KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 32

Cập nhật lúc: 2024-12-13 20:50:11
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiệm net sáng đèn, khói bụi mờ mịt.

Ngọn đèn bên ngoài u tối, không khí mát lạnh, tựa như hai thế giới.

Trần Ngộ lấy một túi đồ ăn vặt từ trong balo ra, vừa ăn vừa nhìn dòng người và xe đi lại trên đường.

Con người tồn tại luôn phát sinh rất nhiều chuyện, sẽ gặp rất nhiều tình huống bất ngờ.

Tựa như cô lúc này vậy.

Đồ ăn vặt là bánh quy nhỏ có nhân màu sắc sặc sỡ, hình dạng đá quý, ăn không dừng lại được.

Chờ đến khi ăn sạch túi mới cảm thấy ngán.

Trần Ngộ l.i.ế.m vị ngọt ngào trên môi, tìm thùng rác, chân giẫm mở thùng rác rồi ném túi rỗng vào bên trong. Cô nhìn bốn phía xung quanh, tầm mắt cô chợt dừng lại ở chiếc xe đạp, di chuyển một vòng rồi thu lại.

Chờ một chút.

Chờ bọn họ trở về thì cô sẽ đi ngay.

“Bạn gì ơi.”

Một giọng nói yếu ớt vang lên ở phía sau lưng Trần Ngộ. Bất chợt nghe được có người khác, cô quay đầu nhìn lại, là một gương mặt xa lạ. Lúc này người nọ đang đứng trên bậc thang, mặc bộ váy trắng, tóc dài tung bay.

Trần Ngộ bước lên bậc thang, dừng ở dưới cô ấy hai bậc, đứng ở một khoảng cách an toàn và thích hợp đối với một người xa lạ, ngẩng đầu lên hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Cô gái tóc dài lúng túng nắm tay, do dự nói: “Cậu có thể nói cho tôi biết….không”

“Nói cho tôi biết…… Nói cho tôi biết……”

Cô gái tóc dài ấp úng nửa ngày trời vẫn không nói rõ được, không nói được một câu hoàn chỉnh.

Trần Ngộ đi ngang qua cô ấy.

Quần áo bị giữ chặt, cô lạnh lùng nghiêng đầu nhìn sang bên. Cô gái tóc dài lập tức buông tay ra, mặt cô ấy đỏ bừng giải thích: “Cậu đừng hiểu lầm, tôi không tìm bạn trai của cậu, là, là chàng trai mặc áo khoác màu đỏ kia.”

Nửa câu sau nói lí nhí như tiếng muỗi kêu.

Trần Ngộ lật lại ký ức, có một người phù hợp, hình như cậu ấy tên là Vương Nhất Phàm.

“Tôi không phải người xấu, tôi là bạn cùng lớp với cậu ấy.”

Giọng nói của cô gái tóc dài nhỏ hơn rất nhiều, cầu xin nói: “Cậu có thể cho tôi xin số điện thoại của cậu ấy không?”

Trần Ngộ: “Xin lỗi.”

Đôi mắt của cô gái tóc dài lập tức đỏ bừng lên, vô cùng hèn mọn nói: “Tôi sẽ không tìm cậu ấy, sẽ không gọi điện thoại cho cậu ấy, một lần cũng không. Tôi chỉ muốn viết số điện thoại vào sổ nhật ký thôi, cầu xin cậu.”

Trần Ngộ nhíu mày, sao lại làm như cô bắt nạt người khác vậy. Cô im lặng một hai giây, giọng điệu hơi dịu dàng hơn một chút: “Tối hôm nay là lần đầu tiên tôi gặp cậu ấy, trước kia chưa từng gặp, không hề thân.”

Cô gái tóc dài trừng lớn đôi mắt rưng rưng nước, đôi môi run rẩy, sắc mặt u tối, như là sinh mệnh đang nhanh chóng bị cạn kiệt.

Giống như một đóa hoa héo.

Trần Ngộ chưa từng gặp loại cảm giác này, cũng không thể lý giải được, không hiểu nỗi. Cô khó hiểu hỏi: “Vì sao cậu không tự mình tìm cậu ấy hỏi xin?”

Cô gái tóc dài lau nước mắt, khóc lóc cười nói: “Tôi yêu thầm cậu ấy.”

Trần Ngộ ngẩn ngơ.

“Bạn ơi, cầu xin cậu đừng nói cho cậu ấy biết chuyện của tôi.” Cô gái tóc dài nói xong thì lập tức rời đi.

Trần Ngộ vén sợi tóc bị gió thổi đến trước mặt ra sau tai, trong mắt là hình bóng gầy gò lạc lõng cô đơn.

Yêu thầm đau khổ như vậy sao?

Trần Ngộ thầm nghĩ, một ngày nào đó nếu cô thích một ai, cô sẽ nghĩ cách xác định tình cảm của mình.

Xác định xong cô sẽ trực tiếp nói thẳng ra.

Không biết là đợi bao lâu, Trần Ngộ đổi trọng tâm cơ thể từ chân trái sang chân phải, lại đổi từ chân phải sang chân trai, chờ đến lúc hai chân đều nhức mỏi thì mấy người Giang Tùy mới trở về.

Vương Nhất Phàm huýt sáo: “Lúm Đồng Tiền Nhỏ vẫn còn ở đây à, ngoan thật đấy.”

Giang Tùy cho cậu ấy một ánh mắt hình viên đạn: “Mẹ nó đừng gọi Lúm Đồng Tiền Nhỏ Lúm Đồng Tiền Nhỏ nữa, người ta có tên.”

“Tùy Ngộ Nhi An à, Tam Tư nói với em rồi.”

Vương Nhất Phàm nhéo giọng nói chuyện, ỏn à ỏn ẻn nói: “Thật xứng đôi đó.”

Giang Tùy thấy ghê tởm sởn gai ốc: “Đệch, nói chuyện đàng hoàng thì c.h.ế.t à? Cậu còn ỏn ẻn nữa xem, bang hội c.h.ế.t tiệt kia của cậu ông đây mặc kệ.”

Vương Nhất Phàm nói thu thì thu ngay, chỉ một giây đã biến thành nghiêm túc, trong đôi mắt hồ ly xuất hiện ánh sáng.

“Chuyện ngày hôm nay váy xếp ly sẽ không nói bậy chứ?”

Sắc mặt của Giang Tùy chợt cứng đờ, anh lau mặt thật mạnh, không cẩn thận đụng phải vết thương bên khóe miệng, đau đến “Hít’ một hơi, theo bản năng cắn chặt lời nói thô tục ở trong miệng.

Trần Ngộ phía trước mặt anh, ngẩng đầu nhìn lên. Khóe miệng trầy da một chút, những nơi khác trên mặt thì không có vết thương gì.

Đi đường cũng rất tự nhiên, tay chân đều lành lặng.

“Chị, bọn em không đánh.” Tạ Tam Tư cười nói: “Chỉ tâm sự cuộc đời, nói chút về ước mơ và tương lai thôi.”

“Đúng không Phong Thuận, Kim Nguyên, các cậu nói đi.”

Vương Nhất Phàm: “Ừm.”

Trương Kim Nguyên: “Nếu đánh thật thì lúc này chưa xong đâu, vẫn còn đánh tiếp.”

Giang Tùy phát hiện ánh mắt nghi ngờ của cô gái, anh ‘Chậc’ một tiếng: “Xã hội pháp trị, đánh c.h.ế.t người thì phải bóc lịch.”

Tạ Tam Tư bông đùa nói một câu: “Anh Tùy sợ làm người ta nửa sống nửa c.h.ế.t sau đó họ lại đến phòng vẽ tranh chặn đường chị, cho nên chỉ cảnh cáo thôi.”

Giang Tùy đá cậu ta một cái: “Mẹ nó câm miệng lại đi.”

Sau đó anh nhìn thoáng qua cô gái bên cạnh: “Đừng tin lời nói bậy bạ của cậu ta, ông đây là vì chính mình.”

“Trong lúc tập huấn tôi không muốn gây chuyện, phiền.”

Có xe chạy ngang qua, một tia sáng chiếu vào giữa hai người Trần Ngộ và Giang Tùy, khiến hai người bọn họ có thể nhìn thấy rõ biểu cảm trên mặt của nhau.

Người trước thì nhìn khóe môi của người sau, không biết đang suy nghĩ gì.

Người sau thì giữa mày đều là vẻ ngượng nghịu.

Ánh sáng kia nhanh chóng lướt qua, bọn họ lại lần nữa chìm vào bóng tối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-32.html.]

Tạ Tam Tư nhận ra chút gì đó từ trong tầm mắt của Trần Ngộ, phân biệt tới lui, cảm thấy mùi vị rất kỳ diệu, cậu ta cười nói: “Chị, chị đừng lo lắng, anh Tùy chỉ bị một đòn thôi, hơn nữa còn là do mất tập trung thôi.”

Còn vì sao lại mất tập trung, trừ người trong cuộc ra thì không ai biết.

Nhưng mà người đó, anh Tùy của chúng ta có c.h.ế.t cũng không nói ra lúc đó anh mất tập trung là bởi vì suy nghĩ Bé Tóc Vàng có ở tiệm net chờ anh hay không.

Cho nên Giang Tùy lựa chọn giữ im lặng.

Trần Ngộ biết có hỏi thì anh cũng không nói ra, nên đã hỏi Tạ Tam Tư có đầu óc đơn giản: “Không phải nói không đánh hay sao?”

“Đúng là không đánh, nhưng chuyện này cũng phải giải quyết mà.” Tạ Tam Tư một năm một mười trả lời: “Tên kia cũng là đàn ông, cậu ta nói muốn đấu một chọi một với anh Tùy, những người khác đều không lên.”

“Kết quả đương nhiên là anh Tùy thắng, không có chút hồi hộp gì cả.”

Làm người của bên nhà trai, Vương Nhất Phàm đúng lúc nhấn mạnh: “Đúng vậy.”

Trương Kim Nguyên cũng nói: “Anh Tùy chỉ bị trầy bên miệng thôi, tên kia thì ít nhất cũng phải nằm ở nhà nửa tháng mới có thể ra ngoài gặp người được, thật là thảm.”

Trần Ngộ nhìn về phía Giang Tùy, cuối cùng xác nhận lại lần nữa: “Chuyện đã xong chưa?”

Giang Tùy l.i.ế.m vết thương bên khóe môi: “Xong rồi.”

Nhớ đến gì đó, anh nhỏ giọng hỏi: “Đồ ăn vặt đâu?”

Trần Ngộ không trả lời.

Giang Tùy nắm lấy dây đeo balo của cô.

Trần Ngộ tránh né không được, lạnh mặt: “Buông tay.”

Giang Tùy chẳng những không buông ra mà còn chạm vào khóa kéo, làm bộ muốn mở balo của cô ra kiểm tra một trận, xác định đồ ăn vặt đã đi đâu.

“Bỏ vào rồi.” Giọng điệu của Trần Ngộ không được tốt lắm.

Giang Tùy nhận được kết quả vừa lòng, lười biếng vỗ nhẹ lên balo của cô:

“Không nói sớm.”

Ba người bên cạnh diễn lại vẻ mặt ngẩn ngơ.

Dáng vẻ như học sinh tiểu học này của anh Tùy thật sự không dám nhìn.

Đêm đã khuya, Trần Ngộ không thể ở lại thêm nữa, cô đẩy xe đạp của mình, nhớ đến gương mặt đầy nước mắt của cô gái tóc dài nên liếc mắt nhìn qua Vương Nhất Phàm.

Trong ánh mắt có chút gì đó kỳ lạ.

Vương Nhất Phàm vuốt cằm, nhướng mày cười gian xảo: “Anh Tùy, anh mau quản Tùy Ngộ Nhi An của anh đi, cô ấy nhìn em như vậy làm em ngại quá.”

Giang Tùy làm lơ người anh em đang giả vờ giả vịt, anh đi về phía cô gái, khom lưng nói nhỏ với cô: “Nhìn gì đó?”

Trần Ngộ nhỏ giọng nói: “Nhìn vu vơ thôi.”

“Con gái không việc gì thì đừng nhìn chằm chằm vào con trai như vậy, rất dễ làm người ta hiểu nhầm.”

Giang Tùy tận tình khuyên bảo như người mẹ già: “Nên nghĩ nhiều đến danh tiếng của mình đi, đừng chỉ mọc mỗi tóc, nên biết suy nghĩ chút.”

Trần Ngộ xụ mặt xuống.

Giang Tùy muốn nắm lấy lỗ tai cô: “Có nghe thấy không?”

Trần Ngộ liếc anh: “Lo chuyện bao đồng.”

“Cái này gọi là lương thiện.” Giang Tùy nghiêm túc nói: “Không phải ai cũng có lòng tốt giống ông đây.”

Trần Ngộ không muốn tranh cãi với anh nữa: “Tôi đi về đây.”

“Đợi đã.” Giang Tùy nhìn ba người anh em ngốc đang xem kịch kia và nói:

“Tôi đưa cô ấy về.”

Vừa chào tạm biệt xong đã bị cô gái từ chối: “Không cần.”

Giang Tùy: “……”

Anh nhìn cô mở khóa, đá chân chống, đẩy xe rồi ngồi lên đạp đi, biến mất ở góc đường cũng không quay đầu nhìn lại.

Ngẩn ngơ.

Bầu không khí chợt trở nên yên tĩnh một cách lạ lùng.

Tạ Tam Tư đã nhịn cười đến mức đỏ mặt tía tai, cậu ta ho khan vài tiếng: “Anh Tùy, con gái đều thích nói ngược, không cần chính là cần đó.”

Vương Nhất Phàm đốt điếu thuốc, khí thế công tử phong lưu lan tỏa ra: “Là một người lão luyện trên tình trường, em nghĩ giờ phút này em là người có quyền lên tiếng nhất. Căn cứ theo kinh nghiệm của em, trong tình huống bình thường suy đoán như vậy là không sai.”

“Cho dù có sai cũng không phải chuyện gì to tát, tóm lại chính là người đàn ông chủ động thì sẽ có kẹo để ăn.”

Giang Tùy vỗ trán.

“Tình trường của Phong Thuận có nói ba ngày ba đêm cũng không xong, cậu ta thành hàng khô rồi.” Tạ Tam Tư đúng là hoàng đế chưa vội thái giám đã gấp: “Anh Tùy đi nhanh lên.”

“Đã trễ thế này con gái đi một mình rất không an toàn.”

Vương Nhất Phàm bổ sung: “Đặc biệt là cô gái xinh đẹp.”

Tạ Tam Tư và Vương Nhất Phàm từng người nói một câu như là đang diễn kịch nói vậy.

Trương Kim Nguyên ở bên cạnh không nói gì, cậu ta đang chìm đắm trong vũ trụ nhỏ của mình, không suy nghĩ gì mà thở dài cảm thán: “Tùy Ngộ Nhi An, hay cho……Tùy Ngộ Nhi An……”

Nửa câu sau thay đổi phong cách, rõ ràng là giọng điệu kinh kịch.

Giang Tùy: “…..”

Đều suy nghĩ cái gì vậy.

Giang Tùy đen mặt tức giận mắng: “Cút hết đi.”

Tạ Tam Tư muốn kéo Trương Kim Nguyên, không nhờ tên kia lại nói một câu khiến mọi người giật mình: “Dứt khoát để em đi đưa đi.”

“……”

Tạ Tam Tư nhanh chóng thu tay lại, rời xa chốn thị phi này.

Trong đám người này, cậu ta là nhỏ yếu nhất.

Mẹ nói con trai đi ra ngoài phải biết tự bảo vệ bản thân.

Vương Nhất Phàm định nói gì đó, nhưng vừa há miệng đã bị một ngụm khối làm sặc. Cậu ấy vừa ho khan vừa xua tay với Trương Kim Nguyên, ho đến mức chảy nước mắt.

“Xin khăn giấy thì tìm Tam Tư.”

Trương Kim Nguyên để lộ chiếc răng khểnh: “Anh Tùy, em đi nhé.”

Giang Tùy vuốt cổ áo khoác, thản nhiên liếc mắt nhìn cậu ta: “Cậu muốn đi

Loading...