KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 65
Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:21:05
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chút ấm áp của ngày đó đã bị một câu sáu chữ của Giang Tuỳ chặt đứt.
Trần Ngộ bỏ anh lại mà đi.
Giang Tùy ở trong căn phòng tối buồn bã cáu kỉnh, bạn bè thì không ôm nhau được à? Không được hay sao?
Không muốn thì thôi, anh có thể ép được à? Chạy gì mà chạy.
Giang Tùy nằm trên giường như xác c.h.ế.t một lúc rồi từ từ ngồi dậy, anh lấy một quyển ký họa từ trong ngăn kéo rồi tựa vào đầu giường lật xem.
Những trang đầu là tranh ký họa của một vài đồ vật như ly, dây cáp, nửa viên gạch, một bức tường gạch, một gốc cây già với phần ngọn xiêu vẹo, sau đó là hình vẽ những người giúp việc trong nhà và cả người lạ.
Lật xem từ sau ra trước, đều là một cô gái.
Nào là khi cô đứng bên cạnh xe đạp, khi cô ngồi xếp bằng dưới đất bên cạnh giá sách, hay khi cô đang ôm bảng vẽ cầm bút để vẽ tranh, hoặc khi cô ngửa đầu uống nước, cúi đầu ăn kẹo.
Dưới mỗi một bức vẽ đều có ghi ngày và được ký tên bằng một chữ J in hoa.
Tựa như một kiểu tuyên bố chủ quyền, lặng lẽ nói rằng đây là của tôi.
…
Chậc.
Giang Tùy ném quyển ký họa sang một bên, anh giơ một cánh tay lên che mắt lại, đôi tai ửng đỏ.
–
Mà ở bên kia, Trần Ngộ trong phòng vẽ cũng không tập trung được.
Cô gọt bút chì, cứ gọt một đoạn, lại một đoạn, một cây bút chì mới thoát cái đã chỉ còn một nửa.
Lưu Kha nhìn thấy thì sợ đến mất hồn vía, không phải cô ấy lo cho cây bút chì mà là sợ bạn thân mình gọt vào tay. Cô ấy ngồi lên ghế trống của Giang Tùy, ghé sát người nói nhỏ bên tai bạn thân: “A Ngộ à, cậu không sao chứ?”
Trần Ngộ dừng lại: “Không biết nữa.”
Một giây sau cô lại nói tiếp: “Chắc là không có gì đâu.”
Cuối cùng lại đổi lời: “Không sao.”
Lưu Kha bị dáng vẻ trước giờ chưa từng có của cô hù dọa: “Có phải cậu muốn mượn tiền không?”
“…” Trần Ngộ thuận theo, nói: “Vậy cậu cho tớ mượn một ít đi.”
Lưu Kha lấy từ trong túi áo ra mấy tờ tiền rồi đếm qua, có hơn hai mươi tệ:
“Cậu muốn bao nhiêu?”
Trần Ngộ: “Nhiêu cũng được.”
Giây trước Lưu Kha mới thở phào nhẹ nhõm xong thì giây sau lại bắt đầu lo lắng, nào có định mượn tiền đâu chứ, cô ấy đến gần hơn nữa, hỏi nhỏ: “Rốt cuộc cậu bị làm sao vậy?”
Trần Ngộ im lặng một lúc: “Gặp chút chuyện, tớ không hiểu được.”
Trong giây phút cô vừa nói xong, gần như Lưu Kha đã nảy ra một suy đoán bèn không đổi sắc mặt nói: “Thế cậu kể cho tớ đi, tớ phân tích giúp cậu.”
Trần Ngộ rũ mắt xuống nhìn cây bút chì bị gọt bừa bãi, cô cau mày nói: “Được rồi, để tớ tự suy nghĩ.”
Lưu Kha không miễn cưỡng, cô ấy lấy cây bút chì của bạn thân: “Để tớ gọt cho cậu.”
Trần Ngộ phủi phủi bụi chì trên tay, phủi không hết cũng mặc kệ. Cô lấy một nắm kẹo Khỉ Lông Vàng từ trong túi vải ra, chia cho bốn người khác trong phòng.
Vu Kỳ, Thái Tú, Vương Nguyệt đều nhận, chỉ có Lý Kỳ bảo không ăn nên không lấy.
Trần Ngộ cũng không quan tâm, không muốn thì thôi. Cô quay về ngồi xuống, bóc giấy gói một viên Khỉ Lông Vàng rồi bỏ vào trong miệng Lưu Kha.
Lưu Kha kỳ quái nói: “Sao cậu còn kẹo Khỉ Lông Vàng?”
Trần Ngộ bóc một viên cho mình: “Một túi có một ký.”
“Không phải chứ.” Lưu Kha làm vẻ mặt khó tin: “Một ký mấy chục tệ, mẹ cậu mua cho cậu à?”
Trần Ngộ nói không phải: “Giang Tùy mua.”
Lưu Kha lập tức im lặng.
Trần Ngộ không đợi cô ấy hỏi đã chủ động giải thích: “Lần trước dưới lầu có người kết hôn, tớ với cậu ấy quay lại phòng vẽ sớm, không có việc gì làm nên tụi tớ chơi cờ ca rô đánh cược, cậu ấy thua và đưa tớ một túi Khỉ Lông Vàng.”
Lời nói, cử chỉ thoạt nhìn rất thản nhiên và bình tĩnh, lời lẽ rành mạch, không hề giấu giếm, nhưng mà vẫn khiến người khác có cảm giác như đang giấu đầu lòi đuôi.
Người trong cuộc cũng không nhận ra được điều này.
“Ồ vậy à.” Lưu Kha suy nghĩ sâu xa nhìn bạn thân.
Vu Kỳ ở bên cạnh dường như nghe thấy gì đó nên cũng nhìn bạn thân mình, cô ấy liếc mắt nhìn cậu ấy.
Hai người nhìn nhau rồi cùng rời mắt đi chỗ khác, sóng điện não không truyền được, cứ như là đồ cách điện, không thể trao đổi được với nhau.
–
Trần Ngộ vừa điều chỉnh lại tâm trạng, chuẩn bị vẽ mô phỏng tượng bán thân thì cửa phòng bị đẩy ra.
“Hi.”
Phan Lâm Lâm ló đầu vào: “Có ai cho tôi mượn giấy vẽ được không?”
Không ai quan tâm.
Cô ta cũng không thấy khó chịu rồi rời đi mà lại đi thẳng vào trong.
Vương Nguyệt mỉa mai: “Không phải cậu ở phòng vẽ số bốn sao, sao lại tới đây tìm tụi tôi làm gì?”
Phan Lâm Lâm cười hì hì: “Muốn thân với các cậu đó.”
Vương Nguyệt khiêu khích, châm chọc: “Do họ không cho cậu mượn chứ gì.”
“Đừng nói nữa.” Phan Lâm Lâm túm lấy một bên b.í.m tóc, rũ mắt xuống, sửa sang lại một chút: “Cả đám đều keo kiệt.”
Một giây sau cô ta bèn đi đến nắm lấy đầu vai của Vương Nguyệt, nhỏ giọng nói: “Bạn yêu à, cậu càng lúc càng độc mồm rồi đấy, có phải cậu bái Lưu Kha làm thầy rồi không hả?”
Mặt Vương Nguyệt cứng đờ, chán ghét đẩy cánh tay của cô ta đang đặt lên vai mình ra: “Ai là bạn yêu của cậu, có thấy ghê không?”
“Đùa vui mà, chẳng phải đang thịnh hành kiểu nói vậy sao.” Phan Lâm Lâm cười đùa tí tửng: “Ông xã, bà xã đồ đấy, trường các cậu không có như thế à?”
Vương Nguyệt hối hận vì không phớt lờ cô ta.
Đúng là Phan Lâm Lâm có bản lĩnh có thể khiến người ta chẳng còn muốn so đo với cô ta, thậm chí chẳng còn thấy cáu kỉnh nữa.
Chỉ muốn cô ta cút đi thật nhanh thôi.
Cho nên Phan Lâm Lâm mượn được giấy vẽ rồi nhanh chóng cút đi.
–
Phòng vẽ số một khác với những phòng vẽ khác, bảy người đều có tính tình khác nhau, thói quen khác nhau.
Quan hệ của Lưu Kha với Trần Ngộ là thân thiết nhất, hai người đều là người không nói nhiều, Giang Tùy ở bên Trần Ngộ cũng chỉ nói chuyện với cô.
Vu Kỳ thoạt nhìn dịu dàng, hiền hòa, nhưng thật ra giới hạn của cậu ấy rất rõ ràng. Khi vẽ tranh cậu ấy không thích có người đến tìm cậu ấy nói chuyện, càng không thích trò chuyện với người khác.
Còn Lý Kỳ bình thường rất ấm áp, sáng sủa, cởi mở, cười toe toét, bề ngoài
trông cô ấy rất thích cười đùa nhưng thật ra lại có lòng tự ái rất lớn, rất tự ti. Gần đây cô ấy liên tiếp chịu tổn thương trong vẽ tranh, con người trở nên quái gở, tự tạo một phe.
Ai đến tìm cô ấy cũng bị châm chọc, tựa như tất cả mọi người đều đang thiếu nợ cô ấy vậy.
Bởi vậy Thái Tú và Vương Nguyệt vốn cùng một nhóm với cô ấy, giờ đã thành lập nhóm hai người.
Lúc này, Thái Tú nhỏ giọng nói với Vương Nguyệt, tỏ vẻ đồng cảm: “Chúc mừng cậu nha, một tờ giấy vẽ đang trôi theo dòng nước.”
“Tớ vì nghĩ cho các cậu đấy.”
Vương Nguyệt phiền muộn dùng sức vẽ tranh, ngoài miệng vẫn làm ra vẻ không quan tâm: “Cô ta mà không đi, các cậu có thể vẽ được à?”
Thái Tú cười: “Đây là xả thân cứu người đấy à?”
Vương Nguyệt cũng cười cười nhưng trong lòng không thoải mái. Nếu vừa rồi cô ấy không để ý tới người da mặt dày Phan Lâm Lâm kia thì cô ta chắc chắn sẽ đến tìm Thái Tú, thế thì cô ấy sẽ không mất đi một tờ giấy vẽ rồi.
Càng nghĩ càng tức, Vương Nguyệt cố tình dời giá vẽ rất mạnh bạo, bốn chân giá vẽ cọ vào nền xi măng, tạo ra tiếng động chói tai.
Bên trong cùng phía bên kia ném một ánh mắt nhìn về phía cô ta.
Vương Nguyệt lập tức an tĩnh lại.
Vu Kỳ nhấn nút bật máy nghe nhạc, đổi sang băng nhạc khác, nhẹ giọng hỏi cô gái bên cạnh có muốn nghe nhạc không.
Trần Ngộ lắc đầu.
Vu Kỳ nhìn hàng mi cong cong của cô: “Đều là nhạc trữ tình.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-65.html.]
Trần Ngộ động tâm nhưng lại nói ra lời từ chối tiềm thức quyết định: “Tôi không thích nghe nhạc khi vẽ.”
Nghiễm nhiên cô đã quên việc cô từng dùng chung một tai nghe, cùng nghe một bài hát với Giang Tùy.
Vu Kỳ sửng sốt một lúc, cúi đầu lấy dây tai nghe về, mỉm cười thở dài trong thầm lặng.
Có phải cậu ấy đã làm gì đó khiến cô nghĩ chỉ số thông minh của cậu ấy có vấn đề không?
Cô lấy cớ đối phó với cậu ấy mà chẳng thèm suy nghĩ.
–
Hôm nay Trần Ngộ vẽ mô phỏng rất không thuận lợi, trước giờ tan học, cô cứ mắc lỗi trong việc vẽ khái quát, tỉ lệ khuôn mặt còn bị sai. Cô định về nhà ngủ trưa một giấc rồi chiều vẽ lại đàng hoàng.
Không thể lãng phí hết cả buổi chiều nữa.
Trần Ngộ rũ mắt nghĩ, mình nhất định phải vứt hết mấy suy nghĩ tạp nham, ngổn ngang đi, để tâm yên tĩnh lại.
Thời gian tập huấn ngày càng ít dần, cô đã thuyết phục được bố mẹ cho đi học mỹ thuật, cũng tốn không ít công sức để đối phó với giáo viên chủ nhiệm lớp, nên chẳng có lý do gì mà cô không dốc hết sức mình cả.
Các môn văn hóa không có vấn đề nhưng phải theo kịp các môn chuyên ngành mới được.
Lưu Kha gọi tận mấy lần, cô ấy cạn lời với người bạn thân ngồi trên ghế đối diện cả buổi trời không đứng dậy: “A Ngộ à, cậu ấp trứng gà hả?”
Trần Ngộ khẽ giật mình, tên kia cũng từng nói câu giống vậy, mày cô khẽ cau lại, cầm ba lô rồi đứng dậy.
“Sao hôm nay Giang Tùy không đến phòng vẽ?”
Khi Lưu Kha đi ra ngoài thì thuận miệng nói: “Mới vừa tiến bộ được chút lại trở về như trước nữa, đúng là bùn nhão không thể trát tường mà.”
Trần Ngộ khẽ dừng lại: “Cậu ấy xảy ra chút chuyện.”
Lúc đầu Lưu Kha cực kỳ ngạc nhiên, sau đó cô ấy lại suy nghĩ sâu xa, Tạ Tam Tư còn chẳng biết gì cả, thế mà bạn tốt của cô ấy lại biết rõ tình hình đến vậy.
Có vẻ cô có phương thức liên lạc của người kia.
Hơn nữa không phải kiểu quan hệ tám trăm năm mới gọi điện thoại một lần.
Có lẽ việc sáng nay A Ngộ đến trễ là có liên quan đến việc này.
Còn nữa là…
Vừa rồi khi A Ngộ của cô ấy nói chuyện, giọng điệu có hơi cứng nhắc, tựa như, giống như thể cô đang bao che chuyện gì vậy.
Cho hiện tượng này vào cột mốc lịch sử thôi.
Trong lòng Lưu Kha vô cùng sốc nhưng ngoài mặt cô ấy lại không có biểu cảm gì khác thường.
Lưu Kha đợi cả đoạn đường từ lúc đi từ phòng vẽ nhỏ đến cửa lớn phòng tiếp khách, nhưng bạn thân lại không có ý định sẽ kể chi tiết cho cô ấy nghe gì cả.
Vậy là không tiện kể.
Chắc là dính dáng đến chuyện trong nhà và chuyện riêng tư của Giang Tùy.
Nếu vậy thì Lưu Kha sẽ không hỏi.
Chỉ là một chuyện không liên quan gì tới mình mà thôi, có biết cũng chẳng có ý nghĩa gì, không cần phải làm khó bạn thân.
Khi đến dưới lầu, Lưu Kha nhớ ra đã quên lấy bình nước nên bảo Trần Ngộ đợi một chút, một mình cô ấy quay lại phòng vẽ.
Khi Lưu Kha đi qua phòng vẽ số bốn thì mơ hồ nghe được tiếng nói chuyện bên trong. Vốn cô ấy không định dừng lại, mãi đến khi nghe thấy tên mình nhẹ nhàng lọt vào tai, cô ấy mới dừng lại trước cửa.
Cách một cánh cửa, Phan Lâm Lâm gác chân lên chiếc ghế bên cạnh: “Mấy cậu có biết tối qua tôi gặp ai không?”
Cô ta ra vẻ thần bí ngừng lại một lúc: “Bố của Lưu Kha, tôi gặp bố của Lưu Kha.”
Ba nữ sinh ở đây có phản ứng khác nhau, trong đó có hai nữ sinh không có hứng thú gì.
“Chuyện này có gì đâu chứ.”
“Làm thần bí cỡ đó, còn tưởng là chuyện gì động trời, chỉ có vậy thôi á? Được rồi, tụi mình đi ăn cái gì đi, bụng tôi đói đến sắp dán vào lưng rồi nè.”
“Ơ kìa, đừng có cắt lời tôi được không hả.”
Nữ sinh tóc bob rất muốn hóng chuyện bèn hỏi Phan Lâm Lâm: “Cậu biết bố của Lưu Kha à?”
Phan Lâm Lâm rất vui khi có người muốn nghe cô ta nói chuyện, cô ta cười hì hì nói: “Biết chứ, mấy cậu quên rồi à? Tôi, Trần Ngộ và cô ấy, ba người tụi tôi học chung một trường đó, lớp của tôi sát vách, chung một hành lang với lớp của hai người họ.”
“Tôi đã thấy bố của Lưu Kha đến trường học đưa dù cho Lưu Kha mấy lần rồi.”
Nữ sinh tóc bob không để hai người nữ sinh kia lải nhải, cô ta rất kiên nhẫn, dường như ngửi thấy được tin gì đó rất hấp dẫn: “Vấn đề chính là?”
“Tôi thấy bố cô ấy đang lôi lôi kéo kéo với một người phụ nữ ở trên đường.”
Phan Lâm Lâm nhớ lại rồi nói: “Chắc khoảng hơn 1 giờ sáng, tôi ở suốt đêm trong tiệm net, không có đồ ăn nên muốn tìm xem còn có quán nhỏ nào bán không, trùng hợp bắt gặp cảnh tượng kia.”
Vừa nói cô ta vừa túm lấy nữ sinh tóc bob kia, tái hiện lại cảnh lôi kéo lúc đó.
“Tôi không nghe rõ là chuyện gì, dù sao ông ấy lôi kéo còn ghê hơn cả tôi.”
Lời này của Phan Lâm Lâm thành công hấp dẫn được sự chú ý của hai nữ sinh còn lại, hai người xì xầm.
“Đệch, chẳng lẽ là…”
“Khoan hẳn nói, có khả năng người phụ nữ kia chính là mẹ của Lưu Kha, hai vợ chồng cãi nhau chứ sao nữa.”
“Ầm ĩ trên đường hả?”
“Là do cậu không biết gì rồi, bố mẹ tôi thường xuyên như vậy lắm.”
“Hai cậu phiền quá đi.”
Nữ sinh tóc bob vẫn vững tâm nhiều chuyện: “Phan Lâm Lâm, cậu nói tiếp đi.”
Phan Lâm Lâm ném ra một quả b.o.m nặng ký: “Tôi cũng từng gặp mẹ của Lưu Kha rồi, bà ấy là một người rất mộc mạc, không phải người trông quyến rũ đêm qua đâu.”
Lời này vừa nói ra, bầu không khí trong phòng lập tức thay đổi.
“Quyến rũ cỡ nào?”
“Nói mau, nói mau đi, đừng có thừa nước đục thả câu, dạ dày tôi không chịu được lâu nữa đâu.”
“Người phụ nữ kia ăn mặc rất hợp mốt, mặc trên người một bộ váy xẻ tà, xẻ đến tận đây này.”
Phan Lâm Lâm khua tay múa chân chỉ ngay chỗ bắp đùi, nhân lúc nữ sinh bên cạnh không chú ý cô ta vươn tay vào trong túi người đó lấy ra một nắm đậu phộng ngào đường: “Tóc xoăn lọn lớn, đôi môi đỏ mọng như lửa, gần cup 36E, eo thon nhỏ, mấy cậu tưởng tượng một chút, là kiểu con gái hiện đại đấy.”
Cửa đột nhiên mở ra.
Phan Lâm Lâm trông thấy bóng người ở cửa, kinh hãi quá mức mà nuốt chửng luôn cả hạt đậu phộng ngào đường, cô ta nắm lấy cổ họng ho đến đỏ mặt tía tai.
Ba nữ sinh khác nhìn thấy Lưu Kha thì lập tức đứng dậy.
Lưu Kha khoanh tay dựa vào cạnh cửa: “Quan tâm chuyện nhà tôi thế cơ à.”
Đám người lúng túng không dám đối mặt với cô ấy.
Nhất là Phan Lâm Lâm, cô ta vừa nắm lấy cái b.í.m tóc đuôi sam của mình vừa cấu vào ngón tay, hối hận muốn quất bản thân mình.
Tiêu đời rồi, hoàn toàn đắc tội với Lưu Kha rồi.
Ánh mắt Lưu Kha đảo qua bốn người, cả mặt đều là ý cười: “Nếu không thì đến nhà tôi chơi chút đi?”
Đám người họ: “…”
“Không, không cần đâu.”
“Đúng, đúng, đúng vậy đó, không cần, không cần đâu.”
“Cần chứ, mấy cậu tò mò như vậy, tôi sợ mấy cậu không kiềm được bản thân, sau này vẫn còn vì chuyện nhà của tôi mà phân tâm, làm chậm trễ các cậu vẽ tranh.”
“…”
“Chọn ngày không bằng gặp ngày, ngay bây giờ luôn đi.”
Độ cong khóe miệng của Lưu Kha vẫn không đổi: “Đi nào.”
Ba nữ sinh bối rối liếc nhau, tất cả đều bỏ chạy như ong vỡ tổ.
Phan Lâm Lâm chậm một bước, phút chốc cô ta như chim sợ cành cong.
Lưu Kha không nói lời nào mà chỉ nhìn cô ta, cô ấy đang cười nhưng trong mắt lại không hề có chút độ ấm nào.
Phan Lâm Lâm lập tức bị dọa sợ, cô ta dè dặt bám vào bên khung cửa, lết từng chút đi ra ngoài.
“Xin lỗi.”
Bỏ lại một câu rồi chạy trối chết.