KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 77

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:25:34
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Tùy rất muốn biết khi cô nhìn thấy bức tranh sẽ có phản ứng thế nào, sẽ nghĩ gì về anh. Anh vừa mong chờ lại vừa lo lắng, ngủ một lát rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại ngủ, ngủ rồi lại tỉnh, trằn trọc suốt một đêm cho đến sáng, và mang đôi mắt với quầng thâm đen đến phòng vẽ tranh.

Trời còn chưa sáng anh đã đi rồi.

Cả tòa nhà màu trắng sừng sững đứng im lìm đợi bình minh tới, mang theo ánh nắng mai ôm lấy mình.

Giang Tùy không dẫm lên đèn cảm ứng, anh chậm rãi đi lên tầng trên hành lang mờ tối, lần mò chùm chìa khóa, tra khóa, mở khóa, đẩy cửa lớn rồi mở cửa phòng vẽ số một.

Anh đợi ở đây khoảng nửa tiếng đồng hồ, rồi chuyển sang nằm trên gác mái.

Nhưng nằm chưa được mười phút anh lại đi xuống.

Khoảng 7 giờ, cô gái anh chờ đợi vẫn chưa đến.

Đúng 8 giờ lớp học bắt đầu, đến cái bóng cũng không thấy tăm hơi.

Tất cả cảm xúc của Giang Tùy đều bị sự sốt ruột bồn chồn bao phủ, anh ngồi trước giá vẽ, vô thức vuốt ve vòng xích trên cổ tay.

Trên bảng vẽ trống không, ngay cả giấy vẽ cũng không có.

Thái Tú và Vương Nguyệt nhỏ giọng thì thầm: “Hôm nay có chuyện gì vậy, hai người họ đều không đến, có hẹn trước à?”

Giang Tùy bỗng quay đầu, lúc này mới phát hiện người bạn thân nhất của cô gái cũng không có ở đây.

“Này, Anh Tùy, em không mang tẩy đất sét……”

Tạ Tam Tư đẩy cửa bước vào, nhưng còn chưa nói dứt câu đã lập tức bị một loạt động tác của Anh Tùy làm cho choáng váng.

Chờ khi cậu ta phản ứng lại thì bóng người đã biến mất ngoài cửa.

Giang Tùy đã từng đưa cô về nhà nên anh nhớ được đường đi, có thể dễ dàng tìm ra, nhưng anh còn đang suy nghĩ, tại sao mình lại không gọi cho lão Triệu trước.

Cứ trực tiếp đi qua như vậy thì đường đột quá.

Đợt chút nữa gặp người nhà cô không biết phải đối đáp thế nào, viện lý do gì nữa.

Chỉ là không ngờ khi anh đến nơi cánh cổng lớn sơn đỏ loang lổ lại đóng chặt.

Giang Tùy nhìn chằm chằm vào ổ khóa lớn treo trước cổng, thái dương giật giật.

Cánh cửa bên cạnh có chiếc xe moto đang được dắt ra ngoài, người đàn ông trung niên đang khóa cửa thì bất ngờ bị ánh mắt chằm chằm nhắm tới khiến ông chú suýt nữa đánh rơi ổ khóa trong tay.

“Anh bạn trẻ, cậu, cậu làm gì…”

Giang Tùy ngắt lời ông chú: “Người nhà này đi đâu rồi ạ?”

Ngón tay anh chỉ vào cánh cổng lớn đang đóng chặt: “Có phải đi thăm họ hàng hay không ạ?”

Đây cũng là hy vọng trong lòng anh.

Tốt nhất chỉ là đi thăm họ hàng, trong ngày hoặc ngày mai sẽ trở về.

Nhưng câu trả lời của ông chú trung niên lại là cái lắc đầu: “Không phải.”

Hô hấp của Giang Tùy như ngừng lại.

“Hình như là tới bệnh viện.” Ông chú trung niên nói: “Quá nửa đêm hôm qua đột nhiên đi bệnh viện, động tĩnh còn rất lớn.”

Dưới gốc cây ở phía tây bệnh viện, Trần Ngộ đang ngồi trên bậc thang gặm

bánh bao chay.

Tán cây tiêu điều thưa thớt.

Bầu trời xám xịt như bị che bởi một tấm vải đầy bụi bẩn, khiến người ta cảm thấy chán nản theo.

Trần Ngộ nghẹn nên vỗ vỗ lồng ngực, nhìn lá cây khô trên mặt đất, vài giọt nước mắt rơi xuống.

Chẳng bao lâu sau, nước mắt đã đọng lại thành một vũng nước nhỏ, phản chiếu nỗi buồn và sự hoang mang.

Một loạt tiếng bước chân dồn dập tới gần, một cái bóng đen phủ lên đỉnh đầu cô, mùi hương nhàn nhạt lẫn trong không khí.

Một đôi giày thể thao màu xanh dừng lại trước mặt cô.

Trần Ngộ ngỡ ngàng ngẩng đầu: “Sao cậu lại ở đây?”

Giang Tùy nhìn đôi mắt vừa khóc xong của cô gái, nỗi sợ tràn đầy trong lòng, anh khàn giọng nói, âm điệu mềm mại chưa từng thấy: “Sao vậy?”

Trần Ngộ chớp mắt: “Không có gì.”

Ánh mắt Giang Tùy rơi trên hàng mi ướt nhẹp của cô: “Không có gì mà lại tới bệnh viện à?”

Cô gái cụp mắt, lông mi ướt nhẹp run rẩy, nhưng lại bị cô dùng mu bàn tay lau đi, nhỏ giọng nói: “Tiểu Kha xảy ra chuyện rồi.”

Giang Tùy sững sờ, nhướn mày: “Chuyện gì vậy?”

Trần Ngộ không đáp.

Giang Tùy ngồi xổm xuống trước mặt cô, nhìn nửa cái bánh bao chay trong tay cô: “Bữa sáng cậu ăn cái này à?”

Trần Ngộ vẫn trầm mặc không nói gì.

Giang Tùy thử chạm vào cái bánh bao chay: “Lạnh rồi.”

Anh nắm lấy cánh tay cô: “Đi, tôi đưa cậu đi ăn cái khác.”

Trần Ngộ né tránh: “Thôi đi.”

Giang Tùy cụp mắt, ánh mắt anh di chuyển một vòng quanh người trước mặt, lúc này mới phát hiện cô vẫn mặc một thân quần áo đen của ngày hôm qua, chỉ có tóc hơi rối, giống như mới rời khỏi giường.

Đôi mắt cô đỏ ửng, đáy mắt nặng nề, bờ môi khô nứt trắng bệch, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy mỏi mệt.

Dáng vẻ rất không có tinh thần.

Giang Tùy cau mày: “Cả đêm không ngủ à?”

Trần Ngộ nắm chặt cái bánh bao chay, bình tĩnh hỏi: “Cậu tới tìm tôi sao?”

Câu hỏi của Giang Tùy bị bỏ qua, anh thấy hơi bất lực: “Tôi hỏi cậu trước mà.”

Trần Ngộ bĩu môi: “Không muốn nói.”

Giang Tùy: “…”

Được rồi, không muốn nói thì không nói, ai bảo ông đây nuông chiều cậu chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-77.html.]

“Đúng.”

Giang Tùy nhìn thẳng vào đôi mắt trống rỗng của cô gái ngốc nghếch: “Tôi đến tìm cậu.”

“Chứ làm gì có ai không có việc gì lại chạy tới bệnh viện chứ?”

Khóe miệng Trần Ngộ giật giật, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại mím chặt.

Giang Tùy nhặt cành cây khô bên chân lên, vẽ vẽ lên mặt đất: “Bạn Tiểu Trần nghiêm túc chăm chỉ của chúng ta hôm nay không đến lớp, tôi không thể tới cửa thăm hỏi một chút sao?”

Trần Ngộ không lên tiếng, không biết đang suy nghĩ gì.

“Tôi đến nhà cậu thì thấy khóa cổng, đang chuẩn bị đi thì tình cờ gặp hàng xóm cách vách nhà cậu đi ra, tôi bèn hỏi thăm một chút.”

Giang Tùy thản nhiên nói: “Cho nên tôi mới tới đây.”

Trần Ngộ im lặng suy nghĩ hồi lâu.

Khoảng hơn 1 giờ đêm qua, khi cô đang vừa xem tranh vừa suy nghĩ thì sự yên tĩnh trong nhà bị tiếng chuông điện thoại phá vỡ.

Là điện thoại do bố Tiểu Kha gọi tới, muốn tìm nhà bọn họ vay tiền.

Bố mẹ Trần Ngộ có thói quen tiết kiệm một ít tiền và gửi vào sổ ở ngân hàng, năm nào cũng thế. Nhưng ngân hàng chỉ mở cửa ban ngày nên tiền trong sổ cũng không thể rút ra ngay được.

Bình thường trong nhà cũng không có bao nhiêu tiền, chủ yếu là để chi tiêu, nếu cần nhiều hơn bọn họ sẽ tìm hàng xóm, nhờ vả vài câu là được.

Hàng xóm nghe thấy là để cứu người thì lập tức cho họ mượn hơn mấy ngàn nhân dân tệ để họ nhanh chóng mang tới bệnh viện.

Nếu không thì Giang Tùy đã không biết được thông tin này qua người hàng xóm.

Trần Ngộ khẽ cọ lòng bàn tay, nhà Tiểu Kha sống cùng gia đình chú bác, chưa ra ở riêng, nhưng lần này cũng không vay được tiền.

Tình thân bị thực tế đánh cho nát bấy.

Trần Ngộ bỗng nhìn về phía Giang Tùy: “Sao cậu biết nhà tôi ở đâu?”

Lực tay của Giang Tùy tăng lên, cành cây bị gãy kêu một tiếng rắc.

Cả thế giới đều trở nên tĩnh lặng.

Giang Tùy ném cành cây đi, chớp chớp mắt. Có thứ gì đó đang trào lên trong đôi con ngươi anh nhưng một giây sau đã biến mất, nửa ngày sau anh mới thở dài cười nói: “Được rồi, tôi thừa nhận.”

“Không phải Thu Thu thường xuyên gọi điện cho cậu sao, ông già bảo bác Chung kiểm tra số điện thoại thì tra ra được nhà cậu, địa chỉ là ông ấy nói cho tôi biết.”

Từ đầu đến cuối anh vẫn luôn cúi đầu, không hề chú ý tới khi anh nói ra câu đầu tiên, cô đã lập tức cứng đờ, cũng bỏ lỡ mất sự thay đổi biểu cảm của cô sau câu nói thứ hai.

Cũng chỉ vì không muốn cô biết anh từng đi theo hộ tống cô về nhà, tránh dọa cô sợ.

Giang Tùy nói xong nhưng một lúc lâu sau vẫn không nghe được tiếng đáp lại của cô gái. Anh hơi nhướng mi ngước nhìn, ngay lập tức chạm phải đôi mắt trong veo của cô khiến anh quên cả hô hấp trong giây lát.

Trên mặt Trần Ngộ không có biểu cảm gì: “Là vậy à?”

Giang Tùy nghiêng đầu: “Ừm.”

Trần Ngộ nhìn chằm chằm anh một lúc, gặm nốt cái bánh bao chay, không hỏi thêm gì nữa.

Giang Tùy nhìn tình trạng hiện tại của cô, trong lòng đều là luống cuống, muốn nổi giận nhưng lại cố gắng kìm chế lửa giận dưới khóe mắt phiếm hồng của cô: “Bố mẹ cậu đâu?”

Giọng nói Trần Ngộ hơi mơ màng: “Đi lấy tiền.”

“Đủ không?” Giang Tùy nói: “Cần bao nhiêu tiền, tôi có.”

Trần Ngộ nuốt miếng bánh bao xuống: “Cậu đừng nhúng tay vào.”

Giang Tùy cảm thấy bản thân đang bị cô đẩy ra, sắc mặt lập tức tối đi: “Cái gì mà tôi đừng đừng nhúng tay vào? Cứ nhất định phải xa lạ như thế à?”

“Tôi không có ý đó.” Trần Ngộ thở dài: “Đủ tiền rồi.”

“Sáng nay Tiểu Kha đã qua giai đoạn nguy hiểm, tình hình về sau vẫn rất khó nói, còn đang đợi bác sĩ đưa ra phương án điều trị.”

Giang Tùy nghe xong thì sững sờ: “Cô ấy bị sao vậy?”

Trận Ngộ ăn nốt miếng bánh bao cuối cùng, khô khốc, khiến cổ họng khó khăn nuốt xuống, cô khó chịu đến phát khóc: “Bị xe đ.â.m phải.”

Giang Tùy đổ mồ hôi lạnh.

Cô gái buộc tóc đuôi ngựa, hàng ngày đều cùng bạn học Tiểu Trần của anh cười cười nói nói, quan hệ giữa các cô rất tốt.

Hôm qua lúc tan học còn nói muốn đi mua giấy vẽ màu nước thử xem nó khác gì so với giấy phác họa khổ lớn bình thường, đã hẹn chiều nay tan học sẽ cùng

đi.

Cuộc sống vô thường.

Cửa chính bệnh viện không ngừng có xe cộ ra ra vào vào, nhưng dưới tán cây này dường như chẳng có chút tạp âm nào.

Nơi đây như tách biệt với thế giới, trở thành một thế giới riêng nhỏ.

Bên trong thế giới ấy chỉ có hai người.

Trong những năm tháng tuổi trẻ, kẹt trong khe hẹp giữa ngây ngô và trưởng thành, tương lai vẫn chưa đến, lúc này mỗi người đều đang ôm những tâm tư riêng mình.

Giang Tùy liếc nhìn cô gái đang cau chặt mày, sắc mặt rất tệ, người bạn tốt nhất của cô e là không chỉ bất cẩn gặp tai nạn giao thông, phía sau chắc hẳn còn có chuyện gì đó nữa.

Chuyện này không liên quan gì đến Giang Tùy, nên anh sẽ không hỏi.

Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh.

Huống hồ bạn học Tiểu Trần cũng không tiện nói ra, cô không phải loại người đi dèm pha bình phẩm ai đúng ai sai sau lưng người ta.

Giang Tùy nhìn đồng hồ đeo tay, buổi sáng anh cũng không định quay về phòng vẽ tranh: “Dạ dày có khó chịu không, còn muốn ăn cái gì nữa không?”

Trần Ngộ lắc đầu.

Giang Tùy nhích lại gần nhìn cô, nhìn hai ba phút rồi mới trầm giọng nói: “Bạn Tiểu Trần, mới qua một đêm mà cậu đã già đi rồi.”

Trần Ngộ vẫn chưa hiểu được sự quan tâm ẩn sau câu trêu chọc của anh.

Giang Tùy thở dài: “Tôi đi mua nước cho cậu, nhé?”

Trần Ngộ hơi mất tập trung.

Giang Tùy lấy chiếc lá vàng trên đầu cô xuống, kẹp giữa những ngón tay: “Ở đây chờ tôi.”

Nói xong anh bước về phía cổng bệnh viện.

Vấn đề bức tranh tạm thời bỏ qua, việc cấp bách trước mắt là phải chăm sóc tâm trạng của cô gái.

Cô yếu mềm như vậy khiến anh có chút luống cuống.

Loading...