KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 64

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:19:57
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Tùy húp một ngụm cháo, lông mày ghét bỏ mà cau lại: “Nguội rồi.”

“Nguội thì nguội thôi.” Trần Ngộ nói: “Tôi toàn để cháo nguội rồi mới ăn.”

Giang Tùy đẩy đẩy cái bát đến trước mặt cô: “Tôi không muốn.”

“Cậu đổi bát khác giúp tôi đi.”

Trần Ngộ không biểu cảm nhìn anh.

Giang Tùy ho vài tiếng, trông vô cùng suy yếu, dường như cách cái c.h.ế.t ngay tại chỗ chỉ thiếu một bát cháo mà thôi.

“Bây giờ tôi là một người bị thương, chỉ bảo cậu đổi cho tôi một bát cháo nóng, cũng có phải bảo lên núi đao xuống biển lửa, trèo đèo lội suối, xuống địa ngục đâu, vậy mà cậu cũng không muốn giúp.”

Trần Ngộ nghe giọng điệu như oán phụ của anh, lạnh giọng nói: “Nói thêm chữ nữa là tôi đánh cậu đấy.”

“Đánh tôi?”

Giang Tùy dùng một tay chống mép bàn, một tay kia khoác lên lưng ghế sau lưng cô, anh đến gần cô, nhìn má lúm đồng tiền bên phải gương mặt nhỏ của cô, muốn chọt một cái, ngón tay của anh giật giật: “Thật hun dữ vậy à.”

Trần Ngộ đang định nói chuyện, tiếng gõ cửa lại vang lên.

Bác Chung đoán chừng lúc này bát cháo đã nguội nên bác bưng bát nóng lên, bác vừa bước vào phòng đã bị một ánh mắt nhìn cho hoá đá tại chỗ.

Hỏng rồi, chỉ lo bấm đốt ngón tay tính thời gian mà lại không để ý đến chàng trai đang ở tuổi nổi loạn.

Đến không đúng lúc rồi.

Bác Chung nhanh chóng buông bát cháo, bưng bát cháo nguội kia, tranh thủ thời gian bỏ đi.

Đằng sau vang lên giọng nói lười biếng của chàng trai: “Bác Chung, đi nhanh vậy làm gì? Thu Thu đâu rồi?”

“Đến trường rồi.”

Bác Chung lên tiếng trả lời xong thì vội đi ra khỏi phòng, còn không quên đóng kín cửa lại, hơn nữa còn dặn dò nhóm người làm không có việc gì thì đừng đến lầu ba.

Một người giúp việc còn hơi trẻ nhỏ giọng hỏi: “Bác Chung ơi, vết thương trên chân cậu chủ phải làm sao bây giờ? Còn kéo dài nữa sao?”

Bác Chung nhanh nhẹn đi xuống lầu: “Người trẻ tuổi cơ thể tốt, sức chịu đựng tốt, bình phục nhanh.”

“Tối hôm qua bác có nói vậy đâu.”

Bác Chung không giải thích thêm, sức mạnh của tình yêu lớn dữ lắm.

Dạ dày Giang Tùy được chăm tốt, bát cháo nguội một chút thì có thể ăn, lạnh tanh thì không được.

Nhưng mà bát này anh cũng có thể ăn, nói đổi chỉ là vì muốn cô gái bên cạnh chăm lo cho mình thôi.

Kết quả thì hay rồi.

Cuộc đời đâu đâu cũng có bất ngờ.

Giang Tùy lại nghĩ, bây giờ cô có thể ngồi trong phòng của anh, cũng là bất ngờ.

Anh cười thầm, bất ngờ này to đùng, không biết đã tốn hết bao nhiêu may mắn của cuộc đời anh rồi.

Bao nhiêu cũng đáng.

Giang Tùy vừa ngọt ngào vừa chua xót nghĩ như vậy thì nghe thấy cô gái nói một câu: “Vậy cậu ăn sáng đi, tôi đi đến phòng vẽ đây.”

Đệch.

Giang Tùy xanh mặt nghiêng người, bỗng chốc đã thấy cô đứng lên, đi vài bước thì một chiếc dép lê rơi xuống quyển manga của anh.

Trần Ngộ: “…”

Giang Tùy: “…”

Trong vài giây ngắn ngủi, anh cũng không biết nên nhìn vào đâu, nhịn cười đến mức đau cả quai hàm.

Rơi dép thì không nói đi, nhưng đôi tất đó là sao vậy?

Mọc lông rồi sao?

Trần Ngộ nhìn theo hướng tầm mắt của Giang Tuỳ: “Chưa từng thấy tất bị đổ lông à?”

“Thấy rồi.” Giang Tùy cằm cái muỗng khuấy bát cháo, khuôn mặt khôi hài:

“Nhưng tôi chưa từng thấy đôi tất nào đổ lông dữ dội như vậy cả.”

Anh “Chậc” một tiếng: “Hơn nữa đã đổ lông rồi, còn không cho nhìn.

Trần Ngộ hoàn toàn không có biểu cảm nào.

Giang Tùy lười nhác ngồi trên ghế tựa đầu, khẽ nhướng mày nhìn cô, nhếch môi cười: “Cô gái nhỏ à, cậu lại đổi mới thế giới quan của tôi rồi đấy.”

“Thế không tốt sao.” Trần Ngộ dùng một chân nhảy qua, mang dép lê vào, cười khinh hai tiếng: “Để cậu mở rộng kiến thức.”

Giang Tùy cũng cười khinh: “Cảm ơn cậu nhé.”

Trần Ngộ thoải mái tiếp chiêu: “Khách sáo rồi.”

Hai người liếc nhìn nhau, không biết làm sao lại đồng thời dời tầm mắt đi, nhìn về nơi khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-64.html.]

Bầu không khí trong phòng lặng lẽ thay đổi.

Như là có bong bóng khí gì đó muốn bay ra.

Trần Ngộ không được tự nhiên. hơn nữa, cảm giác này cũng không ngừng tăng lên theo thời gian trôi đi làm cô khó chịu cả người, cô gãi gãi mặt: “Giang Tùy, tôi phải…”

Nói chưa xong đã bị cắt ngang: “Giúp tôi chuyện này.”

Khi Giang Tùy nhìn cô, anh lấy ngón tay gõ vào cái chân bị đánh khá nặng kia:

“Tôi không tiện kiểm tra vết thương, phiền cậu xem giúp tôi với.”

Trần Ngộ không hiểu: “Vết thương trên chân, có gì không tiện chứ?”

Giang Tùy cầm bát lên, húp một hơi hơn nửa bát cháo, nói qua loa: “Bị thương

ở sau đầu gối, tôi phải kéo lên mới có thể xem được, bẻ chân ra đau, không muốn đụng vào.”

Còn Trần Ngộ thì hít một hơi khí lạnh.

Thì ra gậy golf đánh từ phía sau à?

Sau khi chịu một cú kia, phải chăng sẽ đứng không vững mà…quỳ xuống đất?

Trần Ngộ thốt lên: “Đầu gối thì sao?”

Giang Tùy sững sờ, anh rũ mắt, bĩu môi, giọng nói rầu rĩ: “Chẳng sao cả.”

Trần Ngộ: “…”

Một lát sau, Giang Tùy cố sức xoắn ống quần lên để Trần Ngộ xem vết thương phía sau đầu gối của anh.

Trần Ngộ nhìn, đồng tử hơi co lại, ngừng thở.

Phía sau đầu gối của cái chân kia có một mảng vết bầm to, sẫm màu trông mà giật mình, có nhiều chỗ còn có tơ máu.

Đầu gối sưng như bánh bao.

Đã đến thế này rồi mà còn lảm nhảm, cười đùa.

Trần Ngộ hồi lâu mới mở miệng, giọng nói có hơi khàn: “Sao không đi bệnh viện?”

“Không bị thương đến xương.” Giang Tùy nói: “Không muốn đi.”

Trần Ngộ nhắm mắt, nén giận: “Bác sĩ gia đình đâu? Chắc có mà?”

Giang Tùy cười giễu: “Ông kia là bạn từ nhỏ của bố tôi, là người của ông ta, ông đây chẳng thèm nghía đâu.”

Trần Ngộ liếc mắt.

Giang Tùy túm tay áo của cô: “Xịt chút thuốc giúp tôi đi.”

Trần Ngộ đẩy móng vuốt của anh ra: “Cái gì?”

“Thuốc.” Giang Tùy hất đầu về phía cửa: “Cậu mở cửa thì sẽ biết.”

Trần Ngộ làm theo lời anh, phát hiện trên mặt đất ở cửa có một hộp thuốc, biểu cảm trên mặt lập tức biến thành vẻ một lời khó nói hết.

Sau lưng là tiếng cười nhẹ của chàng trai.

“Biết tại sao không? Bởi vì có một người không biết sống c.h.ế.t mà bước vào phòng tôi, mấy người Bác Chung đang cầu còn không được, chắc chắn sẽ tận dụng đến không còn một miếng bả nào.”

Trần Ngộ không còn lời nào để nói.

Giang Tùy định dùng sự hời hợt bọc bên ngoài để dụ dỗ: “Tôi nhớ không lầm thì qua vài ngày nữa sẽ tới lượt cậu làm người mẫu, nể tình ngày hôm nay, tôi hứa với cậu, đến lúc đó tôi nhất định sẽ cố gắng phát huy vượt mức bình thường, vẽ cậu thành nàng tiên nhỏ.”

Trần Ngộ ngây cả người.

Hai ba giây sau, cô nghe thấy chàng trai cười rộ lên: “Tôi sẽ tặng bức tranh cho cậu, để cậu làm bảo vật gia truyền.”

Chút kỳ lạ trong lòng cô lập tức mất hết.

Khi Trần Ngộ xịt thuốc cho Giang Tùy, anh nghiến chặt hàm, môi thẳng một đường, cơ bắp cả người cứng ngắc mà duỗi lên trên ghế, trông cứ như sắp chết.

“Thuốc này có độc phải không? Xịt rồi còn đau hơn chưa xịt.”

Trần Ngộ nhíu mày: “Chịu đựng chút đi.”

Giang Tùy phun ra chuỗi từ thô tục: “Còn chân kia nữa, bị thương nhẹ, cậu giúp người thì giúp cho chót đi.”

Tay Trần Ngộ hơi ngừng lại.

Giang Tùy lau mồ hôi lạnh sau ót, nghiến răng thở gấp: “Chị à, nhúc nhích đi.”

Trần Ngộ xem xét chai thuốc: “Hiện giờ cậu đau đến muốn c.h.ế.t muốn sống rồi, đi đến bệnh viện khám sớm thì có phải đỡ chịu đau hơn không hả?”

Ngoài miệng như vậy nhưng động tác tay lại không tự giác mà cẩn thận từng li từng tí: “Xịt thuốc xong rồi thì nằm nghỉ đi, hôm nay đừng có chạy lung tung nữa, lát nữa tôi đến phòng vẽ xin nghỉ cho cậu.”

“Nếu xịt thuốc rồi mà không có tác dụng lắm, vẫn cứ đau dữ dội thì tôi đề nghị tốt nhất cậu nên đi đến bệnh viện một chuyến, chụp X- quang gì đó, chân không phải chuyện đùa đâu, lỡ để lại di chứng, bị nhẹ thì chỉ cần thời tiết thay đổi là đã đau, nặng thì có thể thành người thọt…”

Cô gái đang dùng cách hù dọa để quan tâm anh.

Mắt Giang Tùy dừng lại ở cánh môi đóng đóng mở mở của cô, có hơi thất thần, yết hầu khô khốc lên xuống vài cái, vô thức mà nói ra ý muốn chân thật nhất trong lòng.

“Cậu có thể ôm tôi không.”

Loading...