KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 69

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:22:46
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Với học sinh mỹ thuật mà nói, muốn xem quan hệ của hai người có tốt hay không thì cứ xem họ có bằng lòng để người kia lấy màu sơn dầu trắng của mình hay không.

Cọ vẽ màu nước bẩn như vậy mà lại chọc vào lớp màu sơn dầu trắng trong hộp màu sơn dầu…

Rất có tính khiêu chiến sức chịu đựng của một người nên có thể kiểm tra mức độ tình cảm.

Trần Ngộ còn chưa bắt đầu vẽ màu nước nhưnnhưng đã hiểu được công dụng tạo cảm xúc của màu sơn dầu trắng từ mọi phương diện. Đối mặt với sự cám dỗ cực lớn mà Giang Tùy ném ra, cô tỉnh táo đưa ra thắc mắc.

“Vô duyên vô cớ sao cậu lại phải cho tôi màu sơn dầu trắng?”

Độ cong trên môi Giang Tùy khẽ cứng đờ trong chớp mắt, rồi lại trở lại bình thường, dáng vẻ lười nhác nói: “Vì sao à…”

Anh kéo dài âm cuối, âm lượng từ từ giảm xuống, cho đến khi anh dừng lại, đôi mắt sâu và đen láy khóa cô gái lại.

Nhiệt độ nóng rực thoáng qua rồi biến mất.

“Vì sao chứ?” Trần Ngộ nhìn anh hỏi.

“Đương nhiên là vì,” Giang Tùy hạ khuỷu tay đang tựa vào thành ghế rồi chống lên ghế, cơ thể từng chút một sát lại gần cô gái. Ngửi được mùi hương sạch sẽ của cô, yết hầu anh khẽ động, giọng mũi mang theo sự trêu đùa: “Anh đây nhiều tiền, không biết dùng vào đâu.”

Trần Ngộ: “……”

Được thôi.

Chuyện đó thì không cần phải nói rồi.

“Những màu sơn dầu khác tôi cũng có.” Giang Tùy nói: “Cậu dứt khoát khỏi mua gì cả, tôi cho cậu một hộp.”

Trần Ngộ nói: “Không ổn đâu.”

“Sao lại không ổn?” Giang Tùy nhìn mái tóc đang xõa trên vai cô, đầu ngón tay giật giật: “Còn có cọ vẽ màu nước, tôi cũng có rất nhiều.”

“Đợi tí nữa cơm nước xong xuôi, cậu về nhà với tôi một chuyến, tự cậu chọn.”

Trần Ngộ còn chưa nói, đầu anh đã sát gần dưới mí mắt của cô: “Cậu nhìn lại cục u trên đầu tôi đi.”

Thấy cô gái không có phản ứng, Giang Tùy sợ cô lại tiếp tục đề tài vừa rồi nên lập tức làm ra dáng vẻ không kiên nhẫn giục: “Nhanh lên chút.”

“Nhanh gì mà nhanh.” Trần Ngộ nói: “Sao vậy?”

Giang Tùy bĩu môi: “Đau quá à.”

Trần Ngộ khẽ giật mình, đã bị một lúc rồi sao lại còn đau như vậy chứ? Cô gãi cổ: “Hay là cậu cứ đi đến bệnh viện một chuyến đi.”

“Không muốn đi.”

Ở điểm mù tầm nhìn của cô, Giang Tùy nắm lấy vạt áo len của cô, muốn để mùi hương của cô đọng lại trên đầu ngón tay anh: “Cậu xem giúp tôi chút đi.”

Trần Ngộ đến gần đỉnh đầu đen thui của anh: “Đang nhìn.”

Giang Tùy không hài lòng việc bản thân không được cô chạm vào đầu, hừ mũi, khó chịu vô cùng: “Cục u ở dưới tóc mà, tay cậu còn chẳng đụng vào tóc tôi, có thể nhìn thấy à? Có tâm xíu được không?”

Trần Ngộ: “…”

“Cậu phiền quá.”

“Ai phiền chứ? Nói ai phiền hả, cậu nói ai phiền?”

“Tôi phiền, tôi phiền được chưa, đừng có lộn xộn, để tôi xem cục u trên đầu cậu thế nào rồi.”

“Vậy cậu nhìn kỹ vào, nhìn cẩn thận, có tâm vào, đừng hòng qua loa, liếc một

cái thì coi như là xong việc.”

“…”

Hai người tôi một câu, cậu một câu, chuyện cọ màu nước và màu sơn dầu đã bị lật sang trang khác.

Nhà hàng nói là khai trương, thật ra chỉ có một bàn khách, là nhóm mấy chàng trai.

Trần Ngộ biết Vương Nhất Phàm có dẫn người theo, không ngờ tới đó lại là nữ sinh tóc dài ở tiệm net đêm đó.

Tình cảm thầm mến vậy mà đã kết trái rồi.

Chỉ là…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-69.html.]

Trần Ngộ nhìn dưới lầu, Vương Nhất Phàm cầm điện thoại chơi game, nữ sinh ngồi bên cạnh cậu ấy thì dịu dàng nhìn cậu ấy.

Vương Nhất Phàm muốn uống nước, cô ấy lập tức đưa nước tận miệng.

Cậu ấy muốn ăn quýt thì cô ấy lột quýt mà không nói lời nào, thậm chí cả xơ trắng trên múi quýt cũng được lột sạch.

Khi nữ sinh tách quýt đút Vương Nhất Phàm ăn, dáng vẻ trông thành kính lại hèn mọn.

Cô ấy nhìn cậu ấy ăn hết, trong mắt ánh lên ánh sáng si mê.

Trần Ngộ nhìn thấy cảnh này, da đầu khẽ tê lên.

Đó là kiểu thích gì vậy?

Toàn bộ cuộc sống đều vây quanh một người, không tự mình…

Nói cách khác, chỉ cần thích, sẽ trở nên hèn mọn như vậy à?

Trần Ngộ có hơi thất thần, đột nhiên bên tai vang lên giọng nói vui vẻ: “Sao lại nhìn chằm chằm thế.”

“Hâm mộ hả?”

Trương Kim Nguyên nằm bò trên lan can, theo tầm mắt của của cô nhìn xuống dưới lầu, mùi chua thối của yêu đương đã lên men, xông đến mức khiến đầu cậu ta căng đau: “Thật sự khiến người ta hâm mộ.”

Trần Ngộ rời khỏi lan can, quay trở lại ghế sô pha ở đằng sau.

“Tên rất quan trọng ha.” Trương Kim Nguyên tiếp tục nhìn và tiếp tục ganh tị: “Anh bạn Vương Nhất Phàm của tôi đây, mọi chuyện đều thuận buồm xuôi gió, lịch sử tình trường của cậu ấy thực sự thuận lợi vô cùng. Bên cạnh cậu ấy chưa từng thiếu người, em gái nào cũng vô cùng yêu cậu ấy, cậu ấy nói chia tay thì mấy em gái sẽ khóc lóc ngoan ngoãn mà ra đi.”

“Không người nào sau khi chia tay lại tìm cậu ấy náo loạn, làm cho tình huống trở nên lúng túng cả, chậc chậc, hâm mộ quá trời.”

Trần Ngộ im lặng một lát: “Tại sao chứ?”

Trương Kim Nguyên xoay người, dựa vào lan can đối mặt với cô gái: “Tại sao cái gì?”

“Không phải cậu nói vô cùng yêu sao?” Trần Ngộ khó hiểu: “Vậy tại sao còn có thể buông tay dứt khoát như vậy?”

Trương Kim Nguyên sửng sốt mấy giây: “Ơ, tôi cũng không hiểu.”

“Đây có lẽ là một cách chào cảm ơn tình yêu theo sách giáo khoa nhỉ, dù không thể đi cùng anh nữa nhưng em rất vui vì có thể đi cùng anh một đoạn đường. Đoạn đường tiếp theo, dù người đi cùng anh là ai, chỉ cần anh vui là được rồi?”

Trần Ngộ: “…”

“Hơn nữa, không buông tay cũng không được đâu.” Trương Kim Nguyên nhún vai: “Người ta đã không muốn ở cạnh cậu nữa, cậu mặt dày mày dạn ở lại thì được gì?”

“Anh em của tôi ấy, khi thích mấy em gái đó thì cưng chiều khỏi phải nói.” Cậu ta cười toe toét, lộ răng nanh nhỏ ra: “Còn không thích thì lòng dạ cực kỳ sắt đá, không còn gì để nói.”

Trần Ngộ nhìn thấy gì đó ở dưới lầu, vẻ mặt rất vi diệu: “Cưng chiều hả? Không nhìn ra.”

Trương Kim Nguyên cũng nhìn sang, thấy người con gái của Vương Nhất Phàm

đang bóc hạt thông* cho cậu ấy ăn, bóc từng chút, từng chút, cậu ta ngay lập tức hiểu ý của Trần Ngộ và nói: “Trên mặt em gái kia đều là vẻ thỏa mãn và hạnh phúc, được như ý muốn nữa mà.”

(*Hạt thông: Hạt thông, còn được gọi là piñón ( tiếng Tây Ban Nha), pinoli ( tiếng Ý), hoặc pignoli, là hạt ăn được của cây thông.)

Trần Ngộ cạn lời.

Trương Kim Nguyên bị phản ứng của cô chọc cười: “Người anh em của tôi cho phép cô ấy bước vào cuộc sống của mình, như thế còn chưa gọi là cưng chiều sao?”

Trần Ngộ cảm thấy chủ đề này không thể tiếp tục được nữa.

Không rõ là do bất đồng quan điểm hay là do kiến thức của cô quá ít, còn nông cạn.

“Bài hát này là gì ấy nhỉ.” Trương Kim Nguyên ngâm nga hát một câu: “Câu chuyện của chúng mình yêu thì yêu cho xứng đáng, sai cũng phải sai cho xứng đáng*…”

(*Dựa theo bản vietsub ca khúc [Xứng Đáng] của ca sĩ Trịnh Tú Văn)

Trần Ngộ lục lọi kho bài hát trong đầu: “《Xứng đáng》.”

“À đúng.”

Ánh mắt của Trương Kim Nguyên sáng lên, sáng chói lọi như mặt trời mùa hè, vô cùng rực rỡ, cậu ta kích động bước đến bên cạnh ghế sô pha: “Giỏi đấy người đẹp, nhanh như vậy đã nhớ ra, cậu biết hát không, khúc sau là gì vậy?”

Trần Ngộ trong trẻo mà lạnh lùng phun ra hai chữ: “Không biết.”

Trương Kim Nguyên: “…”

Thật là khó trò chuyện.

Loading...