả cái gì mà hả.” Giang Tùy nghiêng đầu nhìn cô: “Còn gì phải rửa nữa không? Có thì mang ra đây đi.”
Ánh mắt Trần Ngộ ngừng lại một chút rồi lại trở nên hỗn loạn, cuối cùng rơi vào lọn tóc chỉnh tề sau gáy anh: “Hết rồi, ở đây cả rồi.”
“Vậy thì đi ra ngoài đi, cậu đừng ở đây nữa.”
Giang Tùy lẩm bẩm: “Mẹ nó, cái cửa sổ này hỏng rồi, không đóng được, lạnh c.h.ế.t mất.”
Trần Ngộ nhìn anh đang cọ rửa hộp thuốc màu của cô, móng tay sạch sẽ nhanh chóng bị màu vẽ làm cho nham nhở.
Ngay khoảnh khắc đó, trong lòng như có thứ gì đó bỗng trào ra, đè ép lồng n.g.ự.c khiến hô hấp của cô trở nên khó khăn hơn, không thể ở lại được nữa nên cô đành bước thẳng ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-91.html.]
Giang Tùy để ý động tĩnh sau lưng, tính tình trẻ con bĩu môi: “Bảo cậu ra ngoài là ra ngoài ngay, nghe lời ghê ha, sao bình thường cậu không như thế đi.”
Nước lạnh như băng thấm vào khớp xương trên ngón tay khiến nó đỏ ửng lên một mảng lớn.
Giang Tùy hít một hơi thật sâu, nhắm mắt làm việc.
–
Trần Ngộ vừa đi vừa nghĩ, tập trung đến nỗi Phan Lâm Lâm phải gọi mấy lần cô mới tỉnh táo lại.
Phan Lâm Lâm đến gần: “Cùng đi ăn cơm nha?”
“Không đâu.”
Trần Ngộ liếc xuống thứ trong tay cô ta, là một con ch.ó bông, được cô ta ôm bằng một tay.
Phan Lâm Lâm giơ lên khoe khoang: “Thế nào, đẹp đúng không, anh ba mua cho tôi đấy.”
Trần Ngộ muốn hỏi Phan Lâm Lâm tại sao vẫn còn liên hệ với tóc pháo hoa, nhưng lời ra khỏi miệng lại là: “Ấm không?”
“Đương nhiên.” Phan Lâm Lâm đưa con ch.ó bông cho cô: “Nè, cậu ôm nó trong tay thử xem.”
Trần Ngộ vừa ôm vào một cái thì không muốn buông tay nữa.
“Ấm ha.” Phan Lâm Lâm nói: “Cái này không phải loại đựng nước đâu, là loại sạc điện đấy, rất đắt.”
Cô ta vạch lông nó sang một bên: “Nhìn này, ổ cắm ở chỗ này.”
Trần Ngộ có chút kinh ngạc.
Hiện đại thế à? Cái này có từ khi nào vậy?
Trong nhà cô vẫn đang dùng loại túi nhiệt đựng nước, vẫn chưa hề nghe nói đến loại sạc điện như này.
Quan trọng hơn là mẫu mã rất đáng yêu, còn có lông xù nữa.
Phan Lâm Lâm thấy Trần Ngộ cứ nhìn chằm chằm vào túi giữ nhiệt thì càng thêm đắc ý: “Cậu không biết sạc điện như thế nào đúng không? Đơn giản lắm, chỉ cần dùng dây sạc cắm vào đây là được, lúc sạc điện thì cái đèn này sẽ sáng, khi đầy thì sẽ tắt.”
“Trong phòng vẽ tranh có rất nhiều ổ cắm, có thể thoải mái dùng, kể cả không sạc điện cũng vẫn rất ấm nhé, bên trong cũng rất mềm…”
Trần Ngộ ngắt lời cô: “Mua ở đâu vậy?”
Phan Lâm Lâm cười hì hì: “Tôi đã nói là anh ba tôi tặng rồi mà, tôi cũng không
biết ở đâu, nhưng chắc là cũng khá khó mua.”
–
Sau khi tan học, Trần Ngộ không đi ăn cơm mà tận dụng thời gian đạp xe tới cửa hàng RT-Mart, tìm được túi giữ nhiệt loại sạc điện giống của Phan Lâm Lâm.
Cũng không đắt như tưởng tượng, cô mua được.
Thói quen tích góp tiền đúng là rất tốt, phải tiếp tục kiên trì.
Trần Ngộ mua hai túi giữ nhiệt, một cái là hình gấu dâu, cái còn lại là gấu trúc nằm sấp ngủ, rất đáng yêu.
Khi chú gấu trúc đáng yêu xuất hiện trước mặt Giang Tùy, cả người anh đều ngẩn ra, mất cả nửa ngày mới tìm lại được giọng nói của mình, hơi khàn khàn: “Cái gì vậy, giữ ấm tay à?”
Mí mắt Trần Ngộ khép hờ, cô không hề nhìn anh, ngữ khí từ đầu đến cuối vẫn rất bình thản: “Ừm, cầm đi.”
Pháo hoa nổ ầm ầm trong đầu Giang Tùy, bên tai toàn là tiếng ong ong: “Cho tôi?”
Lông mi Trần Ngộ khẽ run: “Ừm.”
Giang Tùy cứ nhìn chằm chằm vào mặt cô: “Mua cho tôi à?”
Trần Ngộ: “…Ừm.”
Giang Tùy như thằng ngốc: “Cậu mua cho tôi?”
Trần Ngộ: “……”