KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 70

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:22:47
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trương Kim Nguyên ngồi xuống chiếc ghế sô pha đơn đối diện, khoanh chân, đan hai tay lại rồi chống cằm: “Tôi phát hiện cậu luôn nhìn xuống dưới lầu, có phải gặp vấn đề về chuyện tình cảm không?”

Trần Ngộ không trả lời mà không mặn không nhạt nhìn cậu ta một cái, tôi không thân với cậu.

Ý là, về phương diện riêng tư cá nhân của tôi, xin đừng quan tâm, cảm ơn.

Chàng trai đẹp trai như ánh mặt trời vui vẻ, nở nụ cười: “Trước lạ sau quen, hai đứa mình cũng gặp nhau mấy lần rồi.”

“Đừng căng thẳng vậy chứ bạn Trần, tôi không tán cậu đâu.”

Trần Ngộ hờ hững.

Trương Kim Nguyên im lặng bổ sung nửa câu sau, có tán cũng tán không được.

Ở trường THPT Số 2, hot boy trường không có phần của cậu ta, nhưng hot boy lớp thì cũng tới tay đấy. Cậu ta là một học sinh ưu tú ngàn năm không đổi, còn chơi bóng rổ rất giỏi, rất nhiều người theo đuổi đó.

Nào có bị ghẻ lạnh bao giờ.

Cô gái trước mặt này không phải lạnh lùng bình thường mà là như một khối băng lạnh nghìn năm vậy, cả người toát ra hơi lạnh nhè nhẹ, khó mà đến gần.

Người có thể sưởi ấm cô, chỉ có chân mệnh thiên tử thôi.

Trương Kim Nguyên nhớ ra điều gì đó, lấy điện thoại di động ra: “Tôi còn chưa có số điện thoại của cậu nữa.”

Ngay khi Trần Ngộ đang muốn nói chuyện, trong hành lang đột nhiên vang lên một tiếng gầm gừ: “Không cho phép cho!”

Giang Tùy đen mặt sải bước tới.

Trương Kim Nguyên nhìn sang, xong đời, cậu ta nhanh chân bỏ chạy.

Tạ Tam Tư cũng vội vàng quay người chạy theo cậu ta vào một căn phòng trống.

“Cậu muốn tìm đường c.h.ế.t phải không?”

Tạ Tam Tư chống hông, mắng cậu ta: “Phải không hả, phải không hả?”

Trương Kim Nguyên lau nước bọt trên mặt: “Đệt, tôi là người bên nhà trai, muốn xin số điện thoại thì có sao. Với lại lỡ như ngày nào đó có việc cần, có số

điện thoại phòng ngừa lỡ như, có gì mà không tốt chứ.”

“Cậu nói với tôi thì được cái beep gì.”

Tạ Tam Tư liên tục trợn mắt: “Anh Tùy nhỏ mọn, cậu không nhận ra sao?”

Trương Kim Nguyên đã nhìn ra.

Nhỏ đến thái quá, Anh Tùy có tiềm năng bị hoang tưởng.

Tạ Tam Tư mở hé cửa, nhìn thăm dò, lòng còn sợ hãi nói: “Vừa rồi nếu tụi tôi đi chậm một bước, cậu lấy được số điện thoại của Trần Ngộ, chắc chắn Anh Tùy sẽ phi qua, đạp một cước c.h.ế.t cậu.”

Trương Kim Nguyên nhét điện thoại vào túi: “Thế không phải tốt sao, tôi bị đánh một cái, tính chất câu chuyện liền thay đổi. Trần Ngộ sẽ đ.â.m ra nghi ngờ, sau đó Anh Tùy…”

Cậu ta còn chưa kịp nói từ “Ngả bài” thì đã bị Tạ Tam Tư cắt ngang.

“Sau đó anh Tùy sẽ chặt cậu.” Tạ Tam Tư nói: “Ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ của cậu, nhưng tôi và Phong Thuận vì để tâm đến Anh Tùy nên sẽ không đốt giấy cho cậu.”

Trương Kim Nguyên: “…”

“Anh Tùy có kế hoạch của mình.”

Tạ Tam Tư dừng lại, thở dài, một lời khó nói hết: “Trần Ngộ còn chưa ngộ ra.”

Trương Kim Nguyên nghĩ đến điều gì đó, bĩu môi, vẻ mặt có chút đặc sắc.

Cô gái kia khi thấy Nhất Phàm và bạn gái ở chung, trong mắt không toát lên sự hâm mộ, cũng không phải là ghét bỏ, mà là hiếu kỳ.

Còn có một chút thắc mắc.

Chậc chậc.

Tội nghiệp Anh Tùy, đường còn dài đằng đẵng.

Lúc ăn cơm, sáu người một bàn, chỗ ngồi được giãn rộng ra.

Nữ sinh tóc dài làm như không biết Trần Ngộ, tỏ vẻ như mới gặp cô lần đầu tiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-70.html.]

Trần Ngộ cũng không vạch trần.

Nhiều hơn một chuyện còn không bằng ít đi một chuyện, đây là nguyên tắc sống của cô.

Vương Nhất Phàm nói vì tất cả mọi người đều là người trưởng thành nên sẽ không lên nước trái cây mà là một trong những chai rượu mà bố của cậu ấy cất kỹ bên trong tủ rượu.

Một chai vang đỏ có giá sáu con số.

Sau khi Tạ Tam Tư biết được giá, cách cậu ta cầm ly rượu như đang cầm cả thế giới. Cậu ta trịnh trọng nhấp một ngụm rượu, ngậm trong miệng rồi mới từ từ nuốt xuống, học theo tivi lắc lắc ly rượu, tận hưởng dư vị vô tận mà thì thào: “Không hổ là Lafite năm 82.”

Mấy người trên bàn: “…”

“Đồ gà mờ, đã biết là Lafite năm 82 mà giả ngầu cũng không xong, uổng công đi theo Anh Tuỳ lăn lộn lâu như vậy.”

Vương Nhất Phàm cầm khăn tay lau miệng, động tác vừa tao nhã vừa lẳng lơ.

Trừ cô bạn gái mê trai của cậu ấy ra thì những người còn lại đều ớn lạnh, bao gồm cả Trần Ngộ.

Vương Nhất Phàm nghiêng đầu, nhướn mày với Lúm Đồng Tiền Nhỏ, cố gắng bộc lộ hết tất cả vẻ lẳng lơ của mình: “Hửm?”

Không đợi cô gái bên cạnh trả lời, Giang Tùy đã dùng ánh mắt lạnh rét thấu xương mà liếc anh em của mình: “Hửm mẹ cậu.”

Lúc xoay đầu thì giật cả mình.

Giang Tùy ghé vào tai cô gái đang uống rượu vang, nhỏ giọng nói: “Cậu thật sự dám uống luôn, nhấp nhấp môi là được rồi.”

Trần Ngộ lơ đễnh: “Cái này là màu đỏ đó.”

Giang Tùy vừa nhìn đã biết là cô chưa từng uống rượu, cả mặt đều là bất lực:

“Chị hai à, chị à, tổ tông ơi, kiềm chế chút đi, thứ này có thể làm cậu say đấy.”

Trần Ngộ còn không xem ra gì.

Giang Tùy mắng một tiếng, anh đặt đầu lưỡi dưới hàm răng, tiến lại gần dùng hơi thở hôn lên đôi tai trắng như tuyết của cô, nói với âm lượng chỉ mình cô có thể nghe thấy: “Được, uống đi, nếu cậu say thì tôi sẽ ném cậu ở lại đây, không đưa cậu về lại phòng vẽ, mặc kệ cậu luôn.”

Trần Ngộ làm như không nghe thấy.

Trương Kim Nguyên và Tạ Tam Tư ở góc đối diện mặt đen thui.

Một cặp đang ở thì hiện tại, một cặp ở thì tương lai, còn hai người bọn họ cô đơn, giữa trưa không chịu về nhà ăn cơm mà đến đây chịu tội.

Hai người liếc nhau, nhanh chóng trao đổi với nhau vài tin.

Cậu bị điên phải không?

Chắc vậy.

Ông đây cũng thế, trùng hợp thật.

Thế có đi không?

Không đi, rượu mấy trăm nghìn tệ, đứa nào đi đứa đó ngu.

Bầu không khí trên bàn rất sinh động.

Tạ Tam Tư kể chuyện vui ở phòng vẽ, ngẫu nhiên Trần Ngộ sẽ đáp lại, cô mà trả lời thì Giang Tùy sẽ lười biếng mở miệng nói.

Vương Nhất Phàm và Trương Kim Nguyên cũng nói vài câu.

Nữ sinh tóc dài hoàn toàn bị lãng quên, cô ấy ngẩng cái đầu vẫn luôn cúi xuống một chút, kéo tay áo của Vương Nhất Phàm, ánh mắt nhìn về dĩa salad thịt gà ở giữa bàn.

“Em muốn ăn cái kia.”

Vương Nhất Phàm một tay cầm ly rượu, một tay khoác lên lưng cô ấy: “Thì cứ ăn đi, gắp là được, em ngại hả?”

Nữ sinh tóc dài ngượng ngùng rủ mắt.

Gần một phút sau, đại khái cô ấy nhận ra được bạn trai sẽ không gắp đồ ăn cho mình, gương mặt lập tức đỏ muốn nhỏ máu.

Vừa ngượng ngùng vừa khó xử.

Trần Ngộ nhìn thấy cảnh này, cau mày lại.

Giang Tùy nhìn cô, đầu nghiêng một chút: “Sao vậy, cậu cũng muốn ăn hả?”

Không đợi Trần Ngộ nói gì, anh lập tức kéo ghế ra đứng dậy, lấy cái muỗng trong súp hải sản múc một muỗng salad thịt gà vào trong bát cô.

“Ăn đi.”

Loading...