Mẹ Trần quyết định quan sát thêm một thời gian nữa.
Đợi thầy Triệu đi rồi, mẹ Trần hỏi con gái: “A Ngộ, con có đủ tiền không?”
Trần Ngộ gật đầu: “Đủ ạ.”
Mẹ Trần nhẹ nhàng nói: “Lúc vẽ thì ngồi một cái đã mất hơn nửa ngày, nên mua chút đồ ăn vặt chứ nhỉ.”
Nói xong, bà lấy một ít tiền lẻ trong túi ra, cầm một tờ mười tệ đưa cho Trần Ngộ.
Trần Ngộ không nhận, ánh mắt tràn đầy vẻ dò xét nghi ngờ: “Mẹ, mẹ sao thế?”
Mẹ Trần cả kinh, con gái cảnh giác thế cơ à? Bà “Ôi” một tiếng: “Lúc nói chuyện phiếm trong nhà máy thì có người nói bây giờ thời đại thay đổi, vật giá cũng thay đổi, các con ở tuổi này thì ít nhất phải có mười tệ tám tệ tiền tiêu vặt mỗi ngày.”
“Mẹ mới nghĩ là con có ít quá, không đủ dùng. Con nhìn con ngày thường không nói gì cả, đúng là, ôi.”
“Không nói là vì con đủ rồi.” Khóe môi Trần Ngộ hơi giật giật: “Không đủ thì con sẽ nói. Con không đáng thương cũng không khổ sở gì, càng không lạc lõng tự ti. Mẹ, mẹ đừng tưởng tượng lung tung.”
Khóe môi mẹ Trần cũng hơi giật: “Thật sự đủ à?”
Trần Ngộ: “Vâng.”
Mẹ Trần cất tiền đi, lại thở dài một tiếng tràn đầy sự phức tạp và vui mừng.
Thường nói con gái phải nuôi trong sự giàu có để bồi dưỡng khí chất, nhưng nhà của bọn họ tối đa chỉ có thể xem như khá giả, không cho con được hoàn cảnh giàu có như vậy.
Nhưng con gái từ nhỏ đã hiểu chuyện, độc lập lại còn tiết kiệm và tự biết mình, vẫn luôn là “Con nhà người ta” trong miệng hàng xóm.
Mọi phương diện như cách nhìn đời, tố chất, tính cách của con bé đều không có vấn đề gì.
Tương lai nhất định con bé sẽ sống tốt.
Mẹ Trần tính toán trong lòng. Người ta vẫn bảo là học Mỹ Thuật tốn tiền, bây giờ con gái vẫn còn học phác họa nên tốn nhiều giấy, bút chì với tẩy thì vẫn ổn, chưa thấy chi tiêu nhiều quá.
Chờ đến lúc bắt đầu học màu nước thì tiền mua thuốc màu rồi các thứ cần chi tiêu khác cũng sẽ nhiều hơn.
Con số trong sổ tiết kiệm ở nhà không tăng được bao nhiêu, phải quy hoạch thật tốt mới được.
Phải cố hết sức để chu cấp cho con gái một cuộc sống tốt trước khi con bé bước vào đời.
–
Trần Ngộ không rõ suy nghĩ của mẹ mình lắm, cô lo bồn cây xấu hổ bên bệ cửa sổ kia sẽ bị tưới nước úng mất, không sống qua nổi đêm nay.
Bởi vì có người dựa vào việc tưới nước mà liên tục quay ra hóng chuyện.
Trần Ngộ vuốt vuốt sợi tóc ở trên đầu vai: “Mẹ, con đưa mẹ xuống lầu nhé.”
“Không cần không cần.”
Mẹ Trần cầm theo túi nhỏ: “Con vẽ đi.”
“Thầy Triệu nói bây giờ thời gian học căn bản mà dài một chút thì tiến độ sau đó sẽ càng nhanh hơn. Nhiều thứ thầy ấy nói mẹ nghe không hiểu, cũng không giúp con được cái gì, con chỉ có thể tự cố gắng thôi. Có cái gì không biết thì hỏi Tiểu Kha.”
Trần Ngộ: “Vâng.”
Lúc mẹ Trần xuống lầu thì gặp một cô bé ở hành lang tầng 3.
Vừa nhìn một cái đã biết là trẻ con nhà giàu, trông như công chúa nhỏ vậy.
Mẹ Trần cũng không nghĩ gì nhiều.
–
Giang Thu Thu vọt vào trong phòng vẽ số ba: “Anh anh anh, lúc em lên lầu thì nhìn thấy một dì, hơi giống chị Trần Ngộ……”
“Chị!”
Giang Thu Thu lao vào trong vòng tay Trần Ngộ vừa mới vào cửa.
Trần Ngộ không quen kiểu thân thiết như này lắm, cô giơ tay lên rồi lại buông xuống, trông có vẻ hơi ngại.
Giang Tùy liếc nhìn cô gái trong phút chốc, trách em gái nhà mình: “Giang Thu Thu.”
Khuôn mặt sáng lạn của Giang Thu Thu ngay lập tức ỉu xìu, môi bĩu ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-38.html.]
Đột nhiên có một bàn tay đặt lên đầu sờ sờ tóc của cô bé, cô bé ngẩn ra ngẩng đầu lên.
Đôi mắt của Trần Ngộ như có nét cười: “Buộc tóc đẹp lắm.”
Giang Thu Thu hé miệng: “Thủy tinh đó, bling bling.” Đứa lớn và đứa nhỏ đều đáng yêu. Cảnh tượng rất ấm áp.
Giang Tùy liếc rồi lại liếc, lưỡi đảo trong miệng phát ra tiếng “Chậc”. Cái thứ đồ chơi sáng lấp lánh thô tục muốn chết, đẹp gì mà đẹp. “Wow.”
Tạ Tam Tư cười hehe: “Anh Tùy, có phải Trần Ngộ chưa từng cười với anh không?”
Giang Tùy kéo nhẹ băng dán ở khóe miệng, nói xàm, tối hôm qua mẹ nó cười như là con mèo quýt nhỏ làm chuyện xấu ấy.
Cười đến mức mắt cong lên.
Giang Tùy nhìn đôi mắt của cô gái.
Trần Ngộ như nhận ra điều gì, đón nhận tầm mắt của anh, dò hỏi: Hả?
Giang Tùy: Hả?
Trần Ngộ: Hả?
Giang Tùy: ……
Cô gái tinh ranh như thế, đúng là thiếu đòn mà.
–
Gần đây Giang Thu Thu vẫn luôn dính Trần Ngộ, ngoan ơi là ngoan.
Trần Ngộ hỏi cô bé về chuyện điện thoại.
Giang Thu Thu bóc kẹo sữa khỉ lông vàng, buột miệng nói: “Đổi rồi ạ.”
Động tác thổi vụn tẩy của Trần Ngộ khựng lại, quay đầu: “Hỏng rồi à?”
Giang Thu Thu ngậm kẹo, một bên quai hàm gồ lên một cục nho nhỏ: “À……do vấn đề về đường dây điện thoại, phức tạp lắm.”
Tròng mắt cô bé đảo đảo, rất nhanh trí: “Tuần trước nhà em lắp điện thoại khác, cái trước kia thì ở trong phòng anh em.”
Trần Ngộ nghe vậy thì nghĩ thầm, khó trách buổi sáng cô gọi thì người nhận là Giang Tùy.
“Vậy có muốn cho chị số điện thoại trong phòng của em không?” Trần Ngộ thấy cô bé thích kẹo khỉ lông vàng mà cô thích thì hảo cảm nháy mắt tăng vọt, nói ra theo bản năng.
Giang Thu Thu lập tức lắc đầu nói: “Không muốn!”
Nói xong đôi mắt cô bé hoảng sợ né tránh.
Má ơi, phản ứng hơi lớn, nhìn thế này mà còn không biết là đang chột dạ sao.
Làm sao bây giờ, anh trai không giúp được, anh Tiểu Tạ cũng không giúp được, mình phải tự cứu lấy mình, mau nghĩ cách thuyết phục. Tay Trần Ngộ bị nắm lấy.
Đầu Giang Thu Thu cúi xuống, lắc lắc tay của chị gái: “Là thế này, trong phòng em không có điện thoại.”
“Mẹ em nói em còn nhỏ, không thể để máy con ở trong phòng em, sẽ dễ học tật xấu.”
Rất xin lỗi mẹ.
“Cho nên chị ơi.”
Giang Thu Thu ngẩng mặt lên, chớp mắt: “Sau này nếu chị muốn tìm em thì gọi vào điện thoại ở trong phòng anh em nhé.”
–
Giang Tùy ở đằng sau thong thả dẫn đường: “Tạ Tam Tư, lần trước Thu Thu nói muốn ăn cái gì ấy nhỉ?”
Tạ Tam Tư viết tên ở góc trái bức tranh: “Hình như là bánh quẩy khoai tím thì phải.”
Ngòi bút của Giang Tùy chấm vào mảng tối của hình lăng trụ: “Mua cho nó.”
Tạ Tam Tư hóng hớt, mấy câu lúc nãy cậu ta đã nghe thấy, nháy mắt ái muội:
“Anh Tùy, khen thưởng đấy à?”
“Buồn miệng thôi.” Giang Tùy nói.