KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 45

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:12:18
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Tam Tư Và Trương Kim Nguyên sống trong cùng một con hẻm, cùng trò chuyện với nhau dọc đường về.

“Này Kim Nguyên, bây giờ tôi khẳng định cậu đã học nhiều đến ngốc luôn rồi, cậu không nhận ra rằng khi cậu đến gần Trần Ngộ thì sắc mặt anh Tùy thối đến mức nào à?”

“Vợ bạn thì không được động vào.” Trương Kim Nguyên l.i.ế.m răng khểnh nhỏ:

“Anh ấy theo đuổi thì chắc chắn tôi sẽ không tranh giành với anh ấy.”

Tạ Tam Tư trợn tròn mắt, tranh giành? Cậu cho rằng anh Tùy là người c.h.ế.t à?

“Anh Tuỳ lớn thế này rồi mà bình thường đều không để ý đến những cô gái xung quanh, đây là lần đầu tiên anh ấy không bị mù, có thể nhìn trúng một người, ngày nào cũng nhìn chằm chằm, vô cùng mới mẻ, cậu cũng phải cho anh ấy thời gian để thích ứng chứ?”

Giây trước Trương Kim Nguyên còn tỏ ý đã hiểu mà giây sau đã thở dài lo lắng: “Cậu có biết tôi đang lo lắng điều gì không? Điều tôi lo là, tôi để anh Tùy theo đuổi, anh ấy lại lề mề, rồi cuối cùng bị người khác hớt tay trên.”

“Thế thì mẹ nó xong đời luôn, hiểu chưa.”

Tạ Tam Tư nhíu nhíu mày: “Không đến mức đấy, con trai trong phòng vẽ cũng chỉ có nhiêu đó, anh Tùy của chúng ta đã một mình một ngựa rồi, còn những người khác, trong đó có tôi, đều là binh tôm tướng tép, không thể tạo ra sóng gió gì lớn.”

Trương Kim Nguyên không hề yên tâm: “Bên ngoài phòng vẽ thì sao?”

Tạ Tam Tư định nói cũng không đến mức đấy, lời đến bên miệng thì nhớ lại chuyện mẹ Trần Ngộ điều tra phòng vẽ cách đây không lâu.

Đủ loại biểu hiện thật sự giống như Trần Ngộ đã có người mình thích khiến mẹ cô tóm được chứng cứ.

Dù sao thì chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra với mẹ cô rồi, là thứ gì đó rất bất thường.

Tim Tạ Tam Tư đập thình thịch.

Trần Ngộ không bao giờ xin nghỉ phép, mỗi ngày đều tới phòng vẽ, khả năng gặp gỡ người khác trong xã hội là cực kỳ thấp.

Xét về tình hình thực tế thì nhiều khả năng là người trong trường.

“Cô ấy học ở THPT số 3, chỉ cách trường chúng ta hai con phố.” Tạ Tam Tư nói: “Kim Nguyên, cậu có thời gian thì đi nghe ngóng xem.”

Trương Kim Nguyên bấm chuông rẽ vào khúc cua: “Ra vào THPT số 3 cần mặc đồng phục, tôi lấy đâu ra đồng phục hả?”

Tạ Tam Tư chân thành nói: “Học sinh giỏi, cậu phải nhìn rõ thực lực của chính mình, đừng khiêm tốn thế.”

Trương Kim Nguyên: “……”

Kết quả nghe ngóng là không có kết quả gì.

Trương Kim Nguyên nói rằng Trần Ngộ là hot girl của THPT số 3, tất cả các nam sinh dám theo đuổi cô đều có thể kể tên, là những nhân vật có ảnh hưởng nhất mỗi lớp.”

Nhưng chẳng ai trong số đó thành công cả, đừng nói bạn trai cũ, ngay cả đối tượng mập mờ, thậm chí bạn thân khác giới cũng chẳng có.

Đánh giá về Trần Ngộ ở trường là cực kỳ khó theo đuổi, là kiểu người đẹp lạnh lùng mang nét đẹp thần thánh không nhiễm khói lửa nhân gian, làm gì cũng đều không lay chuyển được, cơ bản là không thể.

Cho nên tóm lại là, không có kết quả là kết quả tốt nhất.

Suy đoán của Tạ Tam Tư không đúng thì lại có lo lắng khác, cậu ta cầm bát cơm trong tay ngồi xổm trước cửa nhà Trương Kim Nguyên: “Kim Nguyên, cậu nói xem Trần Ngộ khó theo đuổi đến thế, có phải anh Tùy sẽ rất vất vả không?”

Trương Kim Nguyên ngồi xổm cạnh cậu ta, cùng quay mặt nhìn về phía con hẻm, suy nghĩ một lúc rồi gắp một miếng thức ăn nóng cho vào miệng.

“Khó nói lắm.”

“Có cái gì khó nói chứ.” Tạ Tam Tư không đồng tình với câu nói này: “Tôi đã âm thầm quan sát rồi, có đôi khi Trần Ngộ nhìn anh Tùy rất chăm chú, trong mắt là sự sùng bái, hỏi anh Tùy vẽ tranh lúc nào, chỉ là chính cô ấy không nhận ra mà thôi, giữa bọn họ chắc chắn có gì đó.”

Trương Kim Nguyên gắp đùi gà lên, gặm đến miệng đầy dầu: “Khó nói ý là, nếu chỉ về phương diện hội họa, khi cô ấy gặp được người vẽ giỏi hơn anh Tùy thì chẳng phải mục tiêu của cô ấy sẽ lập tức thay đổi à?”

Tạ Tam Tư mắc nghẹn rồi, vắt óc mãi mới nói được một câu: “Anh Tùy của chúng ta còn có khuôn mặt!”

Trương Kim Nguyên nhổ xương gà, vỗ vỗ vai người anh em: “Tôi nhìn ra được, cậu đã cố hết sức rồi.”

Tạ Tam Tư: “…….”

“Chuyện tình yêu không phải là đề bài toán học, không có công thức nào để áp dụng cả, cứ nhìn anh Tùy ấy” Trương Kim Nguyên toe toét cười: “Xem khi nào thì giai đoạn làm mình làm mẩy của anh ấy qua đi, khi nào thì ngưng làm màu, đến lúc đó…….”

Còn chưa kịp nói xong thì cậu ta đã bị mẹ gọi vào bếp bới cơm.

Tạ Tam Tư suy nghĩ, đến lúc đó thì kỳ tập huấn kết thúc rồi.

Không chỉ có anh Tùy, chuyện của Kim Nguyên và của Nhất Phàm cũng khiến Tạ Tam Tư lo lắng không thôi.

Kiếp trước của cậu ta hẳn là một bà mẹ già.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-45.html.]

Tạ Tam Tư lo lắng, cậu ta cảm thấy trong hai người đó, một người hình như còn chưa thông suốt, người còn lại thì miệng lại quá cứng, thật không biết phải làm gì nữa.

Không ngờ chỉ vài ngày sau, vào ngày sinh nhật của bạn nhỏ Giang Thu Thu thì Trần Ngộ cũng đến.

Tạ Tam Tư không biết Giang Thu Thu làm cách nào mà lôi kéo được người tới đây, nhìn phản ứng của anh Tùy thì hình như cũng không biết gì.

Cậu ta khó mà tin được, bạn nhỏ này lại là người lặng lẽ làm chuyện lớn.

Không khí vi diệu khó tả.

Giang Tùy lạnh lùng liếc nhìn em gái mình.

Giang Thu Thu phồng má, làm sao thế, em mời bạn thân nhất của mình đến mừng sinh nhật cùng em thì có gì sai à?

Giang Tuỳ gọi Trần Ngộ, hất cằm về phía ao sen cách đó không xa: “Qua bên đó nói vài câu đi.”

Còn chưa kịp nói gì thì tay cô đã bị anh nắm lấy, cứng rắn kéo về phía đó.

Trần Ngộ vùng thoát khỏi tay Giang Tùy.

“Cậu hăng hái thế?” Giang Tùy cố kiềm chế cảm xúc: “Lúc nãy ở phòng vẽ, cậu nộp tranh rồi về sớm, tôi hỏi cậu định làm gì sao cậu không nói?”

Trần Ngộ nhìn lá sen lớn trong ao: “Tôi đã đồng ý với em gái cậu rồi.”

Giang Tùy nheo mắt lại: “Chiều con bé đến vậy à?”

Vậy tại sao lại đối xử với anh trai cô bé như người c.h.ế.t vậy? Giang Tùy không nén được cảm giác chua xót trong lòng.

Trần Ngộ đưa ra đáp án, bản thân cũng bất lực: “Em gái cậu rất ngoan, tôi cũng hết cách với cô bé.”

Giang Tùy: “……”

“Ngoan con khỉ, con nhóc đó đầy một bụng toan tính, con bé muốn cậu……”

Cô gái quay đầu lại nhìn.

Giang Tùy nhìn vào mắt cô, không hiểu sao anh lại không nói thật mà nói dối:

“Muốn cậu làm bạn thân của con bé.”

Trần Ngộ nhướng mày: “Thật à?”

Giang Tùy cảm thấy áy náy, vô thức tránh ánh mắt của cô, nhìn vào trong ao:

“Đệch, hoa sen đâu rồi? Tại sao toàn là lá vậy?”

Trần Ngộ nhìn anh như nhìn một tên ngốc: “Đã là tháng nào rồi.”

Giang Tùy mắc nghẹn, thái dương có chút đau, anh ấn ấn: “Cầm Viên cách phòng vẽ rất xa, cậu đến bằng cách nào vậy? Đi xe đạp hay là đi taxi?”

Trần Ngộ ngồi lên trên lan can đá: “Xe buýt.”

Giang Tùy bỗng nhiên hạ giọng: “Bao nhiêu trạm?”

Trần Ngộ nói không rõ: “Không đếm.”

Giang Tùy tính toán xem tài xế trong nhà lái xe trên đường mất bao lâu, mất hai mươi phút, sắc mặt liền tái mét, tức giận nói: “Cậu bị ngốc à, nói với tôi một tiếng, chẳng phải là có thể cùng đến rồi à?”

Giây tiếp theo anh lại hỏi một câu không thể hiểu nổi, giọng nói bực dọc: “Mẹ kiếp, trên xe buýt có đông hay không?”

Trần Ngộ bị thái độ của anh làm cho khó hiểu: “Hả?”

Sắc mặt Giang Tùy thay đổi liên tục, cơn giận trở nên rất lớn: “Hả cái gì mà hả? Cậu có bị người ta đụng chạm không?”

Vừa nói anh vừa liếc nhìn để kiểm tra.

Trần Ngộ đứng dậy rời đi.

Giang Tùy theo sau nói: “Trên xe buýt đa số đều là biến thái, con gái khi đi ra ngoài phải có mắt nhìn người, hiểu không?”

Trần Ngộ đột nhiên dừng bước, quay người lại.

Giang Tùy cấp tốc phanh lại, vô thức lùi lại một bước khi nhìn thấy khuôn mặt lạnh của cô.

Trần Ngộ lại tiếp tục bước đi.

Giang Tùy tiếp tục đi theo phía sau cô, luyên thuyên không ngừng.

“Từ giờ cậu ít ngồi xe buýt thôi, có thể không ngồi thì không ngồi, gần thì đi xe đạp, xa thì nói với tôi một tiếng, tôi miễn cưỡng chịu khổ bảo tài xe đưa cậu…”

Loading...