KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 49

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:12:24
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau tĩnh vật thì chân dung thạch cao là bộ môn được đồn đại là cực kỳ đáng sợ.

Thường thì vào buổi trưa, sau khi về ăn cơm xong thì Trần Ngộ sẽ chợp mắt một lát, buổi tối ăn cơm ở gần phòng vẽ. Sau khi bắt đầu học về chân dung thạch cao thì cô không về nhà ăn trưa nữa, chỉ tùy tiện ăn chút gì đó rồi lại tiếp tục vẽ trong thời gian nghỉ trưa còn lại.

Về cơ bản thì là đến phòng vẽ vào lúc năm, sáu giờ sáng mỗi ngày và về nhà sau mười hai giờ đêm.

Không chỉ có Trần Ngộ, có vài người khác trong phòng vẽ cũng như vậy.

Trương Phương Phương thậm chí còn bị hạ đường huyết, giây trước cô ta vẫn đang đứng mà ngay giây sau đã ngã thằng xuống đất, phát ra tiếng “Phịch” rất lớn.

Mọi người đều choáng váng.

Triệu Thành Phong bế cô ta lên căn phòng nhỏ trên gác mái và đặt nằm xuống.

Cả sảnh trở nên ồn ào, mọi người đều sợ hãi nhao nhao bàn tán.

“Làm người ta giật cả mình.”

“Đây đã là gì chứ, tập huấn chỉ vừa mới bắt đầu mà, tố chất tâm lý kém quá.”

“Tôi có thể hiểu được, sau khi rời khỏi phòng vẽ số một thì hẳn là sẽ cảm thấy rất mất mặt, muốn quay lại sau kỳ thi lần này.”

“Đối với chân dung thạch cao lần này thì ban ngày mọi người phác thảo ở sảnh lớn, buổi tối mỗi người sẽ quay về phòng vẽ nhỏ để mô phỏng, vậy thì ban ngày chú ý một chút là có thể biết ai vẽ như thế nào, người đẩy cô ta ra cũng đã cố gắng và tiến bộ rất nhiều, có thể không hoảng ư?”

“Vậy nếu như không quay lại…….”

“Chắc chắn không quay lại được, tâm lý là cực kỳ quan trọng, một khi suy sụp thì sẽ không thể bình tĩnh vẽ được nữa, cứ nghĩ đến những thứ vô nghĩa, chậc chậc, tôi thấy cô ta vẽ còn không tốt bằng lúc vẽ lập thể, không tiến bộ mà còn thụt lùi.”

“Cho nên nói cuộc đời này có mười phần thì chín phần không như ý, nghĩ thông một chút, sống thế nào mà chẳng qua một ngày.”

“Đúng vậy, có được mấy người vẽ tốt đâu, đa số đều là nửa sống nửa chết, vẽ không tốt thì không tốt thôi, tôi đứng nhất từ dưới đếm lên này, tôi có sợ đâu?”

“.……”

Trần Ngộ rửa tay trong phòng vệ sinh, còn đang hơi hoảng hồn về việc Trương Phương Phương đột nhiên ngã xuống: “Tiểu Kha, cậu nhất định phải ăn sáng đấy.”

Lưu Kha thường xuyên bỏ bữa sáng ậm ờ đáp lại.

Trần Ngộ quay lại nhìn cô ấy.

“Ăn ăn ăn.” Lưu Kha bất đắc dĩ nói: “Mẹ tớ còn không quản tớ, chỉ có cậu thôi.”

Trần Ngộ dùng ngón tay ấn vòi nước, để nước rửa sạch bột than chì bám quanh kẽ móng tay: “Tìm thời gian đến nhà cậu chơi nhé?”

Lưu Kha không nói chuyện nữa.

Trần Ngộ thản nhiên hỏi: “Bố mẹ cậu cãi nhau à?”

Lưu Kha hứng một ít nước trong tay, túm lấy đuôi tóc dài, vuốt vuốt mấy sợi tóc xoăn: “Ngày nào tớ cũng đi sớm về muộn, làm sao biết được.”

Trần Ngộ hạ mắt xuống nhìn dòng nước chảy qua kẽ ngón tay, tình hình nhà Tiểu Kha khá đặc biệt, gia đình vẫn chưa ra ở riêng, bác cả và bác hai đều sống cùng với bọn họ nên có rất nhiều người.

Nghỉ hè mẹ cô ấy đã sinh thêm một đứa em trai, do lớn tuổi rồi mới có con trai nên cả gia đình đều xoay quanh em trai.

Vậy nên cô ấy không thể vẽ ở nhà được, ở đó quá ồn.

Việc có thêm một đứa con trong gia đình không đơn giản như là thêm một món đồ nội thất, sau này lại có càng nhiều những bất ngờ khiến họ trở tay không kịp.

Trần Ngộ nhớ tới vấn đề Lưu Kha hỏi cô lần trước, về việc yêu đương trong thời cấp ba, về hôn nhân, dự cảm không hay khi đó lại lần nữa xuất hiện.

Cô đưa tay lấy xà phòng vỗ nhẹ lên tay mình: “Bố mẹ tớ thường xuyên cãi nhau.”

“Rất tốt mà, răng môi còn va vào nhau lộp cộp.” Lưu Kha nói: “Huống hồ gì họ còn là hai người không có quan hệ huyết thống.”

Trần Ngộ: “……”

Lưu Kha vén đuôi tóc dài ra sau lưng, vòng tay qua vai cô: “A Ngộ, tranh tượng thạch cao của cậu tốt hơn của tớ rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-49.html.]

“Làm gì có.” Trần Ngộ không đồng ý.

“Tớ đã nói chuyện với lão Triệu rồi, thầy ấy nói rằng tranh của tớ mượt mà ổn định, kỹ thuật, tỷ lệ kết cấu hay hình thức đều không có vấn đề, chỉ là hơi cứng nhắc và gò bó.” Lưu Kha nói: “Giống như bị nhốt trong một cái hộp, không thể thoát ra được.”

Cô ấy muốn bay, nhưng lại không thể bay đi được, đã thử mọi cách nhưng vẫn không có tác dụng, hiện tại cô ấy đang đi vào ngõ cụt.

Tiến bộ quá sớm, sau đó cũng không biết phải làm gì.

Chỉ có thể cầu nguyện khi vẽ chân dung sẽ có thay đổi.

Lưu Kha cảm thấy có chút thần kỳ, tính cách của người vẽ thật sự không liên quan gì đến phong cách hội họa, cô ấy là một người không để ý chuyện vặt vãnh nhưng phong cách hội họa của cô ấy lại cực kỳ tỉ mỉ.

Còn A Ngộ nhà cô ấy thì tính tình nhạt như nước lọc, nhưng phong cách hội họa lại rất già dặn, thô ráp, đường nét rất sắc sảo.

“Cậu khác hẳn, cậu rất bay bổng.” Lưu Kha nói.

Trần Ngộ thở dài: “Nhưng tớ không thể thu lại được.”

“Không sao.” Lưu Kha cười nói: “Cất cánh có chút khó khăn, nhưng khi thu lại thì tương đối dễ dàng, giai đoạn sau sẽ không có vấn đề gì đâu.”

Sau cùng lại cảm khái: “Hai chúng ta kết hợp lại đúng là sự kết hợp hoàn mỹ.”

Khi Trần Ngộ nghe những điều cô ấy nói, trước mắt cô như hiện lên từng bức tranh của Giang Tùy, phóng khoáng lại tinh tế, chẳng phải chính là sự kết hợp giữa hai người các cô sao.

Về phương diện hội họa, lĩnh hội và đột phá là chuyện rất thình lình, nói lĩnh hội là lĩnh hội ngay, đó là thứ chỉ có thể gặp được chứ không thể tìm kiếm được.

Trước khi lĩnh hội được thì chỉ có thể tiếp tục vẽ thật nhiều.

Trần Ngộ quay lại sảnh lớn, cầm bình giữ nhiệt đến bên cửa sổ, đổ một nắp nước ra ngoài rồi đặt lên bậu cửa sổ cho nguội bớt, đồng thời thực hiện một số bài tập mắt cơ bản.

Vẽ mười mấy tiếng mỗi ngày, màu sắc đều chỉ toàn đen trắng xám, không có sắc màu, mắt thật sự rất mỏi, có cảm giác như sắp phải đeo kính rồi.

Chậu cây xấu hổ trên bậu cửa sổ không hề bị c.h.ế.t vì úng nước, vẫn đang phát triển mạnh mẽ.

Trần Ngộ đưa tay ra, dùng đầu ngón tay chạm vào lá, lá cây từ từ cụp lại từng chút một.

Tựa như một cô gái e thẹn nhút nhát.

“Trêu cỏ à?” Một giọng nói vang lên từ phía sau.

Trần Ngộ không quay đầu lại: “Vui mà.”

Giang Tùy cao giọng “Ồ” lên một tiếng: “Tôi thấy cậu cũng rất vui đấy, có thể trêu không?”

Trần Ngộ: “……”

Tay Giang Tùy đè lên bậu cửa sổ, hơi nghiêng người về phía trước: “Nào, cười với anh một cái đi.”

Có người trong sảnh lớn nhìn qua.

Trần Ngộ bắt được ý cười trêu chọc trong mắt chàng trai, cô khẽ cau mày, trầm giọng cảnh cáo: “Đừng gây chuyện.”

Giang Tùy thờ ơ liếc nhìn quanh sảnh lớn, những ánh mắt đó lập tức biến mất.

Anh lắc nhẹ sợi lắc bạc trên cổ tay, cảm nhận được ánh mắt của cô gái, anh giơ tay đến trước mặt cô.

Trần Ngộ hơi ngả người về phía sau: “Làm gì thế?”

Giang Tùy khẽ nhướng mày: “Không phải muốn xem à?”

Thế là Trần Ngộ tùy ý liếc nhìn một chút: “Được rồi, xem xong rồi.”

Một sợi lắc rất cổ điển, hơi nhiều tuổi rồi, ánh sáng của nó chứa đầy dấu vết của thời gian.

Hơn nữa……

Giống như của nữ vậy.

Trần Ngộ không có ý định chạm vào đồ cá nhân riêng tư của anh.

Loading...