KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 85

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:29:21
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Ngộ vẽ sai kết cấu của tàu, Giang Tùy đã sửa lại cho cô, hơn nữa còn nói cho cô biết rất nhiều điều mở rộng hơn.

Ví dụ như dù là vẽ tả thực hay vẽ mô phỏng bằng màu nước thì khuôn đều rất quan trọng.

Tỉ lệ chính xác là cơ bản, tiếp đó là sự thoải mái, cuối cùng là hài hòa, thống nhất và đẹp.

Lại ví dụ như cảm giác ngồi tàu là cảm giác gì, trong khoang tàu có những đồ vật gì, kết cấu bên trong trông như thế nào.

Boong tàu dùng để làm gì, buồm được căng lên làm sao.

Khi gió biển thổi vào mặt sẽ có cảm giác gì, mặt trời mọc trên biển sẽ trông đồ sộ ra sao.

Đợi đã.

Giang Tùy nói rồi lại nói, tốc độ nói cũng chậm lại, giọng điệu cũng bất giác trở nên nhẹ nhàng hơn, ánh mắt dính vào đôi mi thỉnh thoảng chớp chớp của cô.

Trần Ngộ đang thất thần, cô nghe những gì Giang Tùy nói, hình ảnh cũng hiện ra.

“Trải nghiệm nhiều mới có lợi cho việc vẽ tranh, chẳng trách có người thích làm họa sĩ tự do, vừa đi vừa nhìn vừa vẽ, thích thật.”

Giang Tùy nghe được điều cô khát khao, anh dụ dỗ nói: “Sang năm thi tốt nghiệp xong, tụi mình đi du lịch đi.”

Trần Ngộ quay đầu: “Du lịch?”

“Đúng vậy.” Giang Tùy nhìn chằm chằm cô, giọng điệu lười nhác, đôi mắt lại sâu không thấy đáy, như chứa một vòng xoáy bên trong: “Có đi không?”

Mi mắt Trần Ngộ run lên, rất bình tĩnh: “Nói sau đi.”

“Thi xong rồi, cái gì cũng dễ nói.” Cô cầm lại cây bút chì của mình, đầu ngón tay trùng hợp nắm vào nơi anh đã chạm vào, chạm vào một khoảng ấm áp: “Thi không tốt thì không còn gì để nói.”

Giang Tùy cười bằng giọng mũi: “Thành tích văn hóa của tôi một lời khó nói hết, tôi còn không sợ thì cậu sợ cái gì hả.”

Câu này anh nói rất nhỏ, anh cũng sợ.

Cái học viện Mỹ Thuật rách kia, điểm môn văn hóa có thể bức c.h.ế.t người khác.

Sang năm sau đợt tuyển sinh thống nhất, anh sẽ trở lại trường học, thời gian cách ngày thi tốt nghiệp cũng không còn bao nhiêu ngày nữa, đến lúc ôn tập, e là anh phải học tới c.h.ế.t mất.

Bằng không thì còn có thể làm sao đây?

Cô gái muốn đi, anh chắc chắn phải đi theo.

Giang Tùy xách túi đồ ăn đến trước ghế của cô: “Ăn không?”

Trần Ngộ nói: “Vẽ quá kém, không đáng được ăn.”

Giang Tùy: “……”

Được rồi, không ăn thì không ăn, để cô đem về cũng được.

Còn có cây bút bi quả táo đỏ nhỏ.

Trần Ngộ đã vẽ xong, chuẩn bị trộn màu sơn đầu và quét màu, Giang Tùy cản lại.

“Đừng có quét bằng màu lam.”

Giang Tùy nhanh chóng ném cọ màu nước của mình vào thùng nước, rửa và lau khô, sau đó phối với màu trên bảng pha màu của cô: “Dùng màu này.”

“Mặt trời đã ngả về Tây, mặt sông có hơi ố vàng.”

Trần Ngộ liếc nhìn rồi khẽ mím môi, ngẩng đầu nhìn dòng ánh sáng lăn tăn trên dòng nước, cô nhớ rõ khi học tiết đầu tiên của vẽ màu nước, thầy Triệu có nói.

Thầy Triệu nói cảm nhận màu sắc mỗi người sinh ra đều không giống nhau, có người cảm nhận màu sắc rất tốt, có người cảm nhận màu sắc không tốt.

Nhưng không sao, vì cảm nhận màu sắc sau này có thể đạt được qua huấn luyện.

Tiết thứ nhất thầy ấy không dạy gì cả, chỉ để mọi người tự tìm một bức tranh mẫu, tự mô phỏng theo để vẽ, cảm nhận màu sắc của bức vẽ, phân tích nó, rồi điều chỉnh nó.

Hiện giờ tiếp xúc với vẽ màu nước được hơn nửa tháng rồi, vẫn chưa tốt lên

được.

Thầy Triệu từng chỉ dẫn cô vẽ màu nước rồi, nói cảm nhận màu sắc của cô không tệ, nhưng vấn đề nhỏ khá nhiều, còn có tâm lý phụ thuộc rất nhiều với những màu cơ bản.

“Màu sơn dầu của màu nước không giống tranh sơn dầu, nó không có tính che phủ, vì vậy em phải cố gắng dùng cọ vẽ chuẩn xác hết mức có thể.”

“Nếu như em sửa chữa và bôi lên chỗ này nhiều lần, màu ở đây sẽ bị bẩn hết.”

“Cố gắng hết mức để một nét vẽ là một lớp.”

Đây là điều mà thầy Triệu đã nhấn mạnh không chỉ một lần, Trần Ngộ đập đập cọ vẽ màu nước: “Giang Tùy, cậu nói xem tôi có thể học vẽ màu nước giỏi được không?”

Giang Tùy nhướng mày, sao mà còn uất ức nữa vậy, anh gõ vào bảng vẽ của cô: “Đang vẽ thực đấy bà cô ơi, mặt trời mà lặn thì màu sắc lại thay đổi, cậu tranh thủ thời gian vẽ đi, nhanh lên.”

Trần Ngộ hít sâu, vứt bỏ suy nghĩ lộn xộn, bắt đầu quét màu.

Hiện giờ tranh Giang Tùy vẽ đã có thay đổi so với lúc trước, càng lúc càng súc tích, dù là vẽ phác họa hay vẽ màu nước cũng thế.

Dường như vẽ không bao nhiêu nét là đã ra được hiệu ứng của cả bức tranh rồi.

Trên thực tế anh hoàn toàn không tốn quá nhiều thời gian.

Khi Trần Ngộ vẫn còn đang vẽ tổng thể của tàu, còn chưa vẽ đến chi tiết, Giang Tùy đã đặt bút xuống, cằn nhằn linh tinh bên tai cô.

“Cậu mới vẽ có một ít mà cả bảng màu không có chỗ nào sạch, có thể dọn một chút không, đừng có bừa bộn như vậy?”

Trần Ngộ dừng bút lại.

Giang Tùy thoáng nhìn, sao lại không vẽ nữa rồi, yếu ớt vậy sao?

Anh thở dài: “Tôi đang nói về cây cọ lớn mà cậu dùng để trộn màu, không phải nói đến phương pháp vẽ của cậu, cậu đã kiềm chế cách vẽ hơn nhiều rồi.”

Thật ra Trần Ngộ không tức giận, chỉ là cô nhớ Tiểu Kha.

Tiểu Kha nói cô ấy vẽ tranh quá kiềm hãm, không phóng khoáng, mà cô thì quá phóng khoáng, lại không kiềm được.

Hiện giờ cô đã kiềm được, mà Tiểu Kha lại tạm thời không vẽ nữa.

Cảm giác cuộc sống không như trước nữa xông thẳng lên đầu, lan rộng ra tất cả xương cốt, tứ chi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-85.html.]

Khi Trần Ngộ tĩnh táo lại, Giang Tùy không biết đã đi đâu rửa sạch bảng pha màu của mình để cho cô dùng.

“Một bảng của cậu không đủ dùng, vậy cho cậu bảng này đi, sau này tôi chuẩn bị cho mình cái khác.”

Giang Tùy nói rất tự nhiên: “Vẽ nhanh đi, nhanh lên, nhanh lên.”

Vừa nói còn vừa đá vô ghế của cô.

Tâm trạng vừa mới dâng lên trong lòng Trần Ngộ lập tức tan thành mây khói:

“Cậu vẽ xong thì đi chơi đi.”

“Chơi cái quần, không thấy những người khác quay quanh bờ hồ vẽ tranh sao?” Giang Tùy hoàn toàn không cáu kỉnh, trên mặt còn treo nụ cười: “Được đấy, còn muốn đuổi tôi đi.”

Anh mở hộp kẹo Doublemint ra: “Vẽ đi, tôi xem”

Trần Ngộ biết rõ Giang Tùy nói được làm được, quả nhiên khi cô vẽ tranh anh bèn đem ghế tới.

Ngồi bên cạnh cô, nửa thân trên còn hơi nghiêng về phía trước.

Quá gần.

Như là lúc nào cũng có thể tựa vào cánh tay của cô vậy.

Trần Ngộ nhìn thoáng qua chàng trai đang xem cô vẽ. Trong hơi thở tất cả đều là mùi bạc hà mà anh thở ra.

“Màu sẵn có, màu cảnh vật, những thứ cơ bản này, tôi không nói nữa.”

Giang Tùy thổi bong bóng, giọng điệu tản mạn: “Khi cậu dùng màu cảnh vật phải chú ý tỉ lệ màu cảnh vật, bởi vì chuyện này liên quan đến cảm nhận vật mà cậu vẽ.”

“Nói cách khách, một quả táo đỏ đặt trên vải màu xanh lam, thì chỗ màu cảnh vật chỉ cần thêm một chút màu xanh lam là được rồi.”

“Nhưng nếu một quả cầu kim loại đặt trên tấm vải xanh lam, vậy thì màu cảnh vật là màu xanh lam thuần, bởi vì cảm nhận của chúng khác nhau, xảy ra phản xạ cũng không giống nhau.”

“……”

Giang Tùy nói đến cuống họng cũng khô rồi, anh nhổ kẹo cao su ra, nhưng không nhận được chút phản ứng nào, huyệt thái dương của anh giật giật: “Tổ tông ơi, cậu có nghe không vậy?”

Hỏi một đằng, Trần Ngộ đáp một nẻo: “Rốt cuộc Tiểu Kha nói gì với cậu?”

Câu hỏi không liên quan này khiến tim Giang Tùy ngừng một nhịp, anh im lặng một lúc, giật nhẹ môi, cười phun ra hai chữ: “Bí mật.”

Im lặng lây lan như bệnh, hiện tại đến phiên Trần Ngộ, lần này còn lâu gấp đôi của anh.

Giang Tùy nhắm mắt lại, tần suất trái tim đập quá nhanh, vang lên bịch bịch.

Mẹ nó, thấy hơi thẹn rồi.

Ngay khi tai anh sắp đỏ bừng thì nghe được giọng của cô gái nhỏ: “Có phải cậu ấy nhờ cậu dạy tôi vẽ tranh, giúp tôi hoàn thành ước mơ học viện Mỹ Thuật không?”

Giang Tùy không nói phải, cũng chẳng nói không phải, chỉ nhìn cô.

Trần Ngộ xoay người đi rửa cọ, không nhìn anh nữa: “Không thể nói, đúng không?”

“Bạn tốt của cậu hy vọng tôi giữ bí mật, tôi không thể nuốt lời.”

Dưới mắt Giang Tùy là phần gáy trắng chói mắt của cô gái: “Nhưng mà…”

Ngay lúc cô nhìn qua, anh nhướn mày: “Bí mật này có thời hạn đấy.”

Trần Ngộ há to miệng, muốn nói gì đó.

Giang Tùy đã mở miệng trước cô: “Khi đến thời hạn, tôi sẽ nói cho cậu biết.”

Vứt mồi nhử ra.

Trần Ngộ lại đi rửa cọ vẽ, hàng mi che đi đôi mắt cô.

Phút chốc Giang Tùy lại gọi cô: “Trần Ngộ, tôi có một chuyện muốn hỏi cậu.”

Rất ít khi anh gọi tên cô, gọi như vậy lộ ra sự chính thức và trịnh trọng.

Trần Ngộ vung cọ vẽ trong thùng nước mạnh đến mức vài giọt nước b.ắ.n lên phần quần ở đùi, cô đứng thẳng người, mím môi: “Tôi đang vẽ.”

Bình thường cô sẽ nói là “Cậu hỏi đi”, hoặc sẽ làm như không nghe thấy, không để ý.

Hiện giờ trả lời mơ hồ mang theo vài phần trốn tránh.

Giang Tùy không cảm nhận được, anh đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình.

Chuyện này nói lớn không lớn, chỉ một bức tranh, một câu nói, nói nhỏ không nhỏ, liên quan đến nửa đời sau của anh.

Vốn Giang Tùy còn tưởng rằng bạn thân tốt nhất của cô gái gặp chuyện không may, tâm trạng cô không tốt, khó chịu, gần đây không thích hợp lôi chuyện đó ra, bản thân thầm quan sát trước, cố gắng có lẽ phát hiện ra vài dấu vết để lại.

Kết quả ngược lại, chẳng nhìn ra cái quái gì.

Sự kiên nhẫn của Giang Tùy từ từ bị mài mòn, anh l.i.ế.m đôi môi khô: “Bức tranh phác họa cho cậu, cậu đã xem chưa?”

Trần Ngộ cầm cọ vẽ lấy một ít màu sơn dầu xanh biếc từ trong hộp ra, quét lên trên giấy: “Chưa xem.”

Giang Tùy xoa xoa đầu ngón tay, hỏi ra sự nghi ngờ của bản thân: “Bức tranh kia ở trong nhà cậu hai ngày liền, cậu cũng không xem?”

Vẻ mặt Trần Ngộ vẫn như thường: “Tiểu Kha xảy ra chuyện, tôi nào nhớ đến mà xem.”

Giang Tùy lại hỏi: “Chưa xem mà đã đưa lại cho tôi rồi? Đứt dây thần kinh rồi hả?”

Trần Ngộ không nói.

Hiếm khi cô không đáp trả lại, mới mẻ vô cùng.

Giang Tùy dí sát vào cô gái, ánh mắt hôn lên từng tấc trên gương mặt cô, cổ họng khẽ động, giọng nói khàn khàn: “Thật sự chưa xem?”

Hô hấp Trần Ngộ bỗng dừng lại, bút cũng dừng lại, dừng lại trước tờ giấy vẽ một tấc.

Dường như thế giới đang bị đóng băng, rơi vào vĩnh hằng.

Đây chỉ là ảo giác.

Bởi vì cách đó không xa vang lên một loạt tiếng bước chân vui vẻ.

“Trần Ngộ, Trần Ngộ, cho tôi mượn chút màu……”

Phan Lâm Lâm cười hì hì chạy tới, đụng phải ánh mắt sắc bén như dao, lạnh thấu xương của Giang Tùy nên vô cùng hoảng sợ, mặt cô ta trắng bệch, cả người run rẩy.

“Bye bye.”

Loading...