Trương Kim Nguyên nhìn sang anh Tùy.
Giang Tùy cũng đang nhìn cậu ta.
Ánh mắt của hai người giao nhau trong không trung.
Sau gần một phút, đột nhiên Trương Kim Nguyên nhanh trí thu lại răng khểnh, treo lên một gương mặt may mắn như ý thế giới hòa bình: “Tiệm net, em đi tiệm net đây.”
“Làm việc gì thì nên yêu việc đó, đây là đạo đức nghề nghiệp cơ bản.”
Trương Kim Nguyên nghiêm mặt nói: “Em đi đây.”
Nói xong thì túm lấy áo khoác thể thao đang vắt trên vai vung một cái, bước vào tiệm net một cách cool ngầu.
Giang Tùy chạm khóe môi.
Tạ Tam Tư và Vương Nhất Phàm nhìn vào mắt nhau, âm thầm trao đổi.
Tạ Tam Tư: Nói thêm hai câu nữa?
Vương Nhất Phàm: Nói gì? Tôi không làm tú bà đâu.
Tạ Tam Tư: Bà mối, à không, ông mối, làm người tốt việc tốt, cứu vớt chàng trai mê man, làm màu trong thời kỳ phản nghịch đi, hiểu không?
Vương Nhất Phàm: Vậy cậu làm đi, mời.
Tạ Tam Tư vừa định hắng giọng đã nghe thấy anh Tùy của cậu ta nói một câu:
“Xấu không?”
“Hả?” Mặt Tạ Tam Tư ngơ ra.
Giang Tùy chỉ chỉ miệng mình.
Tạ Tam Tư: “……”
Đệch, anh Tùy không sao chứ, sao lại nũng nịu như con gái vậy? Dọa người quá.
Giang Tùy lạnh lùng lườm một cái.
Tạ Tam Tư nuốt nước miếng cái ực: “Không xấu, anh Tùy xinh đẹp như hoa……”
Hình như không đúng lắm.
“Ý em là anh tuấn tú bất phàm, siêu đẹp trai, bị trầy tí da cũng không hề gì. Anh mà đứng trên đường thì đảm bảo là người đẹp nhất.”
Sắc mặt Giang Tùy khó coi, rõ ràng là không chịu bỏ qua.
Trong đầu Tạ Tam Tư đang là bão táp, chín năm giáo dục bắt buộc vẫn còn lại gần một năm, kiến thức của cậu ta có hạn, đã hết sức rồi.
Nên đến lượt cái cậu Vương Nhất Phàm cợt nhả này lên sân khấu rồi.
Cậu ấy ung dung phun ra một làn khói: “Là một người đàn ông, trên mặt có chút vết tích thì mới gọi là mùi vị đàn ông.”
Giang Tùy bắt đầu chế giễu: “Thế sao mỗi lần đánh nhau sao cậu toàn trốn một bên?”
Vương Nhất Phàm không nghẹn chút nào, nói tiếp: “Em không có mùi vị đàn ông.”
Tạ Tam Tư trợn mắt há miệng lắc đầu, bội phục luôn.
–
Giang Tùy bảo hai người cũng về tiệm net đi, thật sự không muốn bản thân lại đi khơi mào chủ đề ngu ngốc nữa.
Mẹ nó, đang yên đang lành tự nhiên đi hỏi cái gì mà có xấu không, cứ chít chít như đàn bà ấy.
Giang Tùy nhìn hướng cô gái rời đi, hàng mi đen nhíu lại hết lần này đến lần khác.
Vương Nhất Phàm gẩy tàn thuốc, giơ tay lên nói: “Anh Tùy, chuyện ở cái hội kia của em……”
Giang Tùy không di chuyển tầm mắt: “Muộn rồi.”
Vương Nhất Phàm nhận được câu trả lời, vèo một cái đã chuồn mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-33.html.]
Tạ Tam Tư đi theo ở đằng sau, cậu ta đi được vài bước thì quay đầu lại nói một câu: “Anh Tùy, vậy ngày mai không đến phòng vẽ nhỉ.”
“Sao,” Giang Tùy nói: “Cậu muốn gả ra ngoài à?”
Trên mặt Tạ Tam Tư phủ đầy một hàng vạch đen: “Tối nay chắc phải thức suốt đêm, ngày mai chắc chắn không có tinh thần vẽ tranh.”
Giang Tùy: “Bình thường cậu thức đêm thì cũng có vẽ đâu?”
Tạ Tam Tư: “……”
Nói cứ như anh có vẽ ấy.
Khuôn mặt của Giang Tùy không biết từ khi nào đã phủ kín một tầng sương đen: “Sao còn chưa đi, muốn người ta bế à?”
“Không không không không không, không cần không cần.”
Miệng của Tạ Tam Tư lắp bắp đầy sợ hãi, vội vàng chạy són cả ra quần.
Ai đó nhanh đến đến thu phục anh Tùy đi.
Tạ Tam Tư chắp tay trước n.g.ự.c tạo thành hình chữ thập, thành tâm nhìn lên trời, AMen.
–
Trương Kim Nguyên gấp rút chạy ra khỏi tiệm net thì va phải Tạ Tam Tư đằng sau đang đi vào.
“Đệch, n.g.ự.c đau quá.”
Tạ Tam Tư nhăn mặt: “Cậu làm gì vậy? Vội vã lên đài phi thăng thành tiên à?”
Trương Kim Nguyên không có hơi sức đâu cãi cọ với cậu ta, giơ quyển sổ ghi chép bìa da in hình lá phong lên.
Tạ Tam Tư hiểu nhầm ý của cậu ta: “Gì vậy, bây giờ cậu phải về nhà xem vở? Đây đâu phải phong cách của cậu đâu, hơn nữa thi giữa kỳ xong rồi mà? Học sinh giỏi.”
“Cái đồ ngốc này.” Trương Kim Nguyên tức giận nói: “Đây là của người đẹp làm rơi.”
Nói xong thì đẩy cậu ta ra, nhanh chóng chạy ra ngoài.
Ở dưới bậc thang không có ai cả, anh Tùy cũng không còn ở đó.
“Đưa tôi đi.” Tạ Tam Tư đi ra nói: “Mai đến phòng vẽ tranh thì tôi đưa cho cô ấy.”
Trương Kim Nguyên hỏi: “Anh Tùy đi đâu rồi?”
Tạ Tam Tư nhìn cậu ta một lúc, đau đớn vô cùng: “Nhóc con, bố biết là con luôn nằm trong top 3 của khối, áp lực học tập chắc chắn cực kỳ lớn, không ngờ con đọc sách đến ngu cả người.”
Trương Kim Nguyên: “……”
Cậu ta ném quyển sổ ghi chép cho Tạ Tam Tư.
“À đúng rồi, người đẹp cầm thẻ lên mạng đi mất rồi, ngay cả tiền cọc cũng không lấy lại.”
Trương Kim Nguyên lấy di động ra, ngón cái vuốt lên trên màn hình một cái, nhìn thời gian: “Nếu không phải anh Tùy không dùng di động thì đã có thể liên lạc với anh ấy rồi.”
Tạ Tam Tư gật đầu: “Chả vậy.”
Nếu nhà cậu ta mà cho phép mua thì ngày nào cậu ta cũng sẽ treo trên cổ, khoe khoang 360 độ.
Trương Kim Nguyên ấn mấy cái trên bàn phím: “Cái thứ đồ chơi này bây giờ là công cụ để giả ngầu, vài năm nữa thì ai cũng có một cái, còn giả ngầu cái gì nữa.”
“Anh Tùy đạo hạnh cao thâm, đã không cần phải có thêm công cụ nữa rồi.”
Tạ Tam Tư rút cây bút đang cài trên quyển số ghi chép ra: “Thứ chúng ta cần học còn nhiều lắm.”
–
Ở phía bên kia, Trần Ngộ vừa vòng qua trung tâm thương mại thì đã nghe thấy một chuỗi âm thanh như tiếng chuông vang lên ở đằng sau. Cô lái xe sang bên cạnh nhường đường nhưng người kia lại không nhân đó đạp vượt lên phía trước.
Trần Ngộ cũng không nghĩ nhiều, cô đạp một lúc thì phát hiện chiếc xe đạp đằng sau vẫn luôn đi theo mình, mí mắt hơi giật giật.
Lúc đi ngang qua cửa kính của cửa hàng quần áo, Trần Ngộ thầm liếc xuống.
Sau khi nhìn rõ mặt người ở phía sau, Trần Ngộ ngạc nhiên, nhất thời không để ý khiến cả xe cả người lung lay, bánh xe ma sát với mặt đất tạo thành hình như con rắn.
Giang Tùy thấy thế thì nhanh chóng đạp sang. Đôi chân dài vừa sải một cái, vứt xe xuống rồi xông lên phía trước đỡ lấy yên sau của cô.
Đầu xe của Trần Ngộ chỉ còn một tấc nữa là đ.â.m vào cột điện, trái tim cô đập lên thình thịch, trong lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.