Trong nhà vệ sinh.
Trần Ngộ đang chỉnh lại mái tóc trước gương, bỗng cảm thấy sau lưng có ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình. Càng không muốn để ý đến thì lại càng cảm nhận rõ ràng, tóc gáy đều đã dựng hết lên, cô nhìn về phía sau kiểm tra thì lại không thấy có gì.
Nhưng cái cảm giác ấy vẫn còn.
Những đoạn phim kinh dị xảy ra trong nhà vệ sinh cứ lần lượt nhảy ra trong đầu cô.
Trần Ngộ lại nhìn chính mình trong gương thì sắc mặt lập tức thay đổi, cô không để ý đến tóc tai nữa mà nhanh chóng chạy ra ngoài.
Đột nhiên, có một tiếng nói từ phòng vệ sinh trong cùng vang lên: “Là Trần Ngộ à?”
Lúc đầu Trần Ngộ hơi giật mình, nhưng sau đó cô nhận ra giọng nói này có hơi quen. Lúc này mới nhớ ra là bạn gái của Vương Nhất Phàm – Uông Vũ, cô mới không nhịn được thở phào nhẹ nhõm.
Người xưa nói không sai, người dọa người thật sự có thể dọa c.h.ế.t người.
Vừa rồi cô bị dọa đến mức toát hết mồ hôi lạnh.
Trần Ngộ xoay người đi về phía đó, lịch sự nói: “Có chuyện gì vậy?”
Uông Vũ ngập ngừng hỏi: “Cậu có mang cái đó không?”
Trần Ngộ mím môi, nếu không phải đang đến kỳ thì làm gì có ai mang sẵn cái đó chứ.
Cùng là con gái, cũng biết thời kỳ này rất mệt mỏi nên có thể thông cảm được. Cô xoa xoa khuôn mặt vừa mới rửa sạch và đang trở nên nóng hơn: “Tôi không mang, để tôi đi mua cho cậu một gói.”
Uông Vũ vội vàng từ chối: “Không không, không cần.”
Trần Ngộ “ồ” một tiếng, cười khẽ: “Vậy cậu định làm thế nào, chẳng lẽ ngồi luôn trong đó à?”
Trong phòng không có thêm âm thanh nào nữa.
Trần Ngộ sờ túi kiểm tra, thấy có đủ tiền thì nói: “Chờ chút, tôi đi một lúc sẽ
quay lại.”
Nói rồi cô rời đi.
–
Giang Tùy chú ý cánh cửa ra vào, trong tầm mắt bỗng xuất hiện một bóng người mảnh mai lướt qua không đi về phòng mà lại bước về phía trước, anh đứng bật dậy, nhanh chân đuổi theo cô.
“Không phải đã nói là cùng về phòng vẽ tranh à? Cậu đi đâu vậy?”
Trần Ngộ không quay đầu lại: “Tôi đi mua đồ.”
Vết nhăn giữa hai đầu lông mày của Giang Tùy hơi giãn ra, ngữ điệu cũng chậm lại: “Mua cái gì?”
Trần Ngộ đáp lại anh một chữ: “Đồ.”
Giang Tùy: “…”
Trần Ngộ bước từng bậc xuống cầu thang, Giang Tùy dừng lại ở tầng hai, đút hai tay vào túi đứng nhìn gáy cô từ trên cao: “Có cần tôi đi cùng không?”
“Không cần đâu.”
Trần Ngộ kiên quyết từ chối, cô nhảy hai bậc một xuống, nhanh chóng biến mất
ở đầu cầu thang. Giang Tùy tức nghẹn.
Có phải anh chiều cô quá rồi không?
Cho cô quá nhiều đặc quyền nên cô chẳng coi anh ra gì hết, vô pháp vô thiên, thậm chí còn có chút dáng vẻ được cưng chiều mà hư.
Hay là thờ ơ một chút, khiến cô nhớ lâu hơn?
Thái dương Giang Tùy giật giật, không thể làm vậy được, anh không nỡ.
–
Buổi chiều mùa thu, ánh nắng ấm áp vừa phải.
Trần Ngộ chạy tới siêu thị gần đó mua một gói băng vệ sinh dùng hàng ngày, sau đó lại vội vàng chạy về. Gấp ga gấp gáp nên đổ rất nhiều mồ hôi, áo len hơi ẩm, toàn thân nhớp nháp, tim đập rất nhanh, tiếng đập cũng lớn như đang đập ngay bên tai cô vậy, cứ bịch bịch vang lên từng tiếng.
Có gì đó không đúng.
Chẳng lẽ mình say rồi?
Không đâu, Trần Ngộ phủ nhận khả năng này, cô vẫn có thể suy nghĩ đến vấn đề này thì tức là cô không hề say.
Theo lẽ thường thì khi uống say sẽ không thể suy nghĩ được.
Trần Ngộ đưa đồ cho Uông Vũ, lúc đi ra từ nhà vệ sinh thì trái tim cô càng đập nhanh hơn, giống như sắp nhảy ra ngoài vậy, đầu còn choáng váng, cơ thể bay bổng như đi trên mây.
Đến khi cô tỉnh lại thì đã thấy mình đang ở trong một phòng bao không người.
Trong không khí tràn ngập hương hoa.
Trên bàn nhỏ trong phòng có đặt một chiếc bình sứ, bên trong cắm một bông hoa hồng vàng đang nở rộ.
Trần Ngộ ngửi mùi thơm thì lập tức nghĩ đến rượu vang đỏ mình vừa uống. Cô học tiểu học ở nông thôn, đến lớp 7 mới chuyển vào thành phố, khi đó cô là học sinh trao đổi nên cũng bị phân biệt đối xử với những học sinh khác.
Đến khi gia đình mua được một căn nhà nhỏ ở phố cổ cô mới cảm thấy mình được chấp nhận.
Bố mẹ cô đã từng nói rằng ngôi nhà lúc đầu có giá hơn 100.000 nhân dân tệ.
Chai rượu đó tương đương với vài căn nhà.
Vài căn nhà đấy, xa xỉ quá rồi, người bình thường khó mà tưởng tượng được.
Trần Ngộ nhớ lại mùi vị và cảm giác khi uống loại rượu đó thì mới phát hiện hóa ra không có gì gọi là suốt đời khó quên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-72.html.]
Giống như Trư Bát Giới ăn quả hình người vậy.
Lúc Trần Ngộ muốn đứng dậy thì cả cơ thể lại nặng nề rũ xuống, không nghe
theo mệnh lệnh của cô, tay chân nặng như chì, cô chán nản gục đầu lên mặt bàn.
–
Bên kia, Giang Tùy đợi cả nửa ngày vẫn không thấy người quay lại, sự kiên nhẫn như hạt cát trong chiếc đồng hồ cát, theo thời gian ngày một giảm dần.
Giang Tùy bồn chồn đứng ngồi không yên, chạy ra hành lang rồi đi đi lại lại.
Tạ Tam Tư cầm một miếng dưa lưới đi tới đưa cho anh nói: “Anh Tùy, chắc chị ấy về trước rồi.”
Giang Tùy không nhận miếng dưa, anh làm quái gì có tâm tư mà ăn: “Cô ấy nói là đi mua đồ.”
Tạ Tam Tư buột miệng: “Vậy là trên đường xảy ra chuyện gì nên chậm trễ rồi.”
Lời vừa nói xong thì sắc mặt Anh Tùy càng trở nên tệ hơn, tệ đến mức cậu ta không dám nhìn.
Đúng lúc Giang Tùy đang định tới phòng giám sát của nhà hàng thì bên cạnh Vương Nhất Phàm vang lên một giọng nói dè dặt: “Cô ấy, cô ấy đã quay lại rồi mà.”
Một loạt ánh mắt chằm chằm đổ dồn về phía cô gái.
Uông Vũ tái mặt, cô ấy trốn sau lưng Vương Nhất Phàm, hoảng sợ co rúm vai.
Vương Nhất Phàm trêu chọc: “Mấy cậu làm gì vậy, dọa người của tôi làm gì.”
Cậu ấy vỗ vỗ tấm lưng run rẩy của cô gái phía sau: “Bảo bối, nói đi, nói rõ ràng là được.”
Khuôn mặt Uông Vũ đỏ lên, giải thích đại khái mọi chuyện.
–
Khi Giang Tùy biết người đã quay lại và cũng chưa đi khỏi nhà hàng thì lập tức không còn luống cuống nữa, anh bảo mấy người anh em tránh sang một bên, còn mình thì tự đi tìm từng phòng một.
Giống như đang chơi trốn tìm.
Giang Tùy tìm được người ở phòng bao thứ sáu bên tay trái, anh dựa cửa nhếch
môi: “Được đấy, chạy tới chỗ này luôn.”
Cô gái đang nằm bò trên bàn, mặt đỏ bừng, không có phản ứng gì.
Giang Tùy đi đến bên cạnh cô thì dừng lại, nhìn xuống cô gái đang say ngủ, lại nhớ tới sự bồn chồn lo lắng khi không tìm thấy người, anh xoa xoa thái dương.
“Xem ra vẫn phải dùng điện thoại di động rồi.”
Nhưng chỉ một người dùng thì cũng có ích quái gì, anh và cô phải cùng dùng mới được.
Vấn đề là, phải làm cách nào mới có thể khiến cô nhận chiếc điện thoại đây.
Mặc dù cô gái đã không còn đề phòng cảnh giác như trước, thỉnh thoảng còn hơi thả lỏng, chẳng hạn như hôm nay.
Nhưng vẫn chưa đủ thân thiết.
So với mong muốn của anh còn kém xa.
Giang Tùy khom lưng, cúi đầu tới gần cô: “Trần Ngộ?”
Không có phản hồi.
Giang Tùy tới gần thêm chút nữa: “Bé Tóc Vàng?”
Vẫn không có tiếng đáp lại.
Nếu cô còn tỉnh táo thì chắc chắn sẽ tức giận khi nghe thấy cách gọi này.
Xem ra hiện tại cô đã ngủ say như chú heo con rồi.
Đôi môi cô hơi hé mở, hơi thở dài và đều đặn, không chỉ khuôn mặt mà cả cần cổ cũng phủ sắc hồng nhàn nhạt.
Chắc là do uống nhiều.
Giang Tùy nâng một tay, mất tự nhiên vén những sợi tóc tán loạn trên khuôn mặt cô. Khi lòng bàn tay chạm vào làn da mịn màng, cổ họng anh lập tức thắt lại như bị thiêu đốt.
“…….”
Mẹ nó, muốn g.i.ế.c người mà.
Giang Tùy hít sâu một hơi, tay không hề rút lại mà còn ôm lấy hai má cô bóp nhẹ, mềm mại phúng phính, anh khàn giọng nói: “Đã nói là sẽ say rồi mà không nghe.”
Trong khi nói chuyện, ánh mắt anh không tự chủ rơi trên đôi môi cô.
Giang Tùy khó khăn quay đầu đi, nhưng ngay giây sau đã quay lại, nhìn chằm chằm vào nó.
Có thứ gì đó vô cùng nồng đậm khó tiêu tan đang tụ lại nơi đáy mắt anh, nổ ầm một tiếng.
Lý trí lập tức tan vỡ.
Giang Tùy khép mắt, như bị mê hoặc mà tiến gần đến đôi môi cô, đúng lúc anh sắp hôn lên thì chợt dừng lại.
Đệch, không được.
Hô hấp của Giang Tùy trở nên nặng nề hơn, đôi mắt anh đỏ hoe như con thú bị bắt nhốt, bất lực mà thở một hơi dài.
“Bỏ đi, làm một thằng con trai tốt thì không nên cướp nụ hôn đầu của con gái người ta thế này.”
Nói xong, anh ngẩng khuôn mặt đang say đắm lên, hơi thở nóng ấm của anh lướt nhanh qua đôi môi cô gái, rồi qua chóp mũi, di chuyển thẳng một đường lên phía trên.
Một nụ hôn ngây ngô, dịu dàng rơi trên đôi mắt cô.