KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 34

Cập nhật lúc: 2024-12-13 20:53:10
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một buổi sáng bình yên ở phòng vẽ.

Phan Lâm Lâm vẫn như thường lệ, vẫn là dáng vẻ đó, vui tươi hay cười, nói nhiều nhưng lại không nghiêm túc vẽ tranh.

Xem ra đúng như lời đã hứa, đêm qua cô ta không đến tiệm net nên không biết gì cả.

Nếu Phan Lâm Lâm không nhắc tới, Trần Ngộ cũng sẽ không hỏi.

Vốn cũng chẳng có gì cả, nhưng nếu cứ tiếp tục giữ lấy không buông thì nó sẽ dần trở thành một thứ gì đó khác.

Kỳ thi sắp đến rồi.

Không khí ở phòng vẽ có chút căng thẳng.

Việc xếp hạng và phân phòng vẽ đều liên quan đến thể diện và lòng tự trọng.

Người nhàn rỗi tám chuyện cũng ít đi.

Chỉ có năm ba người vẫn cứng đầu, miệt mài toả sáng trong khu vực của bản thân như thường lệ.

Ví dụ như anh Tùy.

Anh đại nghe nhạc một tiếng đồng hồ mới động bút vẽ mấy nét trên giấy, vẫn đang thiết kế tên của chính mình.

Tổng cộng có ba mẫu, mẫu nào cũng đứng đầu.

Tạ Tam Tư nhìn qua: “Anh Tùy, chữ này anh viết, em còn không nhận ra là tên anh.”

“Nếu không sao lại gọi là thiết kế chứ.”

Giang Tùy tự cảm thấy rất đẹp, vươn một tay ra sau lưng, bắt lấy sợi tóc vàng trên vai cô gái rồi giật giật.

Dùng lực không mạnh.

Trần Ngộ đang xoá phần hình khối màu xám sáng đã vẽ lại vài lần rồi, cực kỳ khó chịu nên không muốn quan tâm.

Người phía sau cũng chẳng phải người bình thường, cứ không ngừng làm phiền cô.

Cô đặt cục gôm xuống rồi quay người lại.

Giang Tùy ra hiệu cho cô xem mấy chữ ký: “Cậu thấy sao?”

Trân Ngộ đưa mắt nhìn lên.

Chữ Giang không giống chữ Giang, chữ Tùy không giống chữ Tùy, đều rất trừu tượng, nhưng nét chữ lại rất mượt mà, trôi chảy như mây như nước, chắc là viết liền một nét.

Tổng thể tự do thoải mái, rất phù hợp với tác phong tùy tiện của anh.

“Cũng được nhỉ.” Giang Tùy nói: “Tôi thiết kế cho cậu một cái.”

Trần Ngộ kiên quyết từ chối: “Không cần đâu, cảm ơn.”

“Nói gì thế không biết, ”

Giang Tùy mỉm cười thân thiện: “Lát nữa thiết kế xong tôi gọi cậu.”

“Hắt xì.”

Trần Ngộ hắt hơi vào mặt anh.

Giang Tùy lập tức né sang bên trái để tránh mặt bị tổn thương, lúc ngồi lại thì nói: “Tôi nói này……”

Trần Ngộ lại hắt hơi cái nữa.

Đôi khi cuộc sống là một cái gì đó thật tuyệt vời……

Cái con khỉ ý.

Lần này anh Tùy không phản ứng nên đã bị đánh trúng, anh nhìn chằm chằm vào cô, dáng vẻ có hơi bối rối.

Trần Ngộ cũng sững sờ, căn bản không ngờ được, cô còn đang hơi mở miệng, vẻ mặt ngây thơ.

“Sao vừa nãy cậu không tránh đi.”

“Hỏi hay lắm.”

Hai người tôi nhìn cậu, cậu nhìn tôi.

Trần Ngộ chớp chớp mắt, tỉnh táo lại, cô với tay lấy túi vải rồi lôi một gói khăn giấy ra, lấy một tờ ném vào tay Giang Tùy.

Hương trà nhàn nhạt.

Giang Tùy ngước mắt lên, đập vào mắt là chiếc cổ thon dài ửng một tầng màu hồng tươi mới, anh sửng sốt, yết hầu trượt lên xuống.

Lạ ghê, Bé Tóc Vàng mà cũng có lúc xấu hổ.

Giang Tùy cho Tạ Tam Tư một ánh mắt.

Tạ Tam Tư nhổ vỏ hạt dưa ra, nheo mắt như bị chuột rút: Anh Tùy, em có thể nói chuyện chưa?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-34.html.]

Giang Tùy nheo mắt lại.

Tạ Tam Tư lập tức gọi Trần Ngộ: “Chị ơi, nghe nói hắt hơi hai cái liền tức là có người đang nhớ mình. Ai nhớ chị thế?

Giang Tùy cầm khăn giấy lên, không lau mặt mà chỉ đưa lên mũi ngửi một cái, khá là thơm.

Đều là tinh dầu.

Giang Tùy miết miết khăn giấy, đặt nó lên bảng vẽ và kẹp chung với giấy vẽ, mùi hương tràn ngập xung quanh giá vẽ.

Ánh mắt anh liếc nhìn tấm lưng thon thả của cô gái, nghe cô nói: “Chắc là bố mẹ tôi.”

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên một âm thanh: “Trần Ngộ, mẹ cậu tới tìm.”

Vẻ mặt Trần Ngộ ngây ra: “Mẹ tôi?”

Người mở cửa là Thái Tú ở phòng vẽ số một, nhẹ giọng nói: “Đúng rồi, ở sảnh ấy, thầy Triệu đang nói chuyện với bà ấy, cậu mau đi đi.”

Trần Ngộ vội vàng đứng dậy rời đi.

Buổi sáng trước khi ra ngoài cũng không có việc gì, tại sao mẹ lại đến phòng vẽ?

Trần Ngộ bước ra ngoài, đầu óc quay cuồng.

Có lẽ là do sắp thi nên không yên tâm, muốn đến nhìn thử xem, hỏi thăm thầy giáo về tình hình?

Hay là trong phòng cô có gì đó khiến bố mẹ cô nghĩ lung tung, nghi ngờ cô yêu sớm hay gì đó?

Không đến mức đó chứ.

Trần Ngộ chạy đến cổng.

Cửa còn chưa đóng chặt, trong sảnh truyền ra tiếng động, giọng nói không rõ ràng lắm.

Giang Tùy cụp mắt quấn dây tai nghe, chậm rãi quấn quanh chiếc máy nghe nhạc Mp3.

“Ôi đệch, người nhà Trần Ngộ tới rồi.”

Tạ Tam Tư đã chuẩn bị tinh thần, hưng phấn cười nói: “Không biết Trần Ngộ có giống mẹ hay không, anh Tùy, chúng ta ra ngoài xem thử đi?

Giang Tùy nhét nút tai nghe vào cáp tai nghe.

Tạ Tam Tư thấy anh không có phản ứng gì, trong lòng lại có chút lo lắng, hận rèn sắt không thành thép, anh Tuỳ sao lại cùi bắp thế, thiệt là tình.

“Anh Tùy, anh không ra ngoài à? Vậy thì em……”

Giang Tùy ngắt lời cậu ta, đột ngột hỏi: “Cậu có băng cá nhân không?”

Tạ Tam Tư ngơ ngác: “Hả? Băng cá nhân?”

“Không bị thương ai lại mang theo làm gì, ủa, anh Tùy, anh cần băng cá nhân làm gì? Bị thương ở đâu hả?”

Giang Tùy đá một cước.

Tạ Tam Tư và cái ghế bị đá lùi ra sau hơn mười cm, suýt chút nữa là ngã vào người anh em bên cạnh, cậu ta không dám chọc vào thiếu niên thời tiền mãn kinh nữa nên vội vàng đi hỏi người khác.

“Có ai mang theo băng cá nhân không?”

“Không mang.”

“Tớ cũng không.”

Phan Lâm Lâm lắc đầu, tiếp tục cầm cái điện thoại nóng hổi chơi game.

“Anh Tùy, mọi người đều……”

Tạ Tam Tư còn chưa nói xong, Giang Tùy đã mang vẻ mặt áp suất thất rời khỏi phòng.

Không lâu sau, Giang Tùy đứng trước gương trong phòng vệ sinh, nhìn kỹ vết thương trên khóe miệng, nhìn trái nhìn phải.

Có xấu không? Không đến nổi.

Trông cậu có giống badboy không? Không đến nổi.

Giang Tùy lấy băng cá nhân anh kiếm được ở một phòng vẽ khác ra, chuẩn bị dán vào vết thương.

Sau đó lại dừng tay, cảm thấy mình điên quá, anh ném băng cá nhân lên bồn rửa rồi quay người rời đi.

Vài giây sau, Giang Tùy quay lại, không nói một lời nhặt miếng băng lên, cau mày nhìn rồi xé ra dán vào vết thương.

Vuốt mái tóc ngắn mấy lần rồi lại vuốt thẳng quần áo, mỉm cười.

Hở răng hay không hở răng đều thử một lượt.

“Đồ ngốc.”

Giang Tùy nhìn mình trong gương, đút hai tay vào túi quần, thả lỏng quai hàm đang nghiến chặt, quay lại dáng vẻ uể oải thường ngày rồi chậm rãi bước về sảnh lớn.

Loading...