KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 76

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:24:41
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Tùy rời khỏi văn phòng, đi thẳng về phòng vẽ số một, khi nghe thấy tiếng

nói bên trong thì anh dừng bước, xoay người dựa lưng vào tường, mũi giày tùy ý gõ lên mặt đất.

Trong phòng vang lên tiếng nói ôn hòa của Vu Kỳ: “Tôi đưa cậu tranh tôi vẽ, cậu có muốn không?”

Giang Tùy cong ngón tay gõ nhẹ lên bức tranh đang cuộn trong tay, khép mắt, chờ đợi câu trả lời của cô gái bên trong.

Nhưng rất lâu sau vẫn không có giọng nói thứ hai vang lên, anh chờ đợi vừa khó chịu vừa mệt mỏi, lặng lẽ tới gần cánh cửa rồi nhìn vào bên trong.

Cô gái đang đứng cạnh Vu Kỳ, vẻ mặt không có biểu cảm gì.

Vu Kỳ lại hỏi, âm thanh và giọng điệu càng nhẹ nhàng hơn: “Cậu có muốn không?”

Ánh mắt của cô gái hiện lên hai tia sáng d.a.o động, muốn, không hay lắm, muốn, không hay lắm, muốn……

Cô đang đấu tranh.

Đệch!

Giang Tùy thấp giọng chửi, không kiềm chế nổi nữa, nhấc chân bước vào: “Cô ấy không muốn.”

Không đợi cô kịp lên tiếng, thì anh đã vỗ vỗ bả vai Vu Kỳ, cười hiền lành nói:

“Bạn Vu, lão Triệu tìm cậu đấy.”

Thật trùng hợp, vỗ đúng vào chỗ anh đã ấn lúc trước.

Lại càng trùng hợp hơn là, lực tay còn lớn hơn cả lần trước.

Vu Kỳ hít một ngụm khí lạnh.

Giang Tùy làm như không chú ý tới dáng vẻ cứng ngắc của cậu ấy, lại vỗ thêm: “Nếu tôi đoán không nhầm thì hẳn là muốn dán tranh của cậu lên tường đấy. Trong một thời gian ngắn mà cậu đã có mấy bức tranh được dán lên rồi, đến kỳ tuyển sinh tập trung năm sau chiến tích chắc chắn sẽ cực kỳ rực rỡ, đỉnh!”

Vu Kỳ nhìn về phía tranh của anh: “Tại sao của cậu không……”

Giang Tùy nhún vai: “Tôi vẽ xấu.”

Vu Kỳ: “…”

Người vừa rời đi, bầu không khí lập tức xuất hiện thay đổi rất vi diệu.

Nhưng không thay đổi theo hướng tốt lên, mà là theo chiều hướng ngày một tệ hơn.

Giang Tùy nhìn cô gái vẫn không để ý tới anh mà đang tự mình thu dọn ba lô, anh nheo mắt: “Cậu giận tôi à?”

Không có câu trả lời.

Giang Tùy vừa đến gần thì cô đã kéo khóa ba lô rồi cầm ra ngoài.

“Đang nói chuyện với cậu đấy.”

Giang Tùy níu lấy cánh tay cô, năm ngón tay siết chặt.

Trần Ngộ lạnh lùng liếc anh.

Giang Tùy giật mình, tay hơi thả lỏng, khi anh còn chưa kịp phản ứng cô đã đi mất.

“Không phải chỉ là tranh vẽ thôi sao.”

Giang Tùy nghiêm mặt, nghiến răng nghiến lợi: “Không xem không được à? Sao cứ nhất định phải xem chứ?”

“Đã vẽ đôi mắt thành như thế, có thể để cậu xem được sao? Cậu xem rồi thì chẳng phải… mẹ nó.”

Giang Tùy đuổi theo ra ngoài, mới phát hiện trong đám người quây quanh phía sau lão Triệu ở phía trước có cái đầu của Bé Tóc Vàng, lúc này anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Người vẫn còn trong phòng vẽ tranh, chưa chạy xuống tầng là được.

Tiếp theo, anh cần phải nghĩ cách dỗ cô, Giang Tùy xoa xoa thái dương, phải dỗ thế nào đây.

Triệu Thành Phong đang sửa tranh cho Thái Tú, thầy ấy giữ lại một số phần, nói là xử lý không tệ, không cần động đến.

Lời này khiến đám người phía sau rất ngưỡng mộ, khi lão Triệu sửa tranh cho mọi người thì thường xuyên xóa bỏ cả mảng lớn, thậm chí có khi còn xóa hết.

Chẳng khác gì lão Triệu vẽ lại một bức tranh mới, không liên quan gì đến bọn họ.

Chỉ có vẽ tốt, vẽ ra chỗ khiến lão Triệu hài lòng mới có thể được thầy ấy giữ lại.

Như thế mới coi là do mình vẽ.

“Chú ý con mắt bên phải.” Triệu Thành Phong dùng ngòi bút phác thẳng lên tranh.

“Đây là một hình cầu, cần phải vẽ thành một chỉnh thể không bị vỡ nát.” Chỉ vài nét bút rải rác, thể tích của nhãn cầu đã xuất hiện.

Thái Tú cắn môi, bản thân cô ấy chỉ chú ý vào chi tiết của đôi mắt, không để ý đến thể tích của nhãn cầu.

Mấy cô gái líu ríu, trên khuôn mặt là tuổi trẻ căng tràn, vừa ngây thơ vừa rực rỡ.

“Rốt cuộc phải làm sao mới vẽ được cái mũi ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-76.html.]

“Thực ra em thấy vẽ sống mũi không thành vấn đề, nhưng đến lỗ mũi thì đúng là, mỗi lần em vẽ đều là hai cái lỗ đen, xấu c.h.ế.t đi được.”

“Sống mũi mà không đẹp nữa thì lỗ mũi và phần tối của mũi đều cực kỳ khó vẽ.”

“Chỉ có mình tôi không vẽ được lỗ tai thôi à?”

“Cậu không cô đơn đâu, tôi cũng vậy.”

Triệu Thành Phong nói: “Nền tảng không vững thì bất kể là mũi hay tai cũng không dám vẽ, vẽ không đẹp đều là do chưa nắm chắc được kết cấu.”

“Thầy ơi, vậy phải làm thế nào ạ?”

“Vẽ nhiều hơn, quan sát nhiều hơn.”

“Lông mày thì sao ạ?”

“Mô phỏng, quan sát.”

“……”

Trần Ngộ cao 1m6, dáng người không cao, phía trước còn có hai cô gái cao hơn cô một đoạn khiến cô phải kiễng chân lên nhìn, khăn quàng cổ phía sau bỗng bị kéo lại.

Giọng nói bị đè thấp của chàng trai vang lên bên tai: “Đi thôi.”

“Tôi đang xem tranh.” Trần Ngộ hất bàn tay đang túm khăn quàng cổ của cô ra.

Ngay sau đó balo bị kéo lấy, cô bị sức lực kia lôi ra khỏi khu vực tụ tập.

“Buông ra.” Trần Ngộ tức giận, cau mày nói: “Giang Tùy, cậu buông tay, tôi tự đi được.”

Vẻ mặt Giang Tùy khá thoải mái: “Không.”

Có người nhìn qua, rồi nói với người khác, cứ người này truyền cho người kia.

Chẳng mấy chốc đã tạo nên một trận xôn xao nhỏ.

Không hiểu do đâu, nhưng Trần Ngộ có một loại cảm giác kỳ lạ rằng việc trong nhà không nên truyền ra bên ngoài. Cô ngừng giãy dụa, để mặc Giang Tùy kéo balo sau lưng cô đi.

Giang Tùy lại có chút do dự, khóe mắt liên tục dò xét quan sát, tại sao đột nhiên lại cư xử như thế?

Chuyện không bình thường ắt có biến.

Quản nhiên, vừa ra khỏi cổng Giang Tùy lập tức nhìn thấy cô dùng sức giật balo lại rồi gạt tay anh ra.

Một âm thanh giòn tan vang lên, mu bàn tay anh tê dại một hồi.

Anh bị đánh.

Anh bị đánh, còn không thể đánh lại.

Không những không thể đánh lại, mà anh còn đau lòng cô gái đánh anh có bị

đau tay hay không.

Giang Tùy ngớ người tại chỗ như một thằng ngốc.

Trần Ngộ đeo lại balo lên lưng, sắc mặt cực kỳ tệ: “Tranh cậu vẽ thì không cho tôi xem, cũng không cho tôi nhận tranh Vu Kỳ vẽ, bây giờ còn không cho tôi xem tranh người khác vẽ nữa, sao cậu quản nhiều vậy? Không thấy cậu quản hơi rộng à?”

Giang Tùy bị tấn công bất ngờ, cả người đều choáng váng.

Anh xoa xoa mu bàn tay vừa bị đánh, không giận mà còn mỉm cười, nỗi ấm ức xông thẳng lên đầu như cỏ dại tràn lan: “Cậu lớn tiếng như vậy làm gì?”

Trần Ngộ: “……”

Cậu ấm ức cái gì hả, lại là lỗi của tôi à?

Trần Ngộ cười lạnh, quay người xuống tầng mà không thèm nhìn lại.

Nhưng cô lại bị kéo về.

Lần này không phải là balo, cũng không phải khăn quàng cổ, mà là mũ áo bông của cô.

Từ sáng đến tối, không phải kéo cái này thì là túm cái kia.

Trần Ngộ thật sự nổi giận rồi.

Cô xoay người, cơn tức giận vọt lên đỉnh đầu, nhưng một giây trước khi nó bộc phát thì đã bị bức tranh được cuộn lại đưa tới trước mắt ngăn lại.

Giang Tùy thấy cô gái sững sờ, lập tức đưa bức tranh cho cô: “Cầm lấy.”

Trần Ngộ ngẩng đầu.

“Không phải cậu muốn xem à?”

Trong hành lang mờ tối, Giang Tùy đối mặt với cô: “Cầm về từ từ xem.”

Anh dừng lại một chút: “Xem xong rồi……”

Trần Ngộ đợi cả nửa ngày, vẫn không đợi được nửa câu sau: “Rồi sao?”

“Xem xong rồi” Giang Tùy lại ngừng, thời gian ngắn hơn lần trước một chút, anh cụp mắt, giọng điệu thản nhiên: “Thì nói cho tôi biết suy nghĩ của cậu.”

“Được, tôi sẽ nói cho cậu biết suy nghĩ của tôi.” Trần Ngộ cầm lấy bức tranh.

Giang Tùy nhân cơ hội cô đang cất tranh vào ngăn nhỏ cạnh balo, anh khom lưng, cúi đầu tới gần, thổi hơi bên tai cô: “Đừng làm tổn thương tôi.”

Loading...