KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 66

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:21:07
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Ngộ đang dựa vào xe đạp suy nghĩ, thấy Lưu Kha đi xuống, vẻ mặt kém hơn trước lúc đi lên rất nhiều, cô sửng sốt, vội hỏi: “Cậu bị sao vậy?”

Lưu Kha nói không sao.

Trần Ngộ nhớ tới lúc mấy nữ sinh trong phòng vẽ và Phan Lâm Lâm đi xuống lầu thì trông có gì đó không ổn, còn nhìn sang phía cô nên không khỏi thấy nghi ngờ.

Xảy ra xích mích à? Vì chuyện gì?

Trên đường trở về, trong đầu Trần Ngộ vẫn cứ nghĩ hoài một vài việc nên không hề mở miệng, Lưu Kha cũng không nói lời nào.

Nhà hai cô cách nhau không xa, nhưng lại không gần sát nhau, phải tách nhau ra ở một giao lộ.

Trước kia Lưu Kha sẽ tạm biệt rồi mới đi.

Lần này khi sắp tới ngã tư, cô ấy bắt đầu giảm tốc độ, đạp xe vô cùng chậm.

Trong lòng Trần Ngộ nảy ra một suy đoán kỳ lạ, cô thăm dò: “Tiểu Kha, trưa nay qua nhà tớ ăn cơm đi.”

Khóe môi vẫn luôn mím chặt của Lưu Kha thoáng chốc thả lỏng.

Đây rõ ràng là biểu cảm thả lỏng, thậm chí có thể gọi là được như ý nguyện.

Trần Ngộ giật mình, thật sự là như vậy à, bây giờ Tiểu Kha không muốn về nhà. Cô nhanh chóng sắp xếp lại suy nghĩ, cười cười: “Tớ cho cậu xem tranh tớ vẽ, cậu phân tích giúp tớ đi.”

“Mẹ của tớ cũng luôn nhớ tới cậu.”

Lưu Kha cúi đầu nhìn tay nắm xe đạp: “Nhưng mà…”

“Được rồi, tớ đói muốn c.h.ế.t rồi.” Trần Ngộ vỗ vỗ lên lưng cô ấy: “Tụi mình đi nhanh nào.”

Lưu Kha ừm một tiếng, đạp bàn đạp đuổi theo cô.

Tốc độ xe trở lại bình thường.

Trong nhà Trần Ngộ có thói quen ăn cơm thừa, thức ăn thừa, tức là món gì cũng làm rất nhiều rồi cho vào trong tô, bát lớn.

Bữa này ăn không hết thì bữa sau hâm nóng lên ăn nữa.

Trước kia Trần Ngộ từng phản đối vì cô cảm thấy đồ ăn hâm lại nhiều lần sẽ không còn dinh dưỡng nữa, bố Trần cũng từng đưa ra ý kiến nho nhỏ.

Đều bị một câu “Tự đi mà nấu” bác bỏ hết.

Theo ý của mẹ Trần, khi bà còn bé từng phải chịu nạn đói, từng chịu khổ, chịu đói, bà không thể quên được cảm giác đáng sợ này, nấu ăn nhiều hơn một chút khiến bà có cảm giác an toàn.

Lần này trong nhà bất ngờ thêm một bộ bát đũa, đồ ăn đều đủ ăn.

Mẹ Trần rất thích Lưu Kha.

Trong mắt bà, Lưu Kha là bạn tốt nhất của con gái mình, cho dù là ở trường học hay là trong phòng vẽ, thật tốt khi hai người đều có thể giúp đỡ lẫn nhau.

Lưu Kha tới ăn cơm, mẹ Trần vô cùng nhiệt tình.

“Tiểu Kha à, con ăn nhiều chút đi.”

Miệng mẹ Trần nói không ngừng, đôi đũa cũng không ngừng, cứ luôn gắp đồ ăn cho Lưu Kha: “Đậu cô ve này là do dì trồng đó con, ăn ngon hơn đồ chợ bán nhiều, còn cà chua này…”

Bố Trần dùng chân đá đá bà dưới chân bàn: Người ta không có tay hay sao, còn cần em gắp cho à?

Mẹ Trần dùng ánh mắt đáp trả lại: Đũa em còn chưa dùng mà, không bẩn.

“Ăn đi Tiểu Kha.” Bà tiếp tục gắp đồ ăn, ánh mắt hiền lành: “Sao rồi con? Ngon không con?”

Lưu Kha không hề phản kháng, cô ấy gắp đồ ăn chất đầy trong bát lên ăn một miếng: “Dạ ngon ạ.”

“Vậy con phải ăn nhiều lên.” Tay nghề nấu nướng của mẹ Trần được công nhận nên càng nhiệt tình, bà đẩy một đĩa ba chỉ hấp xì dầu đến trước mặt cô ấy: “Con thử miếng thịt này đi, A Ngộ giảm cân không ăn.”

Trần Ngộ không còn cách nào đành phải thanh minh cho bản thân: “Mẹ này, con có giảm cân đâu.”

“Không giảm cân?” Mẹ Trần nói: “Ba chỉ hấp xì dầu lần trước đều là mẹ với bố con ăn, cả một tuần mới ăn xong, còn lần trước đó…”

Trần Ngộ ngắt lời: “Là do ba chỉ hấp mẹ nấu không ngon.”

Mẹ Trần giả bộ tức giận, ném ra chiêu mà bà hay dùng: “Thế con tự nấu đi.”

“Cũng đâu phải con chưa từng nấu đâu.”’

Trần Ngộ ăn cải bó xôi, giọng nói mơ hồ: “Đợi được con nghỉ con sẽ nấu.”

“Con vẽ tranh ngay cả Chủ Nhật cũng không nghỉ, còn ngày nào nghỉ à?” Mẹ Trần đổi chủ đề: “Thật sự con nghỉ thì sẽ nấu ba chỉ hấp xì dầu à?”

Trần Ngộ: “Vâng ạ.”

“Đây là con nói đó.” Bà nói với đứa nhỏ bên cạnh chẳng biết đã đặt đũa xuống từ lúc nào, đang nhìn hai mẹ con bà: “Đến lúc đó con cũng đến nhé Tiểu Kha.”

“A Ngộ nấu ăn thật sự ngon lắm.”

“Con biết mà, bánh bao súp cậu ấy cũng làm rất ngon.” Lưu Kha lại cầm đũa lên, gắp một miếng đồ ăn: “Rất giỏi.”

Con gái được khen, trong mắt mẹ Trần đầy kiêu ngạo: “Bánh bao súp là công thức gia truyền của dì, Tiểu Kha muốn học thì dì dạy cho con.”

Lưu Kha cười: “Dạ.”

“Tiểu Kha, dì nói con nghe nè, cái bánh bao súp này, phần vỏ quan trong hơn phần nhân…”

Mẹ Trần ăn một miếng cơm, nói ba câu.

Bố Trần cầm muỗng múc một cái cánh gà từ trong canh ra cho con gái, nhỏ giọng nói: “A Ngộ, Tiểu Kha có chê mẹ con phiền không đấy?”

Trần Ngộ đưa mắt nhìn, cô chỉ nhìn thấy được vẻ hâm mộ trong mắt Tiểu Kha thôi.

Hâm mộ gì chứ?

Trước kia khi Tiểu Kha đến nhà cô ăn cơm, đâu có ánh mắt vậy đâu.

Bây giờ bị sao thế…

Trần Ngộ gặm cánh gà, trong lòng có chút khó chịu, cứ cảm giác như có chuyện gì sắp xảy ra, ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường bây giờ.

Buổi chiều Giang Tùy vẫn không đến.

Trần Ngộ thỉnh thoảng liếc mắt nhìn sang chỗ ngồi trống bên cạnh.

Vu Kỳ nhìn thấy hết những hành động gần như là bản năng của cô gái, là do không quá quen? Cậu ấy dịu giọng hỏi: “Trần Ngộ, tôi muốn hỏi cậu chuyện này.”

Trần Ngộ nghiêng mặt qua: “Hả?”

“Nếu mà cậu thích một thứ, nhưng có người còn thích sớm hơn cả cậu.” Vu Kỳ dùng ngón tay vuốt ve cây bút chì: “Cậu còn muốn thử tranh giành không?”

“Nếu không sau này cậu nhớ lại sẽ hối hận bản thân chưa từng cố gắng mà đã từ bỏ rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-66.html.]

Trần Ngộ im lặng một lúc: “Cậu chần chừ phân vân có nên tranh giành không, tức là thứ kia cũng không khiến cậu thích đến vậy.”

Vu Kỳ sững sờ, cậu ấy muốn phản bác lại nhưng cô gái lại nói trước: “Nói cách khác, cậu thích quá nhiều thứ, mà thứ kia lại không đứng đầu, không đủ để cậu có ý định liều lĩnh.”

Trần Ngộ thấy nam sinh chậm chạp không nói, như chịu phải đả kích nào đó, cả người xám xịt khiến cô ngơ ra.

Vu Kỳ nhìn cô không hề chớp mắt.

Trần Ngộ làm vẻ mặt không hiểu gì cả: “Cậu nhìn tôi thế làm gì?”

Vu Kỳ khẽ cười, nói: “Không phải bình thường nữ sinh đều nghĩ là người này cứ nhìn chằm chằm vào mình, chắc là thích mình rồi hay sao?”

Vừa dứt lời, cậu ấy đã nhận ra vẻ mặt của cô gái thay đổi, đề phòng lại xa cách.

Cậu ấy che giấu đi sự mất mát không kiềm được mà tuôn ra, giọng điệu ôn hòa:

“Đừng để ý, tôi đùa thôi.”

Trần Ngộ thở phào nhẹ nhõm.

Vu Kỳ càng mất mát hơn, còn có hơi buồn cười, cô gái này chân thật quá rồi, không hề giấu giếm cảm xúc của mình.

Chắc là không quan tâm người nói và câu chuyện.

Nếu quan tâm thì sẽ không có thái độ thế này.

Vu Kỳ quan sát cô vẽ, muốn sửa vài nét bút cho cô nhưng sợ bị cô từ chối.

Buổi sáng cậu ấy đã bị từ chối rồi.

“Nghe nói mùa đông này tất cả phòng vẽ sẽ có một cuộc thi chung.”

Vu Kỳ nhìn vào ánh mắt bỗng trở nên đen láy của cô gái, giọng điệu càng ôn hòa hơn: “Ở nhà thể thao trường THPT Số 2.”

Trần Ngộ hỏi: “Nhiều người như vậy có thể ngồi đủ sao?”

“Ngồi được hết.” Vũ Kỳ nói: “Nhà thể thao trường THPT Số 2 là lớn nhất thành phố C, mấy năm nay, cuộc thi chung của phòng vẽ đều thi trong đó.”

Cô gái “à” một tiếng, đôi mắt xinh đẹp biết nói kia không nhìn cậu ấy nữa.

Tâm tư không biết đã bay đi đâu rồi, thất thần trước mặt cậu ấy không chút che giấu.

Vu Kỳ lắc đầu.

Chuyện tình cảm có phụ thuộc vào việc đến trước đến sau hay không thì còn phải xem tình huống, xem đối tượng.

Giang Tùy xin nghỉ hai ngày.

Ngày thứ ba anh đến phòng vẽ, ngoại trừ việc trên người có một ít mùi thuốc, còn lại không có gì khác thường.

Hôm nay đúng lúc là Chủ Nhật, có một nhóm học sinh lớp dưới đến phòng vẽ. Một trong số đó học ở THPT Số 2, đang học lớp 11, là một em gái khóa dưới trông rất thanh thuần.

Các nam sinh lại nhốn nháo lên.

Tạ Tam Tư rất chào đón em gái khóa dưới mới tới. Bởi vì cô ấy không quan tâm tới mấy nam sinh khác, cứ mở miệng gọi cậu ta là đàn anh, giọng cực kỳ ngọt, khiến cậu ta muốn nhũn cả xương.

Nhưng mà…

Xương Tạ Tam Tư còn chưa nhũn được bao lâu, lại thấy không ổn.

Em gái khóa dưới tiếp cận cậu ta là để được cậu ta dẫn vào phòng vẽ số một, đưa đồ ăn cho anh Tùy.

Bánh quy nhỏ tự làm, hộp sắt vẽ tay.

Có tài như vậy, lại tốn nhiều tâm sức để suy tính, bày mưu tính kế đến thế, còn không tiếc hi sinh nhan sắc, sử dụng mỹ nhân kế,…

Vẫn bị từ chối.

Em gái khóa dưới ngồi xổm trong góc nhỏ ở sảnh lớn nhỏ giọng khóc, thương tâm vô cùng.

Tạ Tam Tư đưa khăn tay cho cô ấy, lại là một đóa hoa nhỏ bị anh Tùy từ chối. Hết người này ngã xuống lại có người tiếp theo tiến lên, vì sao không chịu nhìn đến người hơi kém đẹp trai hơn một chút đây này, thiệt tình.

“Anh nói nè em gái, đừng khóc nữa, em ở đây khóc có ích gì đâu?”

Em gái khóa dưới hiểu sai trọng điểm: “Vậy em đến trước mặt anh ấy khóc?”

Tạ Tam Tư: “…”

Đàn em khóa dưới run run bờ môi: “Anh ấy sẽ đánh em?”

“Không tới mức sẽ đánh em, nhưng chắc chắn sẽ không thèm nhìn đến em. Hơn nữa tính tình anh ấy rất xấu, anh ấy sẽ không thương hoa tiếc ngọc đâu.”

Tạ Tam Tư thấy ánh mắt của cô ấy lúc sáng lúc tối, cực kỳ đáng thương, trong lòng mềm nhũn, nói ra lời thấm thía: “Đáng lẽ trước khi em tặng đồ phải chuẩn bị kỹ mới đúng chứ, chỉ cần em hỏi bất kỳ ai trong trường thì đều biết, anh Tùy chưa bao giờ ăn đồ ăn nữ sinh tặng.”

Đang nói thì cửa phòng vẽ số một mở từ trong ra, hai người đi ra ngoài, cô gái đi đằng trước, cầm trên tay một miếng cơm cháy.

Anh Tùy của họ hai tay nhét túi, hơi khom người, lười biếng đi theo đằng sau.

“Tôi cũng muốn ăn.”

“Chỉ có một miếng.”’

“Vậy bẻ một nửa cho tôi.”

“Miếng cơm cháy này xúc từ trong nồi nhà tôi đấy, không phải loại mua ở chợ đâu, cứng lắm, hoàn toàn không giòn, cũng không ngon.”

“Kệ, tôi cứ muốn ăn, cho tôi một ít.”

Tạ Tam Tư đứng ở trong góc quan sát: “…”

Không thấy gì cả.

Thật sự không thấy gì cả, cậu ta cảm giác như tự tát vào mặt mình vậy.

Anh Tùy càng lúc càng giống một con cún con.

Không nên nhìn bề ngoài mà đánh giá một người, câu nói này rất đúng.

Ai có thể tưởng tượng được, có một ngày anh Tùy lại dính người đến vậy.

Em gái khóa dưới nhìn hai người kia, rồi lại nhìn Tạ Tam Tư, phản ứng đầu tiên là cảm giác như mình đã trở thành đứa ngu si bị lừa rồi. Cũng không cần tra hỏi xem bọn họ có phải quan hệ bạn trai bạn gái không, trong phút chốc, tất cả tủi thân, tức giận và khổ sở, cô ấy “òa” lên khóc thành tiếng, tiếng khóc thảm thương vang dội.

Dường như đã đi đến phần cuối cuộc đời.

Trần Ngộ giật mình, động tác bẻ miếng cơm cháy cũng dừng lại.

Giang Tùy thấy cô bị hù, sắc mặt lặp tức sầm xuống: “Đệch, làm cái quái gì vậy?”

Tạ Tam Tư bị tiếng khóc làm mất hồn mất vía, cậu ta chỉ vào em gái khóa dưới, nói: “Anh Tùy, là của anh…”

Giang Tùy lạnh lùng quát khẽ: “Của ông đây cái mẹ gì hả?”

Nói rồi anh quay đầu sang nhìn cô gái bên cạnh, cong lưng, mắt rủ xuống, nhỏ giọng nói bên tai cô: “Người kia không biết là ai, tôi không biết, không quen.”

Loading...