Sau khi cúp máy, Phan Lâm Lâm lắc điện thoại, cười nói: “Trần Ngộ, Lưu Kha, tôi đi trước nhé.”
Lưu Kha thấy Phan Lâm Lâm cầm điện thoại như nâng bảo bối, vừa đi vừa xem điện thoại, suýt chút nữa tông vào cửa thì không nhịn được lộ ra vẻ mặt khinh thường.
“A Ngộ, cô ta lấy đâu ra điện thoại vậy?”
Trần Ngộ đang suy nghĩ bài này do ai hát: “Tớ không biết.”
“Đó là hãng Redmi.” Lưu Kha nói: “Lần trước bố tớ đi mua một chiếc điện thoại di động, tớ cũng đi cùng, nếu tớ nhớ không lầm thì chiếc điện thoại di động đó có giá khoảng tám trăm tệ.”
Trần Ngộ hít sâu một hơi.
Đủ học phí của hai đợt tập huấn rồi.
Lưu Kha nhấp một ngụm trà: “Chiếc Nokia bố tớ dùng còn chưa đến ba trăm tệ.”
Trần Ngộ bóp nhẹ lên ngón tay mình, bố cô còn không có điện thoại di động.
Nhắm trúng một chiếc, nói mua mãi nhưng vẫn chưa mua, cảm thấy vẫn chưa đến mức không mua không được, cứ đợi đã.
Có khi sẽ giảm giá.
Cho dù tiết kiệm được vài tệ, vài chục tệ thì cũng như là lời được một ít.
“Thôi bỏ đi, chẳng liên quan gì đến chúng ta cả.”
Thấy đĩa cơm được bưng ra, Lưu Kha tách đôi đũa dùng một lần ra rồi đưa cho cô: “Đều là người trưởng thành cả rồi, phải biết chịu trách nhiệm cho hành động của mình.”
Trần Ngộ muốn nói gì đó, nhưng cô không biết nói gì mới tốt, nên đành phải im lặng.
Tối hôm đó, trên đường về nhà, Trần Ngộ đi ngang qua một tiệm net, sau một hồi do dự, cô dừng xe lại rồi đi vào, định tìm một ít tài liệu về vẽ phác hoạ.
Không ngờ lại gặp Phan Lâm Lâm.
–
Lúc này đã gần mười giờ rưỡi, đêm đã muộn rồi.
Trần Ngộ vừa bước vào tiệm net thì giẫm phải một mẩu vụn bánh mì nhỏ, cô đang tìm một nơi để chà nó ra.
Một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía quầy thu ngân: “Người đẹp, bao đêm à?”
Trần Ngộ nhìn sang, là một bạn nam trạc tuổi cô đang nằm bò trên bàn, đeo tai nghe màu đỏ lớn trên cổ, gương mặt tươi cười, vẫy tay chào cô.
Cậu ta có một cái răng nanh nhỏ, nở nụ cười rạng rỡ khiến người khác cảm thấy có cảm tình, sẽ vô thức thả lỏng người.
Trần Ngộ bước về phía đó.
Một tấm bảng được treo ở quầy thu ngân, ghi giá bao đêm cùng với một dòng chữ màu đỏ đậm “5 tệ”.
Nam sinh nói nếu bây giờ bao đêm sẽ giảm 1 tệ.
Thật là rất hời.
Trần Ngộ nói: “Tôi không bao đêm, chỉ vào một tiếng.”
“Được rồi.” Nam sinh tỏ ra vô cùng thất vọng: “Đưa chứng minh của cậu cho tôi.”
Trần Ngộ đưa cho cậu ta.
Cậu ta cầm nhìn thử, ồ, ảnh chứng minh mà cũng đẹp như vậy, cậu ta vừa cố ý đăng ký chậm lại, vừa tán gẫu.
“Người đẹp, cậu học ở trường nào vậy?”
Cô không trả lời, cậu ta lại hỏi: “Giờ tự học buổi tối muộn như vậy sao?”
“Cậu sống ở đâu ……” Cậu ta nói: “À, trên chứng minh của cậu có ghi, cách
đây chẳng gần cũng chẳng xa, một mình cậu đi về có sợ không?”
Ánh mắt Trần Ngộ lạnh lùng nhíu mày.
Nam sinh chạm phải đinh, đành phải chịu thua: “Người đẹp, cậu muốn ngồi máy ở bên ngoài hay vào phòng cấm hút thuốc, hay là phòng riêng nhỏ trên tầng hai.”
Trần Ngộ suy nghĩ một lúc, nói: “Máy bên ngoài đi.”
Nam sinh thu tiền cọc rồi trả chứng minh thư lại: “Được rồi, nếu cậu muốn ngồi thêm giờ thì cứ gọi tôi.”
Tay Trần Ngộ cầm thẻ lên mạng, xoay người lại nhìn xung quanh.
Hết chiếc máy tính đến chiếc máy tính khác, khói xám kết bè kết phái diễu võ dương oai giữa không trung.
Mùi hơi nồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-28.html.]
Tuy nhiên, đây đã là một trong những khu có môi trường tốt nhất ở Thành phố C rồi, một căn phòng lớn với nhiều thiết bị.
Trần Ngộ tùy ý đi đến một dãy, đi ngang qua hai hàng máy tính, ngay lúc này cô đã nhìn thấy Phan Lâm Lâm.
Cô ta ngồi trên ghế, quay lưng về phía cô, cười đến mức ngả nghiêng ngả ngửa.
Trần Ngộ nhìn vào màn hình máy tính của Phan Lâm Lâm, đang chiếu một chương trình tạp kỹ, họ đều là những trai xinh gái đẹp, đang cùng nhau chơi game và nhảy múa.
Phan Lâm Lâm cười như điên.
Tối nay Trần Ngộ thấy Phan Lâm Lâm không có ở phòng vẽ, tình cờ gặp ở đây, cũng không tính chào hỏi.
Cô tìm một chỗ rồi ngồi xuống, khởi động máy rồi nhập mật khẩu tài khoản.
–
Trên tầng hai.
Trương Kim Nguyên vào một phòng riêng: “Lúc nãy có một người đẹp đến đây.”
Thứ duy nhất đáp lại cậu ta là âm thanh của bàn phím, tiếng gõ rất vang, ‘Cạch, cạch, cạch’ liên tục không ngừng.
Tốc độ nhanh đến nỗi sắp phát nổ.
“Thực sự là một cô gái xinh xắn, tôi đảm bảo đấy, khí chất tuyệt vời.”
Trương Kim Nguyên sờ sờ cằm, như tổng giám đốc đang suy tính chuyện kinh doanh mấy chục tỷ, trầm tư nói: “Anh em, hãy tư vấn giúp tôi, tôi muốn theo đuổi.”
“Đợi một lát, đợi một lát.”
Vương Nhất Phàm đang điên cuồng g.i.ế.c một tên đạo sĩ, thao tác điêu luyện như bay: “Bây giờ đừng nói gái đẹp, cho dù là tiên nữ cũng phải ngồi đấy mà đợi.”
Căn phòng riêng tối om, chỉ có ánh sáng phát ra từ màn hình máy tính, chẳng khác gì nhà ma.
Trương Kim Nguyên bật đèn, lục đống đồ ăn thức uống trên bàn, lấy một túi khoai tây chiên và xé ra: “Có má lúm đồng tiền mà cậu thích.”
“Lúm đồng tiền?”
Hai mắt Vương Nhất Phàm sáng lên: “Đệch.”
Cậu ấy vỗ vai hai người bên cạnh, kéo tai nghe ra rồi hét lên: “Anh Tùy, Tam Tư, tôi đi xem Lúm Đồng Tiền Nhỏ đây.”
Vẻ mặt Tạ Tam Tư khó ở: “Tôi nói này Phong Thuận, có thôi đi không hả?”
“Đêm khuya thế này, tôi và anh Tùy cất công từ phòng vẽ chạy đến đây giúp cậu xử lý đám ngu ngốc trong hội, cậu thì đi xem Lúm Đồng Tiền gì đó à?”
Vương Nhất Phàm nói: “Một người đẹp.”
‘Người đẹp có thể quan trọng hơn chơi game không? Là hoàn toàn không ……”
Tạ Tam Tư dừng lại: “Người đẹp?”
Trương Kim Nguyên và Vương Nhất Phàm cùng gật đầu.
Tạ Tam Tư phấn khích xoa tay: “Anh Tùy, người đẹp đấy, hay là chúng ta……”
Giang Tùy cầm lấy một cái bánh quy dài, bày ra vẻ mặt người c.h.ế.t mắng:
“Cút.”
“Vậy thì em cùng họ đi xem một chút.” Tạ Tam Tư không nghĩ nhiều, lập tức bỏ đi.
“Kim Nguyên, là người đẹp như thế nào?”
“Rất gầy, nhìn có vẻ nhỏ nhắn, mái tóc dài qua vai, đôi mắt hạnh, lông mi dài, cằm nhọn, da trắng như sữa.”
“Lúm đồng tiền thì sao? Ngọt ngào không?”
“Không ngọt, chỉ có một bên, khá lạnh lùng, nhưng lại rất thú vị, thật đấy, đến giờ con nai nhỏ trong lòng tôi vẫn chưa……”
Trương Kim Nguyên còn chưa kịp miêu tả xong cảm giác động lòng của mình thì Giang Tùy đột nhiên nói: “Ở đâu?”
“Hả?” Trương Kim Nguyên kinh ngạc.
Giang Tùy đạp một cái: “Mẹ nó, hả con khỉ, tôi hỏi cậu Lúm Đồng Tiền đang ở đâu?”
Trương Kim Nguyên nói: “Ở bên phải.”
Giang Tùy híp mắt: “Có chắc không?”
Trương Kim Nguyên ngẫm nghĩ lại rồi gật đầu.
Giang Tùy ‘Chép chép’ ăn bánh quy dài, đẩy bàn phím ra, đứng dậy đi ra ngoài.