KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 41

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:12:11
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Trần Ngộ và Giang Tùy bước vào văn phòng, sảnh lớn phía ngoài liền bùng nổ.

“Gào cái gì mà gào, liên quan quái gì đến các cậu!”

Tạ Tam Tư lớn tiếng mắng: “Bố mẹ các cậu có biết miệng các cậu lớn thế này không hả?”

Mọi người: “……”

“Xin chào, chào buổi sáng.”

Giọng nói của Phan Lâm Lâm vang lên từ phía cửa, cô ta còn đang ngậm một túi sữa đậu nành đi vào, thấy mọi người đều đang nhìn mình thì không khỏi ngạc nhiên hỏi: “Sao vậy? Trên mặt tôi nở hoa à?”

“Tôi không biết trên mặt cậu có nở hoa hay không, nhưng ngày này năm sau hẳn là cỏ đã mọc trên mộ cậu rồi đấy.”

Tạ Tam Tư nói xong liền tóm lấy cánh tay cô ta kéo xuống lầu.

“Làm cái gì đấy hả Tạ Tam Tư, đừng kéo tôi, tôi đang đi bốt, có gót đấy, không thể đi nhanh được, sẽ bị bong gân mất…… Đi chậm thôi, bậc thang rất

trơn……”

Phan Lâm Lâm không ngừng la hét suốt quãng đường.

Tạ Tam Tư kéo cô ta xuống tầng ba, ngước mắt lên nhìn, xác định người trong phòng vẽ không đi theo thì mới buông tay cô ta ra.

“Phan Lâm Lâm, cậu chán sống rồi à?”

Phan Lâm lâm nhấp một ngụm sữa đậu nành nói: “Tôi mới 18 tuổi, đang lúc trẻ trung.”

Tạ Tam Tư giễu cợt: “Đấy là bởi vì não cậu chứa đầy nước, biến thành đại dương bao la rồi, sóng vỗ sóng, từng con sóng từng cái một.”

Phan Lâm Lâm: “……”

“Rốt cuộc là sao?”

Tạ Tam Tư kể lại mọi việc cho cô ta, dùng ánh mắt Tự mà cầu phúc cho mình đi” liếc nhìn cô ta.

Phan Lâm Lâm không uống sữa đậu nành nữa, cũng không cười nổi nữa, sắc mặt cô ta tái nhợt, hoảng sợ giải thích: “Không phải tôi viết.”

Khuôn mặt trẻ con của Tạ Tam Tư lúc này đầy vẻ dữ tợn.

“Thật sự không phải tôi!”

Đôi mắt Phan Lâm Lâm đỏ hoe, sắp khóc rồi: “Lúc đó các cậu đều nhìn thấy tôi rồi, cũng biết tôi là người biết chuyện, nếu tôi còn làm như vậy thì chẳng phải là đi tìm c.h.ế.t à? Tôi không ngốc như thế.”

Tạ Tam Tư khinh khỉnh nói: “Có lẽ cậu cho rằng chúng tôi sẽ nghĩ thế, nên mới chơi chúng tôi một vố.”

Phan Lâm Lâm gần như buột miệng nói: “Tôi không thông minh đến thế”, cô ta dùng mu bàn tay tùy tiện lau nước mắt: “Tôi không cần phải làm như thế.”

“Tôi cũng có điểm yếu ở trong tay mấy người các cậu mà, không yên phận lại đi quậy phá khiêu khích anh Tùy, tôi điên à?”

Phan Lâm Lâm dừng lại một chút: “Còn nữa, chuyện này nếu bị lộ ra thì với anh Tùy cũng là chuyện tốt, chẳng có ai dám chỉ chỏ anh ấy cả, người bị ảnh hưởng lớn nhất là Trần Ngộ.”

“Nhưng tôi học Mỹ Thuật chỉ vì tôi không muốn đến trường, chứ không hề muốn học ra hình ra dạng gì cả, tôi không có xung đột lợi ích với cô ấy.”

Tạ Tam Tư trố mắt nhìn: “Cậu ám chỉ gì vậy?”

“Tôi đang chỉ ra dấu hiệu rõ ràng đấy.”

Phan Lâm Lâm lắc lắc b.í.m tóc nói: “Các cậu điều tra lại đi, chắc chắn tối hôm đó còn có người của phòng vẽ ở tiệm net, chúng ta đều không để ý, đối phương muốn mượn gió bẻ măng, đổ hết tội lỗi lên đầu tôi.”

Nói xong còn nghiến răng nghiến lợi, cô ta nhấp vài ngụm sữa đậu nành rồi cười haha: “Tôi chỉ có thể nói, nếu đúng là tôi làm thì ra đường sẽ bị xe tông.”

Tạ Tam Tư nhếch môi: “Ác thế cơ à?”

“Anh Tam Tư.” Phan Lâm Lâm đáng thương cầu xin: “Anh nói giúp em trước mặt anh Tuỳ nhé.”

Tạ Tam Tư trợn mắt, nói cái gì cơ, anh Tùy còn đang giận đến mức chỉ nghe được lời nói của đúng một người kia kìa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-41.html.]

Trong văn phòng.

Triệu Thành Phong gõ gõ ngón tay lên mặt bàn: “Giang Tùy, cả quá trình chỉ có mỗi Trần Ngộ nói, em thì im thin thít, có ý gì đây?”

Giang Tùy ngoảnh mặt làm ngơ.

Ánh mắt Trần Ngộ lướt nhanh qua người chàng trai, trước khi vào cửa cô đã dặn anh không được mở miệng nói chuyện, tránh gây thêm rắc rối, đến tai người nhà thì khó mà thu dọn được.

Anh thật sự không nói câu nào.

Giang Tùy như cảm nhận được điều gì đó, im lặng nghiêng đầu qua.

Trần Ngộ thu hồi ánh mắt.

“Thầy Triệu, những gì cần nói em đã nói hết rồi.”

Triệu Thành Phong: “Những gì cần nói thầy cũng đã nói hết rồi.”

Trần Ngộ: “Vậy em và Giang Tùy có thể ra ngoài được chưa ạ?”

Triệu Thành Phong: “……”

Thầy trò đối mắt nhìn nhau.

Triệu Thành Phong bị sự bình tĩnh không d.a.o động của học sinh đánh bại: “Em ra ngoài đi, Giang Tùy ở lại.”

Giang Tùy không lập tức lên tiếng mà đầu tiên là liếc mắt hỏi Trần Ngộ, tôi có thể nói chuyện không?

Trần Ngộ: Nói.

Giang Tùy không khác gì đứa trẻ vừa được bố mẹ cho phép đi chơi, liền bắt đầu chơi, thản nhiên nói với Triệu Thành Phong: “Em không có gì để nói với thầy cả.”

Triệu Thành Phong tức giận đến mức với tay cầm sách giáo khoa lên ném.

Phương hướng hơi lệch, quyển sách giáo khoa lao về phía Trần Ngộ bên cạnh Giang Tùy.

Trần Ngộ quên mất phải tránh, vô thức nhắm mắt lại nhưng cơn đau trong dự kiến lại không đến, khi mở mắt ra thì thấy một tấm lưng rộng lớn.

Các đường nét eo lưng mượt mà và rắn chắc, tràn đầy sự mạnh mẽ nam tính, rất có cảm giác an toàn.

Ánh mắt bối rối của Trần Ngộ ngước lên, ngay lập tức đối diện với mái tóc ở sau gáy chàng trai, vừa gọn gàng vừa sạch sẽ.

Khi cô tỉnh táo lại thì trên chiếc ghế phía sau bàn đã trống không, thầy Triệu đã ra ngoài.

Giang Tùy cười nhẹ: “Lúc này rồi mà cậu còn có thể phân tâm được, có phải thiếu mất sợi dây thần kinh nào không?”

Trần Ngộ cũng thấy khó chịu vì sự phân tâm không đúng lúc của mình, cô mím môi nói: “Thầy Triệu đâu rồi?”

Giang Tùy nhìn chăm chú vào lúm đồng tiền của cô, bật cười: “Tự ném sách của mình đi, chắc là thấy xấu hổ nên chuồn ra ngoài rồi.”

Nhìn đôi môi đỏ mọng của cô gái đang hé ra, anh xua xua tay ngắt lời: “Được rồi, chuyện này coi như xong.”

Trần Ngộ cúi người nhặt sách giáo khoa trên mặt đất lên: “Cảm ơn cậu vừa rồi đã chắn giúp tôi.”

Giang Tùy nhìn ngắm đường cong lộ ra khi cô thực hiện động tác vừa rồi, vừa tinh tế vừa mềm mại, anh mất tự nhiên kho khan hai tiếng, trước sau không nhất quán nói: “Cậu giả vờ cũng khá đấy.”

Trần Ngộ đứng thẳng người: “Tôi giả vờ cái gì?”

“Còn phải hỏi lại tôi à?”

Giang Tùy nhìn cô từ trên xuống dưới, giễu cợt: “Vừa rồi ở trước mặt lão Triệu, cậu cư xử khôn khéo y như một con thỏ tinh vậy.”

Sắc mặt Trần Ngộ không thay đổi: “Không phải tôi vẫn như thế à?”

Mặt Giang Tùy co giật, mồm mép cô gái này, quỷ gạt người.

Loading...