Triệu Thành Phong bảo Trần Ngộ ký tên và ghi ngày tháng xuống góc dưới bên trái của bức tranh, sau đó lập tức mang đi.
Không lâu sau, trên bức tường ở sảnh lớn lại nhiều thêm một bức tranh.
Tranh mẫu được dùng để trưng bày cho khách bên ngoài tới tham quan, nên trong phòng vẽ cũng chỉ có rất ít người đủ tư cách dán tranh lên bức tường ở sảnh lớn.
Những bức tranh của kỳ thi trước đó đều được gỡ xuống sau đợt tuyển sinh tập trung và được mang về để tự bảo quản.
Từ khi khoá này bắt đầu đến nay cũng chỉ có vài bức tranh được dán lên, trên bức tường đá nhạt màu rộng lớn lại càng trở nên đặc biệt thu hút.
Trần Ngộ hiển nhiên có thể cảm giác được khi bức tranh của cô được dán lên, phòng vẽ số một sẽ lập tức có vài biến động kỳ lạ.
Những suy nghĩ nhỏ nhặt bất cứ lúc nào cũng có thể tràn ra.
Nhất là Lý Kỳ, bình thường nỗ lực của cô ấy nằm trong top 5, nhưng thầy không công nhận cô ấy, mỗi lần sửa tranh cho cô ấy đều nói rất nhiều, hết chỗ này đến chỗ kia, giọng nói thì càng lúc càng lớn, không hề quan tâm tới lòng tự tôn của cô ấy, cô cảm thấy thầy giáo có hơi không thích cô ấy.
Hiện tại Trần Ngộ còn được giáo viên xem trọng, cô ấy vừa hâm mộ vừa đau lòng, sự khó chịu của cô ấy thể hiện hết lên trên mặt, nói chuyện cũng rất châm chọc.
“Trần Ngộ, trước mặt thầy giáo cậu ngoan thật đấy, thầy vừa nhìn là lập tức thích cậu.” “Bây giờ cậu vẽ tốt rồi, loại bút chì phổ thông chắc là sẽ thấy chướng mắt nhỉ.” “Ôi trời, cậu vẽ tốt rồi thì cái gì cũng có thể ăn, còn tôi thì đến nước cũng không có thời gian uống.”
Thậm chí cô ấy còn giận cá c.h.é.m thớt với Thái Tú và Vương Nguyệt, đến khi họ yêu cầu cô ta nói cho rõ ràng thì còn bị chặn họng “Đừng làm phiền tôi vẽ tranh.”
Trong lúc nhất thời, Lý Kỳ đã biến thành một con nhím, giống như cả thế giới đều có lỗi với cô ta.
–
Bầu không khí trong phòng không tốt chút nào.
Những giằng co âm thầm giữa các cô gái là điều mà các nam sinh không thể hiểu được.
Giang Tùy không quan tâm.
Vu Kỳ thì quan tâm, bầu không khí không tốt sẽ ảnh hưởng đến việc vẽ tranh của cậu ấy, nên đã tham khảo ý kiến của các cô gái, rồi rút dây tai nghe khỏi máy nghe nhạc, để tiếng ca phát ra ngoài.
“Wow, là bài《Người tìm mộng》, tớ biết bài này.”
Thái Tú ngâm nga theo giai điệu nhẹ nhàng: “Để thanh xuân kia, mang giấc mơ của nàng. Đi đến chân trời cùng một người.”
Vương Duyệt tiếp lời: “Bất tri bất giác, thành đô kia từng lưu dấu, bao chuyện xưa và nụ cười của em
…… Lưu Kha, đến lượt cậu!”
Lưu Kha hát giọng nam trầm nên hơi hạ tông xuống: “Một lòng nhiệt thành trong thâm tâm, trời trong vắt ngát xanh êm đềm, có phải khởi đầu tươi sáng khi bên nàng, ngắm mưa phùn ngày xuân xuống đây……”
Cô ấy cầm bút chỉ chỉ về phía phía: “A Ngộ, tiếp lời.”
Trần Ngộ nhanh chóng suy nghĩ ca từ, nhưng mãi không nhớ nổi, cô cau mày:
“Từng……Từng……”
Chất giọng dịu êm dễ nghe của nam sinh bên phải vang lên: “Từng là những tháng ngày tôi ngủ trong cô đơn.”
Trần Ngộ và Vu Kỳ nhìn nhau.
Giang Tùy ở bên kia nhìn thấy cảnh tượng này, trong đầu nổ “Bùm” một tiếng vang đội, phát s.ú.n.g khai cuộc, mở màn hỏa lực ngập trời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-54.html.]
Đệch.
Giang Tùy rút máy mp3 nhỏ trong túi ra, nhưng lại chợt nhớ ra nó không có loa ngoài, không thể phát nhạc ra ngoài được, anh dừng lại một lát rồi nhét nó lại.
Anh liếc nhìn chiếc máy nghe nhạc vừa to vừa dày của Vu Kỳ.
Rồi nhìn về phía cô gái đang ngâm nga cũng những người khác, Giang Tùy nghiến răng nghiến lợi nói: “Thích nghe bài hát dở hơi này à?”
Trần Ngộ đang phác họa lại bức chân dung trong sách tham khảo, mới chia được tỷ lệ khuôn mặt 3 phần dọc 5 phần ngang: “Là nhạc của La Đại Hựu, dở hơi chỗ nào chứ?”
Mí mắt Giang Tùy hơi rũ xuống, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào vành tai trắng như tuyết của cô trước mắt: “Không hay.”
Trần Ngộ cầm tẩy đất sét xoá nét vẽ lệch: “Tôi thấy hay.”
Giang Tùy lặng lẽ thêm một bài hát vào danh sách phát, miệng vẫn khinh thường nói: “Lần trước ở cửa hàng phát bài《Chuột yêu gạo》, cậu cũng nghe rất say sưa, thật đúng là chẳng biết kén chọn gì cả.”
Vẻ mặt Trần Ngộ không có biểu cảm gì: “Đúng thế.”
Giang Tùy: “……”
“Rầm”
Vừa rồi mọi người cùng nhau hát, nhưng Lý Kỳ cố tình phớt lờ đóng sập cửa bỏ ra ngoài.
Khiến những người khác giật mình.
Thái Tú: “Cái gì vậy, làm tớ sợ muốn chết.”
Lưu Kha: “Cái quái gì vậy, có tinh thần thế sao không suy nghĩ đến chuyện vẽ tranh đi, bị điên à.”
Vu Kỳ: “Xin lỗi, nếu tôi không bật bài hát đó…….”
Vương Nguyệt: “Bạn Vu, chuyện này không liên quan tới cậu, cũng không phải lỗi của cậu.”
Trần Ngộ phát hiện ánh mắt lén lút của Vương Nguyệt, cô cười mỉa, nói vậy tức là lỗi của tôi à.
Tật xấu gì thế.
Tiếng tặc lưỡi của chàng trai vang lên bên tai cô: “Lại gây thù chuốc oán nữa rồi, bạn Tiểu Trần, cậu có sợ không?”
Trần Ngộ thờ ơ.
“Tôi nghĩ cậu cũng không sợ đâu, ở trước mặt tôi còn có thể hung hãn như thế, chẳng mấy chốc sẽ lật cả ngói nhà ra thôi.”
Giang Tùy lấy máy mp3 ra, gỡ dây tai nghe quấn xung quanh: “Nghe nhạc không?”
Trần Ngộ: “Không nghe.”
Vừa dứt lời, trong lỗ tai bên phía chàng trai bị nhét vào một cái tai nghe.
Trần Ngộ vừa định tháo tai nghe xuống thì giai điệu lập tức vang lên khiến cô nhận ra bài《Chuột Yêu Gạo》yêu thích của cô, không đành lòng nên buông
tay, ánh mắt kỳ quái nhìn về phía chàng trai, không phải chê bài này sao?
Giang Tùy vô thức l.i.ế.m môi, thản nhiên cười: “Em gái tôi tải xuống.”