Giang Thu Thu đang trốn trong vườn hoa nhỏ nhăn nhăn mũi: “Anh trai em thật giống con ch.ó lớn.”
Tạ Tam Tư lại rất bình tĩnh, gần đây anh Tùy đúng là rất chó.
“Lát nữa là anh Nhất Phàm và anh Kim Nguyên đến rồi.” Giang Thu Thu nói:
“Chúng ta đi ra cổng đón họ đi, thuận tiện hít thở không khí luôn.”
Tạ Tam Tư ừ ừ đồng ý, khó hiểu hỏi lại: “Thu Thu, những năm trước sinh nhật em chẳng phải đều tổ chức tiệc sao? Sao năm nay không tổ chức vậy?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Giang Thu Thu rất nghiêm túc: “Tiệc thì năm nào cũng có thể tổ chức, riêng năm nay thì không được, nhân vật chính lần này không phải em mà là anh trai và chị dâu tương lai của em.”
Tạ Tam Tư kéo kéo khóe miệng: “Bố em không phản đối à?”
“Em nói là em làm vì hạnh phúc của anh trai, bố em không có ý kiến gì.”
Giang Thu Thu nhún vai như một người lớn nhỏ: “Ông ấy cũng hi vọng có một người có thể quản anh trai em, tốt nhất là đóng gói rồi đưa anh ấy đi luôn.”
Tạ Tam Tư: “……”
Xuyên qua khu vườn nhỏ, Tạ Tam Tư lại có vấn đề muốn hỏi: “Vậy tại sao không trực tiếp đưa người về nhà em.”
“Khi Trần Ngộ đến thì đưa cô ấy vào phòng anh trai em, xem nơi anh ấy sống, tiếp xúc với một số nơi cá nhân riêng tư, đó gọi chào mừng cậu đến với thế giới của tôi, cơ hội tuyệt vời biết bao, cực hiếm có.”
Giang Thu Thu chắp hai tay nhỏ sau lưng, lắc đầu ảo não: “Không được, nếu đến nhà em thì chị sẽ không đồng ý đâu.”
Tạ Tam Tư khiêm tốn hỏi: “Nói vậy là sao?”
Giang Thu Thu chê cậu ta ngốc: “Bởi vì con gái sẽ không tùy tiện đến nhà con trai đâu.”
Tạ Tam Tư không hiểu: “Chẳng phải còn có em nữa à? Đâu phải chỉ có một mình anh trai em.”
“Vậy cũng không được.” Giang Thu Thu nói: “Xét theo tình hình hiện tại, nếu chị đến nhà em thì sẽ không tự nhiên, sẽ e dè, ở bên ngoài thì thoải mái hơn nhiều.”
“Vốn là em muốn đến nhà hàng, nhưng em vẫn thấy Cầm Viên là thích hợp nhất, là tứ hợp viện, cảnh quan đẹp, không khí trong lành, quan trọng nhất là rộng rãi sáng sủa, khiến người ta thấy tự do thoải mái.”
Tạ Tam Tư đột nhiên giác ngộ: “Hóa ra là thế.”
“Thu Thu này.” Cậu ta kéo b.í.m tóc của cô bé: “Em học được mấy cái này ở đâu vậy?”
Vẻ mặt Giang Thu Thu kỳ quái: “Cái này còn phải học à?”
Tạ Tam Tư bị một đứa bé tám tuổi tra tấn đến mức muốn ói ra máu.
“Anh trai muốn nấu món ngon cho em, chị nhất định sẽ giúp anh ấy, vậy thì hai người họ có cơ hội được ở riêng với nhau rồi, chúng phải nhất định phải ở ngoài lâu một chút, có thể chơi bowling ở trên tầng……”
Giang Thu Thu ríu ra ríu rít, anh trai cô bé không hăng hái phấn đấu thì chỉ có thể dựa vào cố gắng phần đấu của cô bé thôi: “Anh Tiểu Tạ, nhanh lên nhanh lên.”
Tạ Tam Tư nhanh chóng bắt kịp người đồng đội nhỏ có nhiều ý tưởng này.
–
Trong phòng bếp.
Trần Ngộ nhìn quanh một vòng, diện tích rất rộng rãi, không khí ngập tràn hương thơm quyến rũ, nguyên liệu nấu ăn đều được chuẩn bị sẵn, chỉ còn lại bước nấu nướng cuối cùng.
Cô nhìn chàng trai đang đứng bên thùng rác gọt củ sen: “Cậu định làm gì vậy?”
Giang Tùy đang giằng co với củ sen: “Củ sen nhồi thịt.”
Trần Ngộ nghe được lời này, trong giọng nói lộ ra một chút nghi ngờ: “Cậu biết làm không?”
“Bỏ chữ ‘Không’ đi…”
Giang Tùy đang nói thì củ sen đã vui vẻ tuột khỏi tay anh nhảy xuống đất, lăn vài vòng không nói mà còn vỡ một mảng lớn.
Ánh mắt Trần Ngộ rất phức tạp: “Tôi thấy chữ ‘Không’ không nên bỏ đi đâu”
Giang Tùy: “……”
Củ sen bị Giang Tùy cắt thành hình dáng cực kỳ xấu xí, không biết là giận ai mà khi chặt củ sen, trên thớt liên tục phát ra tiếng cạch cạch cạch, ai nghe được cũng đều phải kinh hãi.
Trần Ngộ ở bên cạnh quan sát, cũng không đi ra ngoài.
Khi đến một nơi xa lạ, theo bản năng con người sẽ muốn ở cùng những người thân quen, như vậy sẽ có cảm giác an toàn.
“Giúp tôi.” Giang Tùy đặt hai miếng củ sen nối liền nhau lên đĩa: “Nhân thịt vẫn chưa thêm gia vị, cậu giúp tôi đi.”
Trần Ngộ đút tay vào túi áo khoác, thật sự không muốn rút tay ra chút nào.
Giang Tùy nghĩ cũng không nghĩ mà bật ra hai chữ: “Tổ tông.”
Một sự im lặng đáng sợ lan tỏa trong phòng bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-46.html.]
Vẻ mặt Trần Ngộ khó có thể diễn tả được thành lời: “Sao cậu có thể nói ra miệng được chứ?”
Lúc này Giang Tùy đã không giữ được sắc mặt nữa rồi, lỗ tai nóng bừng, vẻ mặt ủ rũ gầm gừ: “Mau lên có được không?”
Trần Ngộ phát cáu: “Vậy cậu xin tôi đi.”
Nói xong ánh mắt Trần Ngộ mới hiện lên vẻ kỳ quái, cô đang làm cái gì vậy?
Tật xấu mà cũng có thể lây được à?
Khi Trần Ngộ đang muốn xử lý tình tiết nhỏ không nên xảy ra này thì lại nghe thấy “Bang” một tiếng.
Giang Tùy ném đũa lên mặt bàn, sải bước đến gần cô gái rồi chống hai tay lên mép bàn, nghiêng người tới, mắt hơi nheo lại, như cười như không nhìn cô.
“Bạn Tiểu Trần, tôi chưa từng cầu xin ai bao giờ, cậu có chắc là muốn trở thành sự tồn tại đặc biệt như vậy ở đây không?”
Trần Ngộ bị nhốt trong một không gian chật hẹp, ngẩng đầu liền nhìn thấy khuôn mặt trắng trẻo lạnh lùng của chàng trai, ánh mắt sâu thẳm, hương thơm quần áo của anh cứ quanh quẩn trên chóp mũi cô, khi cô hít thở thì mùi hương ấy lập tức tràn ngập khoang phổi.
Cô ngơ ngác đứng đó.
Khoảng cách này khiến cô thấy khó chịu, cũng khó có thể quen được, hơi thở và nhịp tim đều có biến hóa, thậm chí còn có tín hiệu cảnh báo nguy hiểm đang vang vọng trong tâm trí cô.
Không muốn, cô nói.
Giang Tùy hít sâu một hơi, cười cười đứng thẳng dậy: “Thế thì tốt.”
Mơ hồ nghe được tiếng nghiến răng nghiến lợi.
–
Nhiệt độ trong phòng bếp không hiểu sao lại giảm mạnh, tốc độ hạ nhiệt cực kỳ đáng sợ, giống như đang ở giữa mùa đông lạnh giá.
Mãi đến khi Trần Ngộ giúp Giang Tùy trộn nhân thịt và trộn bột thì khí lạnh mới tiêu tan.
Tầm mắt Giang Tùy không ngừng nhìn về phía cô gái.
Làm gì cũng đều có trình tự, không chậm cũng không nhanh, tuổi còn nhỏ nhưng tâm thái thì rất vững.
Trần Ngộ quay đầu đi.
Giang Tùy thản nhiên như không nhìn sang chỗ khác, trong đầu anh là cảnh tượng cô rũ mắt khuấy bột.
Mẹ nó thế mà lại có chút hiền thục, yếu hầu Giang Tùy khẽ động.
Nghĩ tới việc cô nói không muốn, anh cụp mắt xuống, đệch.
–
Khi chiên củ sen nhồi thịt, Giang Tùy làm màu quá lố nên đã quên bọc bột cho những miếng củ sen.
Trần Ngộ nhắc nhở anh, anh còn già mồm nói: “Tôi biết rồi.”
Cuối cùng còn nói thêm một câu: “Cậu đừng nói chuyện nữa, ảnh hưởng đến sự phát huy của tôi.”
Trần Ngộ hoàn toàn không muốn mở miệng nói chuyện nữa, chỉ cảm thấy tiếc những miếng củ sen và nhân thịt đó, lãng phí sẽ bị trời phạt, cô liếc nhìn chảo dầu: “Mở lửa lớn như thế sẽ b.ắ.n dầu đấy.”
“Không sao, không b.ắ.n đâu.”
Giang Tùy uể oải nói xong thì bình tĩnh thả những miếng củ sen vào, giống như ném một quả b.o.m vào chảo dầu vậy, dầu lập tức b.ắ.n tung tóe khắp nơi.
Một trận nhốn nháo rối loạn.
Trần Ngộ tắt lửa giữa những tiếng mắng chửi của Giang Tùy, mở vòi nước rồi đẩy bàn tay bị bỏng của anh vào, sau đó mở tủ lạnh tìm nước đá.
“Đệch.”
Giang Tùy nhìn mu bàn tay đỏ bừng của mình, sắc mặt tái xanh: “Đệch……”
Trần Ngộ lấy mấy túi nước đá qua, nhét nút bịt chậu rửa vào, chờ đến khi nước gần đầy thì mới ném túi nước đá vào.
“Lạnh quá.” Giang Tùy vừa thả tay vào đã rút ra ngay.
Vẻ mặt Trần Ngộ không biểu hiện gì: “Ngâm đi.”
Giang Tùy cảm giác như những ngón tay anh sắp đông cứng rồi, cái lạnh không ngừng thấm vào da thịt, anh rùng mình nói: “Không cần nữa nhỉ.”
Trần Ngộ nhìn bàn tay ướt đẫm nước của anh, cau mày, lạnh lùng nói: “Tùy cậu.”
Cô mới đi một bước thì đã bị một đôi giày thể thao màu đen chặn lại, nghe được tiếng thở dài mang đôi phần ấm ức của chàng trai.
“Tôi đã bị bỏng rồi mà cậu còn nói tôi nữa.”