KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 67

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:21:53
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chi nhánh nhà hàng Tây của nhà Vương Nhất Phàm khai trương, Giang Tùy dẫn Trần Ngộ đến đó.

Anh nói là có rất nhiều đồ ăn ngon, ăn thoải mái không mất tiền, hơn nữa bữa cơm ngày hôm nay Vương Nhất Phàm có dẫn theo một người.

Trần Ngộ ngồi ở ghế sau, không nói một lời.

“Cậu làm bản mặt đó cho ai xem vậy.” Giang Tùy cau mày: “Tôi đã làm gì cậu hả?”

Trần Ngộ đưa mắt nhìn cảnh đường phố ngoài cửa xe.

Chỗ ngồi bên cạnh trũng xuống, chàng trai ngồi dịch sang, mang theo mùi hương quen thuộc. Cô hạ cửa sổ xuống một chút.

Cơn gió giữa trưa mùa thu thổi vào làm rối mái tóc cô, cũng thổi bay đi mùi hương vương trên người cô.

Giang Tùy thấy cô gái tựa vào cửa xe đã mở hơn nửa, để lại một nửa khuôn mặt trái xoan được ánh nắng chiếu rọi, anh ngẩn người, khẽ nói: “Say xe à?”

Trần Ngộ cau mày: “Đừng nói nữa.”

Giang Tùy sầm mặt, giọng điệu của anh cũng theo lời nói của cô mà trở nên nóng nảy: “Đệch, cậu vừa phải thôi.”

Nghĩ đến gì đó, mắt anh lóe lên: “Cậu trách tôi đưa cậu đến chỗ Nhất Phàm sao?”

Không đợi cô nói, anh lập tức bùng nổ, tủi thân lại tức giận: “Tôi hỏi cậu rồi, lúc đó cậu nói được, có phải không?”

“Nếu cậu không muốn đi thì nói thẳng với tôi là được, cậu có bao giờ sợ hãi trước mặt tôi đâu, toàn là ngang ngược. Hiện giờ đã trên đường đi, cậu làm ra vẻ mặt đó, nói chuyện thì móc họng như vậy.”

Cuối cùng còn hờn dỗi mà mắng thêm: “Mẹ nó, tôi chẳng muốn ăn cơm nữa.”

Trần Ngộ: “…”

Bác Trương lái xe phía trước: “…”

Tạ Tam Tư nghe kịch: “…”

Buổi sáng thì không thể nhìn nổi, bây giờ thì nghe không vô.

Anh Tùy còn chưa yêu đương mà đã như vậy rồi, nếu yêu vào chắc còn dính hơn nữa quá, đệch.

Trong xe vô cùng áp lực.

Giang Tùy làm mặt như người chết, khí áp quanh người cực thấp, như đang lặng lẽ đưa tin: Tôi giận rồi, mau đến dỗ tôi đi.

Lặp lại liên tục, cái kiểu mà có bánh lăn ấy.

“Chẳng có ai mà tâm trạng lúc nào cũng tốt cả, đều phải có những lúc thăng trầm.”

Trần Ngộ nhịn rồi nhịn, cũng bắt đầu cáu lên: “Tôi không thể có lúc không vui à?”

“……”

Giang Tùy kinh ngạc, sau nửa ngày mới “đệch” một tiếng: “Làm gì mà không vui?”

Trần Ngộ lại im lặng.

Giang Tùy tức giận nói: “Lại cái tính này nữa.”

“Động chút là không lên tiếng.” Anh nghiến răng: “Cậu mà là con trai thì tôi đã đánh cậu từ lâu rồi đấy.”

Trần Ngộ vô cảm nhìn anh.

Giang Tùy nhìn vào cô hai ba giây thì nhìn đi chỗ khác, bực bội vò đầu bứt tai:

“Vậy rốt cuộc là vì sao?”

Trần Ngộ thở dài: “Vu Kỳ nói mùa đông phải thi cuộc thi chung.”

Giang Tùy hung dữ trừng mắt: “Đệch, dáng vẻ c.h.ế.t tiệt này của cậu là vì tên kia à?”

Trần Ngộ giật giật khóe mắt, lộn xộn cái gì vậy trời, điên hả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-67.html.]

Cô hít sâu, hỏi đằng trước: “Bác Trương ơi, bác có dầu gió không ạ?”

“Có, có, có.”

Bác Trương lên tiếng, Tạ Tam Tư tìm giúp bác rồi đưa cho đằng sau, tiện nhìn luôn tình hình trước mắt.

Kết quả là thấy anh Tùy đang làm biểu cảm muốn ăn thịt người.

Mùi chua nồng nàn, chậc chậc chậc.

Tạ Tam Tư định nhân lúc đưa dầu gió cho Trần Ngộ mà trao đổi ánh mắt với cô.

Trần Ngộ cũng chẳng thèm nhướng mắt lên.

Tạ Tam Tư tặc lưỡi, phải rồi, hai người đều không ưa người khác phái, trừ nhau ra.

Duyên phận trời định.

Trần Ngộ vặn nắp dầu gió, đổ một chút lên trên đầu ngón trỏ, xoa xoa lên hai bên huyệt thái dương.

Cả mặt lập tức lạnh đi, cảm giác đau căng đầu cùng từ từ giảm bớt.

Trần Ngộ dựa vào thành ghế nhắm mắt dưỡng thần, bên tai vang lên giọng trầm thấp của chàng trai: “Mấy ngày tôi không tới phòng vẽ, cậu với Vu Kỳ đã làm trò gì vậy hả?”

“Chuyện kỳ thi chung, cậu muốn biết sao lại không hỏi tôi?”

Giang Tùy không được đáp lại, điều này hoàn toàn như đổ thêm dầu vào lửa, biểu cảm trên gương mặt anh có hơi đáng sợ.

Đúng lúc này, xe đột nhiên rẽ.

Trần Ngộ nghiêng người theo quán tính, không khống chế được mà ngã về phía Giang Tùy.

Cơ thể mất cân bằng khiến cô thấy không an toàn, tay cô quơ loạn xạ, vô thức đè xuống chân anh.

Giang Tùy phản ứng cực lớn, trực tiếp đứng dậy khỏi ghế.

Trước tiên là một tiếng “đùng” vang lên, sau đó là tiếng rên rỉ đau đớn.

Giang Tùy ngồi xuống lại, hai tay ôm lấy cái đầu sắp nổ, tiếng chửi bới liên tục phun ra từ miệng anh, đau đến choáng váng.

Bác Trương sợ tới mức vội vàng dừng xe lại ven đường, quay đầu lại hỏi có sao không.

Tạ Tam Tư cũng bị dọa hét lên một tiếng, vừa rồi có gì vậy? Anh Tùy lại bị động kinh rồi hả?

Trần Ngộ vô tình chạm vào anh rồi à?

Úi chà.

Tạ Tam Tư cảm thấy xấu hổ vì suy nghĩ của mình.

“À ừm” Tạ Tam Tư liếc nhìn vẻ mặt đầy lúng túng của Trần Ngộ, nói với anh Tùy: “U lên chưa?”

“Câm mẹ cậu đi.”

Giang Tùy cong người, thở hồng hộc, trái tim trong lồng n.g.ự.c rung động kịch liệt, nhớ đến cái tay chống vào chân của anh, nho nhỏ mà mềm mại. Anh l.i.ế.m môi rồi buông tay đang ôm đầu ra, thẳng người ngửa ra đằng sau một chút, yết hầu chuyển động lên xuống.

Chỗ da bị chạm vào như có điện chạy qua, cảm giác vừa tê dại vừa ngứa đến giờ vẫn còn cảm nhận rõ, vô cùng tra tấn người khác.

Giang Tùy đỏ mặt, nghiến chặt quai hàm, nhỏ giọng chửi rồi gãi mạnh chân, muốn dùng cảm giác đau đớn để che đi cảm giác này.

Trần Ngộ đã nhìn hết hoàn toàn cảnh này nên tưởng nhầm là anh ghét bỏ, bài

xích cô, cô quay đầu sang đối diện với cửa sổ xe, nuốt câu ” không sao chứ” vào trong bụng.

Im lặng dị thường.

Giang Tùy trừng mắt với phía sau gáy của cô, tình huống hiện giờ là sao vậy?

Ông đây bị đụng đầu, vậy mà Bé Tóc Vàng không hỏi còn quay lưng với anh, có nhẫn tâm quá không vậy?

Giang Tùy chộp loạn xạ mấy sợi tóc trên trán, mi mắt khép hờ, đôi môi mím thành một đường thẳng tắp, cả người u ám.

Loading...