Giang Tùy đã hứa với Trần Ngộ, nói được làm được, kỳ thi chung của tất cả phòng vẽ tranh ở thành phố C năm nay tổng điểm của anh là cao nhất.
Anh dùng 0,5 điểm ở bài thi phác họa để đè bẹp Vu Kỳ, đến bài vẽ màu nước anh lại tiếp tục đè bẹp Trần Ngộ, chênh lệch hơn 10 điểm.
Đừng nói là vượt qua Vu Kỳ xếp phía sau Trần Ngộ mà anh còn bỏ xa không biết bao nhiêu người.
Tối hôm đó, tâm trạng Triệu Thành Phong rất tốt, thầy ấy đem cả bức phác họa và tranh màu nước của Giang Tùy về, dùng cao su lưu hóa bọc lại rồi treo lên vị trí cao nhất trên xà nhà tầng gác mái.
Đứng ở sảnh lớn chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy.
–
Tâm trạng của Giang Tùy thì không thể nào thoải mái vui vẻ được như vậy.
Thi được hạng nhất nhưng bạn Tiểu Trần cũng chẳng cấp cho anh một cô vợ, cũng không thèm ôm anh một cái để khen thưởng
Chỉ có mỗi một viên Khỉ Lông Vàng.
Mà còn là kẹo lúc trước anh mua cho cô.
Chịu thôi, Khỉ Lông Vàng thì Khỉ Lông Vàng, có còn hơn không.
Cô đã đưa món mình thích nhất cho anh, là tự nguyện, trong mắt cô còn có ý cười, đây đã là đột phá rất lớn rồi.
Mẹ nó, viên kẹo này anh không nỡ ăn.
–
Trận tuyết lớn của năm 2004 vẫn rơi lác đác cho đến cuối tháng 12, đến hôm Tết Dương lịch mới chịu ngừng.
Phòng vẽ tranh không có ngày nghỉ.
Giữa thời tiết lạnh gần chết, mọi người đều rút tay vào trong ống tay áo, run rẩy cầm bút vẽ tranh.
Từng người từng người một đều chẳng khác gì đang hấp hối.
Trần Ngộ cũng thấy lạnh, tay còn rất khô, quanh móng tay đều đã bật lên rất nhiều vết xước mang rô lớn nhỏ, vô cùng thê thảm.
Khăn lau nhét trong túi đeo lưng, nếu nhớ ra thì cô sẽ lau nhưng vẫn không có tác dụng.
Giang Tùy nhìn cô gái vừa vẽ tranh, vừa cắn móng xước mang rô thì cau mày:
“Đừng cắn nữa.”
Anh vừa dứt lời, một giọt m.á.u lập tức từ khóe môi tràn ra, cô nhíu mày rồi há miệng mút vào.
Đôi môi mọng nước khẽ động khiến nó nhuốm một thứ màu sắc ẩm ướt.
Hô hấp của Giang Tùy khựng lại, anh cúi đầu thấp giọng mắng: “Đệch.”
Sau đó anh đẩy ghế, ném bút chì lại rồi đi ra ngoài.
–
Giang Tùy đứng dưới lầu hứng gió lạnh, nhưng trong đầu anh vẫn toàn là hình ảnh cô gái mút giọt máu.
Cổ họng vẫn khô không khốc, nhiệt lượng trong cơ thể tăng vọt mất kiểm soát.
Phản ứng này tới cực kỳ mãnh liệt, như dời núi lấp biển, cứ đột ngột xảy ra không thể ngăn cản.
Giang Tùy cụp mắt sững sờ nhìn xuống dưới: “Đệch…”
Anh không biết nên làm gì: “Đệch, đệch.”
Có người đang đi về phía bên này nên Giang Tùy nhanh chóng kéo vạt áo khoác xuống một chút, chà xát khuôn mặt nóng rực, cắm đầu đi thẳng đến cửa hàng gần đó.
Chẳng bao lâu sao, Giang Tùy đã ngồi xổm ngoài cửa hàng nhỏ, lắc lắc hộp t.h.u.ố.c lá rồi rút ra một điếu đưa lên miệng, một tay cản gió, một tay châm thuốc, nhắm mắt hít một hơi.
Hương vị của nicotin lấn át ham muốn đang dâng trào.
Tình hình chiến đấu vô cùng khốc liệt.
Cửa hàng này nằm ở phía Đông của tòa nhà cao tầng màu trắng, khoảng cách không xa nên thường xuyên có người ở phòng vẽ tranh tới mua đồ.
Trong cửa hàng là của một ông cụ khá quen thuộc với Giang Tùy, hôm nay lại thấy anh ngồi xổm ngoài cửa hàng hút thuốc, dáng vẻ cúi đầu chán nản, không nhịn được lên tiếng hỏi: “Thằng nhóc này, gặp phải khó khăn gì à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-90.html.]
Giang Tùy không để ý tới ông cụ, anh thì có thể gặp phải khó khăn gì chứ, còn không phải là vừa bị cô gái mình thích kích động thôi sao?
Cái này được tính là khó khăn gì chứ?
Haha, hoàn toàn không, chỉ là sắp bị cô trêu cho c.h.ế.t mà thôi.
Giang Tùy ngậm điếu thuốc, thở một hơi khói xuống mặt đất, bỗng bất ngờ nghe thấy ông cụ nói một câu: “Cãi nhau với cô bạn gái nhỏ hả?”
“.……”
Giang Tùy cắn cắn điếu thuốc trong miệng, kinh ngạc quay đầu lại: “Cô bạn gái nhỏ?”
Ông cụ đang đếm tiền xu trong hộp sắt, tiếng kim loại va chạm hòa cùng giọng nói hiền hòa: “Là cô gái gầy gầy nhỏ nhắn, xinh xắn trắng trẻo ấy, không phải hôm qua hai đứa còn tới chỗ ông mua bánh tai heo à?”
Giang Tùy nheo mắt, sắc mặt mờ mịt không rõ: “Ai nói cô ấy là bạn gái cháu ạ?”
“Người ở phòng vẽ tranh của mấy đứa nói đó.”
Ông cụ phát hiện bầu không khí có hơi sai sai, ngừng động tác trên tay ngó ra nhìn thằng nhóc ngoài cửa, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn đều là vẻ hòa ái dễ gần.
Giang Tùy dùng răng cắn cắn đầu mẩu thuốc lá, in xuống một vòng dấu răng
khá đậm, cổ họng ép ra hai chữ không rõ ràng: “Không phải.” Vẫn chưa phải.
Ông cụ rất kinh ngạc: “Không phải hả, ông thấy hai đứa rất gần gũi mà.”
Những ngón tay nhăn nheo khô khốc tỉ mẩn đếm từng đồng xu, đếm xong một lượt lại đếm lại lần nữa: “Lại rất xứng đôi nữa, có tướng phu thê.”
Giang Tùy nghe vậy thì rất vui vẻ, lập tức vung tay mua hai bao t.h.u.ố.c lá hiệu Trung Hoa đắt nhất trong cửa hàng nhỏ.
–
Lúc sắp tan học, Trần Ngộ đứng cạnh bể nước, dùng cọ vẽ khuấy mạnh trong thùng nước, rồi dùng cọ cố gắng rửa sạch cặn màu bám trên từng góc cạnh của hộp màu, cố gắng tránh không phải đụng tay vào.
Thật sự cô cũng không có dũng khí động tay vào.
Mấy nữ sinh bên cạnh đang xoa xà phòng để rửa tay, cố gắng dậm chân, hà hơi liên tục để giảm cảm giác lạnh lẽo.
“Tôi muốn quay lại trường học.”
“Tôi cũng muốn về trường, cứ vẽ tranh thế này lạnh lẽo quá, rửa sạch một cái hộp màu là trong lòng tôi đã c.h.ế.t thêm một ít rồi, cọ hết cả bảng màu chắc tay tôi tàn phế luôn mất.”
“Quá ngây thơ, cậu học ở trường thì không lạnh à? Lật sách không lạnh à? Viết bài không lạnh à? Làm bài tập không lạnh à? Làm đề thi không lạnh à?”
“.…….”
Năm cú đánh liên tiếp khiến những cô gái khác tái xanh mặt mày, vẫn nên vẽ tranh thôi.
Sau khi những người đó rời đi, trong nhà vệ sinh lập tức không còn náo nhiệt nữa, nhiệt độ dường như giảm xuống mười mấy độ.
Trần Ngộ lạnh run cả người, cô đổ nước bẩn trong thùng rồi rửa qua, sau đó đặt lại thùng dưới vòi nước, hứng một ít nước rồi lại cầm cọ vẽ nhúng vào thùng tiếp tục cọ rửa.
Tay cô không dính chút nước nào, nhưng cảm giác lạnh lẽo vẫn len vào từng lỗ chân lông.
Ngón út của bàn tay phải có hơi ngứa, Trần Ngộ gãi nhẹ, hi vọng làn da không bị nứt nẻ thêm nữa.
Nếu chỗ đó phồng lên, nhất định sẽ thành vết chai, lúc vẽ tranh sẽ cọ lên giấy vẽ, không cẩn thận còn có thể cọ ra một mảng ẩm ướt.
Trần Ngộ không quan tâm.
Bỗng nhiên có một luồng khí ấm áp lướt qua gáy, dọa cô giật mình run rẩy, hộp màu trong tay lắc lư, thùng nước bị xô ngã, nước bên trong tràn đầy trên mặt đất.
Giang Tùy: “……”
Trần Ngộ: “……”
Giang Tùy đi lấy cây lau sàn dựng bên cửa sổ: “Cậu phản ứng mạnh vậy.”
Trần Ngộ không có biểu cảm gì: “Tôi đang suy nghĩ vài chuyện.”
Cô lại bình tĩnh nói thêm: “Vừa rồi cậu làm gì vậy?”
“Làm gì, cậu nói xem tôi làm gì.” Giang Tùy tức giận: “Tôi muốn nhắc nhở cậu, cọ vẽ màu nước bị cậu làm như thế thì lông cọ bị chẻ.”
Trần Ngộ nhặt thùng nước và cọ vẽ lên: “Đã bị chẻ lâu rồi.”
Giang Tùy tặc lưỡi, đúng là đã bị chẻ như hoa loa kèn rồi.