KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 84

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:29:20
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không khí trong siêu thị lặng lẽ sôi sục.

Cô nhân viên trẻ lôi kéo đồng nghiệp của mình, trong mắt vù vù bay ra trái tim màu đỏ: “Đẹp trai quá, đẹp trai quá à, tôi muốn xin số điện thoại của anh ấy!”

Đồng nghiệp lớn tuổi hơn một chút, gần ba mươi, trải đời nhiều hơn, bình tĩnh hơn cô ta phân tích sơ bộ: “Cả người chàng trai đó đều là đồ hiệu tức là trong nhà có tiền, nhìn tuổi chắc là học sinh cấp ba. Lúc này không đi học ở trường mà lại lang thang ngoài đường đi dạo, chắc chắn là một cậu ấm không tài không nghệ rồi.”

Cô nhân viên nhỏ mê trai: “Đẹp trai thì sao cũng được hết.”

Đồng nghiệp: “…….”

Cô nhân viên nhỏ được đồng nghiệp cỗ vũ nên chầm chậm bước tới và nói:

“Xin chào…”

Vừa mới bắt đầu cô ta đã bị một giọng nói lười biếng mà dễ nghe cắt ngang:

“Thạch Hỷ Chi Lang ở đâu vậy?”

“Hả?”

“Thạch, loại lớn đấy.”

Giang Tùy nhìn thấy nhân viên bán hàng há miệng ngây ngốc đứng đấy, không nhịn được nói: “Chị gái ơi, chị có nghe thấy không?”

Cô nhân viên nhỏ: “.…….”

Anh đẹp trai có biết nói chuyện không vậy, ai là chị gái? Tôi mới hai mươi thôi.

Cô nhân viên nhỏ vừa dẫn đường vừa nghĩ, chàng trai đẹp trai như vậy cũng ăn thạch à.

Quần áo đúng là hàng xịn.

Sạch sẽ lại gọn gàng, ngay cả giày cũng không bị bẩn.

Mùi trên người cũng thơm nữa.

Giang Tùy đi ngang qua một kệ chứa đồ, thoáng nhìn thấy thứ gì đó, anh dừng bước lấy hai cây bút bi.

Một cây có một quả táo đỏ nhỏ ở đầu bút, cây còn lại là một quả táo xanh.

Một đỏ và một xanh lá cây.

Giang Tùy cầm bút nhìn một hồi, cau mày bắt bẻ, đột nhiên hỏi nhân viên bán hàng: “Hợp không?”

Cô nhân viên nhỏ: “… Hợp.”

Chàng đẹp trai đặt cả hai chiếc bút vào trong xe đẩy, như nhớ đến điều gì đó, vẻ mặt trong nháy mắt đã ôn hòa hơn.

Hơi thở quanh người cũng không còn sự xa lánh mọi người nữa, thoáng chốc đã gần gũi hơn.

Trước mắt cô nhân viên nhỏ hiện ra mấy dòng chữ lớn.

Đồ đôi.

Có bạn gái rồi.

Anh đẹp trai rất chiều bạn gái, rất cưng, rất chiều.

Thích tuyên bố chủ quyền, thích khoe khoang.

Đệch, đệch, đệch đẹp trai như vậy mà đã có bạn gái rồi.

Ý, hình như câu này sai sai.

Một lúc sau, siêu thị lại có một anh đẹp trai nữa đến, cũng còn trẻ tuổi, trông quân tử lại nho nhã.

Dường như là người quen với anh đẹp trai lúc trước.

Mắt vừa liếc qua, chân đã nhấc lên, đi thẳng đến bên cạnh người kia.

Lúc này cô nhân viên nhỏ không tiến lên nữa mà đang sắp xếp mì ăn liền mà khách đã xới tung ở khu bán hạ giá: “Cũng có bạn gái rồi.”

Đồng nghiệp lại có cách nhìn không giống cô ta.

Anh chàng thứ hai này có lẽ không có chủ, nhưng càng khó theo đuổi hơn.

Đồng nghiệp đánh giá.

Cậu trai sắp quẹo vào thì nhận ra nên quay đầu lại nhìn, cười ôn hòa lễ phép với cô ta.

Cô ta nhạy cảm nhận ra, kiểu người ôn hòa như ngọc này, rất dễ nói chuyện, cũng rất dễ thân cận, dịu dịu dàng dàng, thật ra là người vô tình nhất, cũng khó nhìn thấu nhất.

Còn không bằng cái anh cao hơn chút kia, bướng bỉnh không chịu trói buộc, tuy rằng khó đến gần, nhưng ít nhất với người và việc đặc biệt thì anh sẽ rất đơn thuần.

Khi anh mua đồ ăn vặt, tìm đủ đồ chơi đầy màu sắc thì như biến thành một người khác.

Vô cùng đơn giản.

Mọi thứ trong lòng đều lộ ra ngoài, có thể nhìn thấu được.

Giang Tùy và Vu Kỳ không biết hai người họ đã bị người ta phân tích, họ đứng cạnh kệ chứa đồ, tôi nhìn cậu, cậu nhìn tôi.

“Có việc à?” Giang Tùy hỏi.

“Có.” Vu Kỳ nói: “Có phải Trần Ngộ ở cùng với cậu không?”

Giang Tùy mượn ưu thế dáng người cao mà đưa mắt xuống nhìn cậu ấy: “Liên quan quái gì tới cậu.”

Vu Kỳ ngồi xổm xuống mở hộp dụng cụ ra, lấy một hộp màu sơn dầu từ trong ra: “Cậu đưa cái này cho cô ấy giúp tôi.”

Giang Tùy híp mắt, mẹ nó, tình huống gì đây?

Đã xảy ra chuyện gì mà ông đây không biết?

“Cô ấy nhờ tôi tìm hộ cô ấy.”

Vu Kỳ cầm hộp dụng cụ đứng dậy, bỏ hộp màu sơn dầu vào xe đẩy của Giang Tùy, làm ra vẻ muốn đi, lại bị một chân cản lại.

Giang Tùy khó chịu đè cậu ấy xuống, đè xuống thấp hết mức, tư thế như là chủ:

“Cái này hiệu gì, bao nhiêu tiền? Một tệ rưỡi hay hai tệ?”

Vu Kỳ giật giật lông mày: “Cậu muốn trả tiền giùm cô ấy?”

Giang Tùy vừa định nói chuyện này liên quan mẹ gì đến cậu thì nghe cậu ấy nói một câu: “Hỏi ý kiến cô ấy chưa? Cô ấy chịu để cậu trả sao?”

“……”

Đệch, Giang Tùy đưa đầu lưỡi lên hàm răng, cười lạnh: “Đó là chuyện của tôi với cô ấy.”

Vu Kỳ biết rõ người anh em này lại ghen rồi.

Tựa như toàn bộ nam sinh trên thế giới này đều có ý đồ với người anh thích cả.

Tuy rằng người đó thật sự…

Thật sự tốt.

Vu Kỳ nhích ra chút, tránh xa sự cọc cằn mà Giang Tùy phóng ra: “Chuyện của Lưu Kha, tôi có nghe nói một chút.”

Giang Tùy nhìn chằm chằm vào màu sơn dầu trong xe đẩy như nhìn kẻ thù:

“Thì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-84.html.]

“Cô ấy rất có thiên phú, cũng rất cố gắng.” Trong mắt Vu Kỳ hiện lên một chút tiếc nuối: “Chỉ là rất khó để đi tiếp nữa.”

Giang Tùy nhướng mày.

“Gặp tai nạn như vậy, học lại một năm, chỉ sợ……”

Vu Kỳ đột ngột bẻ cua: “Tháng sau sẽ thi chung.”

Giang Tùy thiếu chút nữa phản ứng không kịp, đổi chủ để gượng gạo vậy sao? Nói một nửa là con mẹ nó có ý gì, khùng điên.

“Tranh màu nước của Trần Ngộ…”

Vu Kỳ đắn đo rồi nói: “Phối hợp màu sắc rất có phong cách của bản thân, nhưng mà cũng còn nhiều vấn đề lắm.”

Giang Tùy biết người cậu ấy nói là bạn Tiểu Trần nhà mình, cũng đồng ý với ý kiến này nhưng ngoài miệng lại không nhịn được mà bao che khuyết điểm: “Tôi sẽ giúp cô ấy giải quyết hết vấn đề, với lại.”

Anh dừng lại một lúc, giữa lông mày hiện lên vẽ u ám và khinh thường: “Cậu quản tốt chuyện của cậu là được, đừng có lo chuyện của người khác, cậu không phải thiếu niên tiền phong đâu.”

Vu Kỳ: “……”

Trong mấy phút đã ghen hai lần, cô gái kia thích anh bạn này chỗ nào vậy?

Thích ghen à?

Vu Kỳ gãi gãi lông mày, khẽ cười thầm

Đúng rồi, cô gái kia vẫn chưa nhận ra tâm tư của mình.

Trong đầu Vu Kỳ hiện lên mấy mẩu chuyện những ngày nay, cậu ấy phủ định suy nghĩ của một giây trước.

Cô nhận ra rồi.

Sao nhận ra được nhỉ, Vu Kỳ nghỉ một chút, nghĩ mãi cũng không ra, nhưng cậu ấy biết rõ tại sao cô lại giấu đi.

Vẻ ngoài cô gái kia trông kiên cường lại lạnh nhạt, nhưng trong lòng mềm mại và phong phú, ý thức bảo vệ bản thân rất mạnh. Là một người bình thường, không thích làm việc gì không nắm chắc, không thích mạo hiểm, cô muốn tự mình đi thăm dò, xác định xem.

Trước lúc đó cô sẽ không muốn để lộ ra.

Giang Tùy trở lại bến tàu với khuôn mặt như người chết.

Trần Ngộ kinh ngạc mở hai mắt, ai lại chọc ông lớn này tức giận rồi?

“Ầm”.

Một hộp màu sơn dầu ném lên trên hộp dụng cụ của cô, nó văng ra, lăn xuống đất.

Trần Ngộ không hiểu sao mình phải tiếp nhận cơn giận của chàng trai, mặt cô sầm xuống: “Cậu làm gì vậy?”

Giang Tùy đứng trước mặt cô, đứng trên cao nhìn xuống cô, quai hàm nghiến chặt.

Trần Ngộ không nói gì đối mặt với anh một hai giây.

Nguyên nhân tức giận liên quan tới tôi? Sao có thể chứ, tôi vẫn luôn ở đây, cũng không đi đâu, cũng chẳng làm gì.

Ông lớn này tính tình vui vẻ thất thường, càng ngày càng biết quậy.

Cái kiểu cố tình gây chuyện ấy.

Trần Ngộ cúi đầu xuống, nhìn thấy màu sơn dầu ở bên chân, là màu đen, còn mới, trong đầu của cô nảy ra một suy đoán: “Cậu gặp Vu Kỳ rồi hả?”

Giang Tùy không nói một lời.

Giang Tùy vừa nhặt hộp màu sơn dầu lên, còn chưa thẳng lưng đã bị người khác cầm lấy.

Giang Tùy đưa hộp màu sơn dầu của anh cho cô: “Dùng của tôi.”

Nói xong lập tức ném màu sơn dầu đen vào trong túi, ném như ném rác, hành động thể hiện tâm trạng.

Trần Ngộ mở hộp màu sơn dầu ra, phát hiện từng ô vuông bên trong đều được đổ đầy màu sơn dầu, gần như nhiều như nhau.

Hộp và màu sơn dầu đều rất sạch sẽ, xung quanh ô vuông nhỏ cũng không dính chút màu sơn dầu nào, tất cả các góc cạnh đều được lau chùi, y như mới.

Mắc chứng OCD mà nhìn thấy nó sẽ cảm thấy thoải mái và dễ chịu về thể xác lẫn tinh thần.

Trần Ngộ cảm giác hộp màu sơn đầu trong tay nặng ngàn cân, còn nóng phỏng tay, cô nhìn Giang Tùy: “Cậu biết mình đang làm gì không?”

Giang Tùy không cần nghĩ ngợi: “Ông đây không biết…”

Anh giương mắt, bất ngờ chưa kịp chuẩn bị đã chạm vào ánh mắt trong trẻo của cô gái, hai chữ “Con khỉ” còn đang nghẹn lại trong cổ họng, rồi bị anh nuốt mất.

Trên mặt Trần Ngộ thoáng xuất hiện vẻ kỳ lạ, nhanh đến mức tưởng như là ảo giác.

“Tôi thấy cậu cũng không biết.”

Cô nhẹ giọng nói một cậu, ánh mắt rơi xuống chiếc hộp trắng ở cạnh chân: “Tôi nghe Vu Kỳ nói với Vu Miêu muốn đi mua màu sơn dầu, nên tôi bảo cậu ấy tiện lấy cho tôi một hộp màu đen.”

“Cái thứ đó cần mua làm gì?”

Giang Tùy ngồi xuống ghế: “Không phải là trộn màu xanh phổ với màu đỏ thẫm là ra rồi sao?”

Trần Ngộ bĩu môi: “Tôi phải dùng hai màu để chế ra một màu, vậy phí quá, còn phiền nữa, không bằng trực tiếp mua luôn.”

Giang Tùy thích nét mặt này của cô, đáng yêu muốn chết, nhưng vẫn còn tức giận nên anh móc một chai nước ngọt từ trong túi ra, mở nắp đưa qua cho cô: “Tôi không có sao? Đến nổi cậu phải tìm người khác mua giùm cậu?”

“Không chỉ màu sơn dầu trắng, những màu khác tôi cũng có cả đống, mặc cho cậu dùng. Nói tai này lọt qua tai kia, tôi phải làm sao để cậu xem trọng lời tôi nói đây?”

“……”

Trần Ngộ không nhận chai nước ngọt kia.

Giang Tùy đưa nước ngọt đến trước mặt cô: “Cầm lấy.”

Trần Ngộ nhận chai nước ngọt rồi uống luôn.

Nơi cuối cùng cái hộp sơn dầu kia đến là trong túi nilon của Tạ Tam Tư.

Giang Tùy đi bộ dọc kênh đào, vốn định đi dạo một lúc, nhưng kết quả chưa được ba phút đã quay về.

Cô gái một tay cầm lấy bảng kẹp giấy vẽ, một tay cầm bút chì, thỉnh thoảng còn nhìn về phía kênh đào xa xa.

Phần tóc mái hơi dài được kẹp sang một bên bằng kẹp tóc màu đen, các đường nét từ trán đến chóp mũi, rồi đến cằm đều rất mềm mại.

Giang Tùy đi đến đứng sau lưng cô: “Chưa từng ngồi tàu à?”

So với những chỗ khác, nét vẽ ở chỗ đó rõ ràng không được tự tin, đầy dấu vết bôi bôi, sửa sửa.

“Chưa từng.” Trần Ngộ nói.

Xe lửa còn chưa từng đi, huống chi là tàu thủy.

Trần Ngộ vừa dứt lời, trên giấy và bảng vẽ lập tức xuất hiện thêm một cái bóng mang theo hơi thở của chàng trai, bên tai là giọng nói rất thấp: “Ở đây vẽ sai rồi.”

Cô nhìn chỗ anh chỉ: “Sai rồi sao?”

“Ừ, sai rồi.” Giang Tùy thấy cô không hề động bút, nhếch môi: “Không biết sửa thế nào à?”

Trần Ngộ không nói chuyện.

Giang Tùy túm lấy bút chì của cô, tặc lưỡi nói: “Không biết thì nói không biết, tôi đâu có cười cậu.”

Trần Ngộ liếc anh: “Cậu sẽ cười.”

Giang Tùy: “…”

Loading...