KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 35

Cập nhật lúc: 2024-12-13 20:56:41
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Ngộ đạp xe đi qua dưới gốc cây: “Tôi cảm thấy rất ghê tởm.”

Giang Tùy sững người một lúc.

“Ừm, ghê tởm.” Anh cứ thong thả đạp xe theo sau, khuôn mặt đen tối của anh không còn nữa chỉ còn bầu trời trong xanh, chán ghét nói: “Khi nhìn thấy con trăn khổng lồ trên tay thằng đó, đến đánh nhau tôi cũng không muốn nữa.”

Trần Ngộ thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có thể nói chuyện bình thường được rồi.

Giang Tùy chuẩn xác nhận ra những thay đổi trong cảm xúc của cô gái, khẽ nhướng mày, thật dễ an ủi.

“Lúc tên đó rời đi, anh ta đã hỏi tôi một câu. ” Anh đạp xe tiến tới, dừng lại bên cạnh cô: “Cậu đoán xem là gì?”

Trần Ngộ vỗ vỗ mu bàn tay: “Không muốn đoán.”

Giang Tùy nói như một học giả già: “Người trẻ mà, động não đi.”

Trần Ngộ tăng nhanh tốc độ, cẳng chân dùng sức đạp một hồi nhưng đến khi quay lại nhìn thì anh vẫn bên cạnh cô.

Đá không được.

Trần Ngộ thở hổn hển, trừng mắt một cái: “Về phương diện nào, chẳng có phạm vi nào thì làm sao đoán được?”

Giang Tùy thậm chí còn không thở gấp, thể lực đúng là khác biệt.

“Đoán đại đi. ” Anh mỉm cười hướng dẫn: “Phát huy trí tưởng tượng của cậu đi.”

Trần Ngộ hít sâu một hơi, điều chỉnh lại nhịp thở, lời nói ra mang đầy ý châm biếm: “Hỏi cậu sao lại độc miệng thế?”

Giang Tùy không hề tức giận, vẻ mặt cực kỳ hiền lành và thân thiện nói: “Cho cậu thêm một cơ hội nữa.”

Trần Ngộ cười khẩy: “Tôi có thể từ chối không?”

Giang Tùy mỉm cười: “Cậu cần phải càng đánh càng hăng.”

Trần Ngộ nói: “Không cần.”

Giang Tùy nhìn cô thật sâu, thở dài như muốn nói, con gái à, con làm bố thất vọng quá.

Trần Ngộ muốn chửi tục rồi.

Gần đây thân thiết hơn, Giang Tuỳ cũng phần nào hiểu được tích cách của cô gái này, biết được trêu chọc thế này là đủ rồi, còn trêu nữa thì cô sẽ giận. Anh gọi một tiếng, lúc cô quay lại thì cho cô câu trả lời.

“Tên đó hỏi tôi rằng Nike có cọ vào chân không?”

Trần Ngộ: “……”

“Tôi nói là mới mua thì sẽ cọ.” Giang Tùy nói: “Tên đó lại nói, Nike cũng chỉ thế mà thôi.”

Trần Ngộ: “……”

Câu trả lời này thần kỳ đến mức Trần Ngộ không thể giải thích được: “Tên đó có tên là gì?”

Giang Tùy không hề báo trước mà bốc hỏa: “Chỉ là một vai phụ thôi, quan tâm tên của người ta làm cái gì?”

“Đi thôi, nhanh lên.”Anh khịt mũi, cực kỳ thiếu kiên nhẫn: “Hỏi hỏi hỏi, đâu ra mà lắm câu hỏi vậy.”

Trần Ngộ không nói nên lời.

Rốt cuộc là ai tìm cô nói chuyện vậy?

Con đường dù dài đến đâu cũng có điểm cuối, có một ngã tư.

Giang Tùy dừng xe, liếc nhìn cô gái: “Được rồi, đến đây thôi.”

Vừa dứt lời anh liền quay lại, rồi bỗng nghe thấy tiếng hét từ phía sau.

“Giang Tùy, chờ đã.”

Bánh xe lăn qua cỏ khô, phát ra âm thanh giòn tan gãy gọn, Giang Tùy dừng lại, kéo kéo khóe môi, cô nhóc này đang… sợ sao? Không cứng miệng nữa?

Anh nhìn ra phía sau thì thấy thứ gì đó bị ném qua.

Cầm lên nhìn thử, là một tấm thẻ mỏng màu vàng kim, là thẻ internet.

“Cậu giúp tôi trả lại tấm thẻ.” Trần Ngộ nói.

Cơ mặt Giang Tùy khẽ giật giật, thế nào gọi là nghĩ nhiều, chính là lúc này đây, anh cầm cái thẻ internet, gập ngón tay búng một cái.

“Cậu bảo ông đây trả thì ông đây phải trả sao? Cậu là nữ vương hả.”

Trần Ngộ nhẹ nhàng nói: “Trên đường về chậm thôi.”

Giang Tùy dừng lại.

Chết tiệt, sao lại có cảm giác quái lạ như định mệnh đang bóp nghẹt anh vậy?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-35.html.]

Giang Tùy nhét cái thẻ internet vào túi: “Ngày mai đưa cậu tiền cọc.”

Trần Ngộ thấy anh vẫn chưa đi liền hỏi: “Không về à?”

Giang Tùy dùng ánh mắt tối tăm nhìn chằm chằm cô, cho cô một phút cân nhắc, cân nhắc xem có muốn anh đưa cô đi hết chặng đường còn lại hay không.

Trần Ngộ không nhận được tín hiệu mà cũng không phát tín hiệu: “Còn có việc gì sao?”

Giang Tùy đập “Lạch cạch lạch cạch” vào tay vịn xe đạp, cho cô thêm một phút cân nhắc.

“Vậy cậu ở lại đi, tôi đi đây.”

Trần Ngộ nói xong không chút do dự mà phóng đi, một khắc cũng không trì hoãn, đó gọi là người phong độ lão luyện.

Vẫy vẫy tay áo, không có lấy một mảnh mây mù.

“.……”

Giang Tùy nghẹn một cục m.á.u đông ở cổ họng, huyệt thái dương nhảy liên hồi.

Mẹ nó, chuyện này không trách anh được, anh đã cho đến tận hai cơ hội rồi.

Giang Tùy đạp xe trở về, tìm tìm giai điệu và bắt đầu ngâm nga một cách uể oải: “Em luôn mềm lòng, mềm lòng, một mình cô đơn rơi lệ cho tới tận bình minh, em yêu người đó mà không oán không giận……”

Ca từ kiểu gì vậy?

Giang Tùy không hát được nữa, anh duỗi căng các cơ bắp ở chân, nhẹ nhàng điều khiển xe, vừa đạp xe lên một ngọn đồi nhỏ, vừa xắn tay áo lên nhìn đồng hồ.

Còn mười phút nữa là mười hai giờ đêm rồi.

Đệch, muộn quá rồi.

Đêm khuya, cô nhóc kia vẫn còn cô đơn một mình.

Hai điều này là điều kiện thường thấy để một loạt các sự kiện nhất định xảy ra.

Hình ảnh cũng xuất hiện rồi.

Giang Tùy vén tóc hai lần, cáu kỉnh chửi “Đệch” một tiếng rồi quay đầu xe, lao vút xuống dốc rồi phóng xe dọc theo con đường cô gái vừa rời đi.

Rất nhanh anh đã bắt kịp cô.

Đường lớn thì không đi, còn cái đèn đường kia nữa, không hỏng thì cũng vàng khè rồi, đang đóng phim ma hả?

Phố cổ còn có thể cũ hơn nữa không?

Giang Tùy vừa phàn nàn vừa giảm tốc độ, chạy cách một khoảng ở phía sau.

Cô gái rẽ vào một con hẻm nhỏ.

Giang Tùy không đi theo vào lối rẽ, anh tựa xe vào tường, hai tay đút túi quần đi đến đầu hẻm, nhìn thấy cô đỗ xe dưới cửa rồi sột sà sột soạt mở cửa đi vào.

Cánh cửa cọt kẹt đóng lại, con hẻm lại chìm vào im lặng.

Giang Tùy liếc nhìn ánh đèn trong sân, hít một ngụm không khí mười hai giờ đêm, ngâm nga một giai điệu ngắn quay lại đường cũ.

Trần Ngộ không hề biết rằng có một hiệp sĩ gà mờ cọc cằn đưa cô về nhà, cô lấy đồ trong balo ra, bới ra rồi lật lại.

Cả quyển sổ lẫn cây bút đều không thấy đâu, bỏ quên ở tiệm net rồi.

Sáng hôm sau, Trần Ngộ cảm thấy đã sắp đến giờ nên gọi điện cho Giang Thu Thu.

Người nhận điện thoại là Giang Tùy.

Không đợi cô gái hỏi gì, Giang Tùy đã mở miệng: “Là tôi.”

Giọng nói trầm khàn chưa tỉnh ngủ, âm mũi rất nặng, không hề có tí hung hăng hay ngang ngược nào.

Giống như đang thì thầm một cách đầy thân mật vậy.

Hơi thở của Trần Ngộ ngừng nửa nhịp, mất tự nhiên gãi gãi tai, cũng không hỏi tại sao anh lại nghe điện thoại: “Quyển sổ của tôi rơi ở tiệm net rồi.”

Giang Tùy nhắm mắt lại: “Ở chỗ tôi.”

Không đợi Trần Ngộ hỏi gì, anh đã chủ động nói với cô: “Tối qua lúc tôi quay lại tiệm net thì Tam Tư đưa nó cho tôi, lát nữa tôi sẽ mang đến phòng vẽ.”

“Ồ.” Trần Ngộ nói: “Vậy cúp máy nhé.”

Giang Tùy xoa xoa gối, mơ hồ đáp: “Ừm…… Khi nào nhà cậu làm bánh bao súp thì cho tôi một ít…… Đêm qua nằm mơ mơ thấy……”

Không có âm thanh nào nữa, chắc là ngủ rồi.

Tiếng thở kéo dài của chàng trai truyền vào tai Trần Ngộ từ trong điện thoại khiến cô sửng sốt một lát rồi mới cúp máy.

Loading...