KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 39

Cập nhật lúc: 2024-12-15 14:45:46
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bài kiểm tra cuối tuần khác với các bài trong tuần, không chỉ liên quan đến việc xếp hạng thành tích mà nó còn liên quan đến việc phân chia lại phòng vẽ.

Kết quả được công bố vào cuối ngày hôm đó.

Có người không bị chuyển đi.

Ví dụ như Lưu Kha vẫn đứng ở vị trí thứ nhất.

Một số người thì lại có những thay đổi to lớn.

Ví dụ như Trần Ngộ, cô đã bỏ lỡ kỳ thi khi mới vào và được sắp xếp ngẫu nhiên vào phòng vẽ số ba, lời nói ban đầu của giáo viên là cứ vẽ trước xem sao.

Lần thi này điểm của cô rất cao, vượt qua cả phòng vẽ số hai, vào phòng vẽ số một.

Sau kỳ thi này bầu không khí trong phòng vẽ đã thay đổi.

Yếu tố cạnh tranh đang nảy mầm và lớn dần lên trong tiếng cười vui trêu chọc, không biết khi nào thì sự bình yên này sẽ bị nó phá vỡ.

Trong phòng vẽ số ba chỉ có Giang Tùy và Tạ Tam Tư là không chuyển đi, bốn người còn lại có đi lên hoặc đi xuống.

Một nhóm rời đi, một nhóm mới thay thế, các phòng vẽ khác cũng tương tự.

Những nơi khác nhau cũng sẽ không có cách vận hành giống nhau, chỉ có cây gỗ mới có tính nết không đổi như vậy.

Theo như lời thầy Triệu của bọn họ từng nói thì điều này có thể kích thích động lực của bản thân do sự xấu hổ và kiêu ngạo thúc đẩy.

Dưới lầu, ở một quảng trường nhỏ.

Giang Tùy đang ngồi trên một quả cầu đá lớn ngắm trăng.

Tạ Tam Tư chạy vòng vòng hai vòng rồi mới quay lại, thở hổn hển: “Anh Tùy, Trần Ngộ chuyển đến phòng vẽ số một rồi.”

Giang Tùy chỉ vào một điểm trên mặt cậu ta: “Đây là cái gì?”

Tạ Tam Tư đáp: “Mắt.”

Giang Tùy lại chỉ vào một nơi khác: “Còn đây?”

Tạm Tam Tư đáp: “Tai.”

“Con trai ngốc,” Giang Tùy nghiêm túc nói: “Cho nên ba nhìn thấy và cũng nghe thấy.”

Tạ Tam Tư: “……”

Giang Tùy cúi người xuống chống tay lên đầu gối, luồn những ngón tay thon dài vào mái tóc ngắn của mình rồi thỉnh thoảng lại vuốt về phía sau.

Tạ Tam Tư vuốt mặt, cậu ta cảm thấy anh Tùy như thế này, không hiểu sao lại thấy hình như anh có chút buồn.

Giống như một lão nông dân vất vả cày cấy cả một vụ mùa, thấy hoa mùa bội thu, chỉ còn chờ ngày thu hoạch thì bất ngờ một trận bão tuyết ập đến, không thu hoạch được gì, chỉ còn lại một đống hỗn độn.

Một chữ thảm còn chẳng đủ.

Tạ Tam Tư bị suy nghĩ của chính mình dày vò, cậu ta bước đi từng bước dưới ánh đèn đường, đá viên sỏi văng ra xa, thở dài: “Anh Tùy, anh không đi à?”

Giang Tùy xoa da đầu: “Đi đâu?”

Tạ Tam Tư bối rối: “Tất nhiên là phòng vẽ số một.”

Giang Tùy không hề ngước mắt lên: “Đi mẹ cậu, anh Tùy của cậu chỉ là một thằng gà mờ thôi.”

“Đừng mà anh Tùy, đừng nói như vậy, tuyệt đối đừng nói vậy.” Tạ Tam Tư kinh hãi nói: “Nếu anh là gà mờ thì em là gì chứ?”

Giang Tùy nhếch môi: “Vịt cỏ?”

Tạ Tam Tư suy nghĩ tính toán một chút: “Có thể không làm vịt không?”

Giang Tùy lại nói: “Vậy thì là ngỗng cỏ.”

Tạ Tam Tư định nói đồng ý nhưng lời đã đến miệng thì cậu ta chợt nhận ra, không đúng, chủ đề lạc đi đâu rồi.

“Anh Tùy à!”

Giọng điệu đó thật giống một bà cụ vì đau lòng mà vỗ đùi và hét to “Con trai à”.

Giang Tùy đá một cái khiến cậu ta sủi luôn.

Quảng trường nhỏ chỉ còn lại mỗi mình Giang Tùy, bóng dáng lẻ loi cô độc.

Gió mùa thu thổi qua, lá khô rung rinh, vừa lạnh lẽo vừa u sầu, nếu có thêm người kéo đàn nhị nữa thì tuyệt vời.

Giang Tùy ấn đầu một lúc, càng ấn càng đau, anh rút một điều thuốc từ trong túi ra, dùng răng cắn lên đầu thuốc tạo ra một dấu răng trên đầu mẩu t.h.u.ố.c lá màu vàng nhạt.

Mùi t.h.u.ố.c lá theo theo vết cắn tiến vào trong khoang miệng, nhanh chóng hòa vào hơi thở.

“Mẹ nó, đắng vậy, có gì ngon đâu mà hút.”

Giang Tùy ghét bỏ cầm điếu thuốc, tạch tạch bấm bật lửa nhưng lại không có lửa, anh dùng ngón tay cái bấm mạnh một cái, một ngọn lửa nhỏ bùng lên cùng một tiếng “Xuỳ” nhưng anh còn chưa kịp đến gần thì đã tắt.

Cái quái gì đây? Bật lửa mà cũng muốn chống đối ông đây hả?”

Còn có thể sống nổi không đây?

Giang Tùy dùng tay vụng về chặn gió, cúi đầu đưa điếu thuốc đến gần bật lửa, ngọn lửa vừa tắt đi liền sáng lên.

Một đám khói chậm rãi bốc lên, Giang Tùy cầm bật lửa nhàm chán vờn trong tay vài lần, ngẩng đầu nhìn trời đêm, đôi mắt hơi nheo lại, nhìn như rất tập trung.

Thế nhưng trong đôi mắt anh không có bất cứ cảm xúc nào, đầu óc cũng trống không.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-39.html.]

Nói thẳng ra thì là đang ngẩn người.

Không biết đã qua bao lâu, có một đôi bạn trẻ đi ngang qua quảng trường nhỏ, giây trước còn dính chặt lấy nhau ngượng ngùng, vừa đụng chạm vừa hôn môi mà giây tiếp theo đã bắt đầu cãi nhau ầm ĩ.

Chửi cha mắng mẹ nhau rồi bắt đầu đánh nhau.

Anh tát tôi một cái, tôi cũng trả lại anh một cái.

Không phải lúc nào cũng được xả lũ nên biên độ của động tác khá lớn, mạnh mẽ vung lên, vang lên một tiếng “Chát”, trực tiếp đánh thẳng vào tim.

Trong không khí văng vọng âm thanh của vụ ẩu đả.

Giang Tùy run run điếu thuốc bên miệng, suýt nữa thì rơi mất, anh hít một hơi, khó mà tin được “Chậc” một tiếng, yêu đương đúng là chơi liều mà.

May là ông đây không yêu.

Nghĩ đến đây, Giang Tùy lại cảm thấy điếu thuốc không còn dễ hút nữa, có mùi khó chịu, ngón tay anh kẹp lấy điếu thuốc, nhìn nhìn một chút rồi vứt đi.

Ngay lúc Giang Tùy định đứng dậy rời đi thì hai người kia đã ôm nhau.

Và bắt đầu nấu cháo lưỡi.

“……” Chết tiệt.

Anh Tùy, người thậm chí còn chưa từng nắm tay một cô gái nào, vừa nhận một đòn chí mạng.

Khi Giang Tùy trở lại phòng vẽ, đôi mắt anh đỏ hoe và mái tóc rối bù trước trán tạo cho anh cảm giác chán nản và suy sụp.

Tạ Tam Tư sửng sốt: “Anh Tùy, mắt anh……”

Giang Tùy đọc được suy nghĩ của cậu ta từ trong ánh mắt, thái dương không nhịn được mà giật giật điên cuồng: “Bị sặc khói.”

Tạ Tam Tư hít sâu một hơi, dường như rất khó để tiêu hóa tin tức này trong chốc lát, do dự nói: “Em hiểu.”

“Giống y như cách ngụy biện bụi bay vào mắt.”

Giang Tùy mỉm cười: “Cậu qua đây.”

Lông tơ toàn thân Tạ Tam Tư dựng đứng, cười khan hai tiếng: “Không không, em phải đi giúp chị em đếm giấy vẽ đây.”

Giang Tùy liếc mắt nhìn qua.

Cô gái ngồi xổm trên mặt đất, quay lưng về phía cậu, trước mặt còn bày một đống họa cụ, cô đang sắp xếp từng thứ một.

Bảng vẽ trên giá đã bị hạ xuống, có dấu hiệu bị xê dịch mạnh.

Xen lẫn cảm giác chia tay kỳ lạ.

Giang Tùy dựa vào khung cửa, đôi mắt đầy tơ m.á.u nheo lại, làm cái gì vậy, chẳng phải chỉ là chuyển từ phòng vẽ số ba đến phòng vẽ số một thôi sao?

Vẫn ở trong cùng một tòa nhà, ngày nào cũng ra vào bằng cùng một cánh cửa.

Ngẩng đầu không thấy thì cúi đầu thấy, vẽ vật thực thì vẫn gặp nhau, có nhất thiết là phải đánh một trận lớn như thế không?

Giang Tùy đi tới: “Phải đi rồi à?”

Trần Ngộ ném đầu bút chì vào thùng rác gần đó: “Đợi chút nữa.”

“Bạn học Trần hoành tráng thật đấy.” Giang Tùy nhìn đỉnh đầu cô: “Vậy nói mấy câu đi?”

Anh trào phúng cười: “Lúc phú quý thì đừng quên nhau?.”

Trần Ngộ nghiêng đầu sang một bên.

Giang Tùy hạ mắt xuống nhìn cô gái, thấy cô càng bình tĩnh thì giọng điệu anh càng thêm cay độc: “Nhìn cậu hăng hái như vậy, thế đổi một câu khác, đi thôi đi thôi, cậu phải tự học cách trưởng thành đấy.”

“……”

Tạ Tam Tư vốn đã rất cố gắng làm phông nền nhưng đến hiện tại thì không thể giả vờ được nữa, cậu ta nhanh chóng đặt giấy vẽ xuống, nhăn mặt bỏ chạy.

Thuận tiện ngăn cản một vài người anh em sắp chuyển đến.

Căn phòng rơi vào im lặng.

Duy trì không quá mười giây đã bị giọng nói của Trần Ngộ phá vỡ, cô nhìn Giang Tùy: “Sao mắt cậu đỏ thế?”

Hai tay Giang Tùy đút túi, lười biếng ngồi lên ghế: “Xem náo nhiệt nên sặc một hơi khói, vừa ho ra rồi.”

Trần Ngộ cau mày: “Cậu hút thuốc?”

Giang Tùy vô thức lắc đầu: “Không có.”

Trần Ngộ động động mũi.

Giang Tùy bị hành động nhỏ này của cô chọc cười, có chút bất đắc dĩ: “Ngửi cái gì mà ngửi, ông đây chỉ hút có hai hơi ngắn thôi.”

Anh cũng không thích khói thuốc nên thuốc và bật lửa đều là lấy từ túi người khác.

“Hôm nay hút hai hơi ngắn, ngày mai hút hai hơi dài.” Trần Ngộ tiếp tục thu dọn hộp dụng cụ: “Hút thuốc sẽ nghiện, rất khó cai.”

Giang Tùy giả vờ vỗ vỗ tay, cười như không cười: “Wow, bạn Trần của chúng ta thật tốt bụng, quá tuyệt vời.”

Trần Ngộ quay đầu liếc nhìn anh, lạnh lùng nói: “Cậu ở dưới lầu ăn phải đạn à?”

Giang Tùy: “……”

Sau đó hai người đều không nói câu nào nữa.

Loading...