KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 27

Cập nhật lúc: 2024-12-13 15:40:00
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Ngộ tính tình hướng nội, không bộc lộ cảm xúc ra ngoài và là một người rất vô vị, những người khác phái tiếp cận cô cũng không ít, nhưng không được bao lâu đã bỏ cuộc.

Bởi vì cô không nhiệt tình, phản ứng lạnh nhạt với mọi người, mọi việc, mới đầu bọn họ sẽ cảm thấy mới mẻ, nhưng dần dần sẽ chán.

Cảm thấy nhàm chán, không thú vị.

Thế là bọn họ đi tìm những mục tiêu khác, mục tiêu thú vị hơn.

Trần Ngộ không có nhiều kinh nghiệm giao tiếp với người khác phái. Giang Tùy suốt ngày bày ra vẻ mặt như thể ai mắc nợ anh tám trăm vạn vậy, không kiên nhẫn với bất cứ chuyện gì, vừa nói vài câu đã nổi nóng, nhưng kỳ lạ là anh lại kiên nhẫn với cô, cô cũng khá bất lực.

Cuối cùng vẫn đưa khỉ lông vàng cho anh.

Cho rồi anh lại không ăn.

Từ tầng một đến tầng năm, đúng là khó hiểu.

Giang Tùy ném khỉ lông vàng lên trần nhà, ánh mắt nhìn thoáng qua cô gái dựa vào tường vẽ khối hình học ở phía trước, không hề nhúc nhích, giống như bất động vậy.

Anh nhẹ nhàng bước đến bên cạnh, khom lưng cúi đầu xuống, hai mắt khép hờ, môi nhẹ nhàng dán vào tai cô.

“Này!”

Trần Ngộ giật mình đến cả người run lên một chút, phảng phất như run đến xuất hiện ảo ảnh.

Giang Tùy đặt tay phía sau giá vẽ, cười đến nỗi vai run lên.

“Đệch, Bé Tóc Vàng, cậu buồn cười thật đấy, xem cậu bị tôi dọa đến mức nào kìa.”

Sắc mặt của Trần Ngộ chợt lạnh đi.

Giang Tùy chống cằm lên cánh tay mình, mỉm cười nhìn cô gái kia: “Giận rồi sao?”

Biết rồi nhưng vẫn cố hỏi.

Hơn nữa còn hoàn toàn không cảm thấy có lỗi và áy náy.

Ánh mắt Trần Ngộ lạnh lùng liếc nhìn anh một cái, đồ trẻ con, nhiều nhất là ba tuổi, không thể hơn được.

Giang Tùy ném khỉ lông vàng lên đùi cô: “Thôi được rồi, bù đắp cho cậu đấy.”

Trần Ngộ vẫn còn tức giận, nhưng vẫn đưa tay ra.

Khỉ lông vàng không có tội.

Giang Tùy đá vào chân giá vẽ, đột nhiên nói: “Cậu biết chơi cờ ca rô không?” Động tác bóc giấy gói kẹo của Trần Ngộ ngừng lại, ánh mắt dò hỏi.

Giang Tùy khẽ cười: “Rảnh thì cũng rảnh……”

Trần Ngộ ngắt lời: “Tôi không rảnh.”

“Bạn học Trần, bình tĩnh chút, cậu đừng vội từ chối.”

Giang Tùy nhanh chóng trải giấy vẽ ở mặt sau bản vẽ của mình, cầm bút chì lên, linh hoạt vẽ ra một bàn cờ.

“Hai người chúng ta chơi một ván, dùng bút chì vẽ quân cờ lên, của tôi là O, còn của cậu là X.”

“Nếu cậu thắng……”

Giang Tùy nhướng mày, tầm mắt rơi vào khỉ lông vàng đã bị lột một nửa trong tay cô: “Tôi sẽ mua cho cậu một túi đó.”

Anh vừa nói xong thì bắt gặp cô đang ngẩng đầu lên, trong mắt hiện lên ánh sáng lấp lánh.

Khóe miệng Giang Tùy cong lên: “Nhưng nếu cậu thua…”

Trần Ngộ nắm chặt giấy gói kẹo, nhét viên kẹo sữa vào miệng nhai vài cái, nói:

“Tôi sẽ không thua đâu.”

Giang Tùy nhướng mày lên: “Cao thủ?”

Trần Ngộ kéo chiếc ghế đẩu đến bên cạnh anh, thờ ơ nói: “Tôi chưa chơi bao giờ.”

Giang Tùy: “……”

Thiểu năng trí tuệ là đây.

Hai phút sau, Giang Tùy cảm thấy mình mới là người thiểu năng trí tuệ, quai hàm của anh giật nhẹ, nghiến răng nói: “Mẹ nó, vậy mà bảo chưa chơi bao giờ?”

Trần Ngộ khẽ liếc anh một cái, nói bóng gió: “Tôi đâu có làm màu, sao phải nói dối cậu làm gì.”

Giang Tùy chịu thua, trừng mắt nhìn chằm chằm vào mắt cô mà phát ra lửa, sắc mặt trở nên tái nhợt.

“Trước khi bắt đầu, tôi đã hỏi cậu về luật chơi, cậu nói rằng mỗi người có năm điểm, ai có năm điểm nằm trên một đường thẳng trước sẽ chiến thắng.”

Trần Ngộ linh hoạt xoay bút chì hai lần: “Rất đơn giản, người mới chơi cũng không cần lần mò.”

Giang Tùy ngửi thấy mùi sữa thơm thoang thoảng, anh vô thức nhìn chằm chằm vào đôi môi bóng loáng và ẩm ướt của cô, nhìn một lúc rồi đưa ra yêu cầu trơ trẽn: “Chơi 3 ván thắng 2 ván.”

Trần Ngộ: “……”

Giang Tùy nói với vẻ mặt thiếu kiên nhẫn: “Nhanh lên.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-27.html.]

Tầng dưới vẫn đang ồn ào, có vài ba người lần lượt quay lại phòng vẽ, vừa nói vừa cười, chia nhau kẹo hỉ của họ.

Trong phòng vẽ số ba vẫn chỉ có Trần Ngộ và Giang Tùy.

Hai người ngồi đối diện nhau, cậu nhìn tôi, tôi nhìn cậu, bốn mắt nhìn nhau, không ai nói gì cả.

Không hiểu sao lại trở thành trò chơi trừng mắt nhìn nhau.

Một lát sau, Trần Ngộ nhắm đôi mắt khô khốc của mình lại, cảm thấy có chút bất lực: “Được rồi, chơi 3 ván thắng 2 ván.”

Giang Tùy chưa kịp nói gì thì đã nghe thấy cô lạnh lùng nói: “Đây là ván cuối cùng, cậu đừng đổi lại chơi 5 ván thắng 3 ván nữa.”

“Đương nhiên.” Giang Tùy gật đầu qua loa.

Một lúc sau, anh Tùy tự giác im miệng.

Trần Ngộ đứng lên một cách nhàn nhã, phủi phủi bụi chì rơi trên người mình: “Một túi khỉ lông vàng, cậu đừng quên, tôi muốn loại chính tông, không lấy hàng giả.”

Hai tay Giang Tùy chống lên trán, tóc đen trên trán nằm trong kẽ ngón tay, cả người c.h.ế.t lặng, dáng vẻ như bị đả kích rất lớn.

Như thể cuộc đời đã đi đến điểm cuối.

Trần Ngộ dùng chân kéo ghế đẩu đến, chợt nhớ ra chuyện gì: “À mà này, mặc dù tôi chưa từng chơi cờ ca rô, nhưng khả năng chơi cờ vây của tôi cũng khá ổn, vậy nên cậu thua tôi cũng không phải quá cùi bắp đâu.”

Giang Tùy: “……”

Mẹ nó, cách an ủi của cậu thật độc đáo, tôi cảm ơn.

Sau khi tan học, Trần Ngộ và Lưu Kha đi ăn tối với đôi chân đầy bụi chì, Phan Lâm Lâm cũng ở đó.

“Gia đình chú rể rất giàu có, họ phát rất nhiều socola, nhưng đều bị cướp hết rồi, các cậu còn cái nào không?” Phan Lâm Lâm nằm trên bàn thổi giấy gói kẹo:

“Tôi chỉ giành được một cái.”

Không ai quan tâm.

Phan Lâm Lâm nói tiếp: “Tôi nghe nói có một loại socola sẽ khiến mình say, cái đó gọi là……”

Một nam sinh ở bàn bên cạnh nói: “Là loại nhân rượu.”

Hai mắt Phan Lâm Lâm sáng lên: “Đúng, đúng, đúng, chính là loại đấy!”

“Anh đẹp trai, cậu biết à.”

Phan Lâm Lâm vừa nói vừa sang đấy ngồi, nói chuyện một cách tự nhiên.

Trên bàn trở nên yên tĩnh.

Trần Ngộ chà lớp tro xám trên ngón út bên phải, không thể rửa sạch, như thể đã thấm vào da thịt vậy.

Mỗi ngày đều bị rất nhiều bụi chì bám vào, còn có một đôi tay mà người ta thường nói là vẽ tranh rất đẹp.

Nhưng vẽ không đẹp chút nào.

Trần Ngộ thở dài: “Tuần này vẽ sáng tối sẽ kết thúc, cuối tuần kiểm tra, nhanh quá đi.”

Lưu Kha đang mất tập trung: “Cái gì?”

Trần Ngộ nhìn cô ấy một cái, im lặng vài giây rồi lặp lại câu nói lúc nãy.

Lưu Kha lật ly thủy tinh lại rót trà: “Như vậy không phải rất tốt sao, kiểm tra xong sẽ phân phòng vẽ, cậu cố gắng thi đi, tranh thủ đến phòng vẽ tranh số một.”

Vừa nói khóe mắt vừa liếc sang bàn bên cạnh: “Cô ta ngồi bên cạnh cậu, nói luyên thuyên suốt ngày, cậu lại không có tai nghe thì sao mà vẽ.”

Trần Ngộ sờ chiếc bàn gỗ thô ráp, có người đang vẽ tranh thì tốt nhất là xung quanh không có bất kỳ tiếng động nào, nếu không sẽ không tập trung được, rất phiền phức, nhưng có người thì lại không sao cả.

Cô là trường hợp sau.

Phan Lâm Lâm rất ồn ào và thích lôi kéo người khác nói chuyện, nhưng việc này chẳng ảnh hưởng gì đến cô, quan trọng vẫn chính là vấn đề của cô.

“Ai cũng muốn đến phòng vẽ số một, nhưng phòng đó chỉ chứa được sáu bảy giá vẽ.”

Lưu Kha nghiêm túc nói: “Tớ nghĩ cậu không thành vấn đề.”

Trần Ngộ cũng rất nghiêm túc: “Tớ cảm thấy vẫn có chút vấn đề.”

“Đừng Nói Nước Mắt Anh Rơi Em Chẳng Bận Lòng.” (Tên bài hát)

Đột nhiên bàn bên cạnh vang lên một bài hát trữ tình, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người trong quán.

Phan Lâm Lâm tận hưởng cảm giác trở thành trung tâm của sự chú ý, cô ta chậm rãi lấy điện thoại di động từ trong balo ra, không bắt máy.

“Nhìn thấy em rơi nước mắt mà anh cũng không ngoảnh lại, khóc rồi, nước mắt cũng cạn rồi, trái tim hóa thành tro bụi…”

“Tình yêu đã dành cho anh, em không hề hối hận, chỉ hy vọng anh cho em một cơ hội, để em đuổi theo……”

“……”

Mãi đến khi đoạn điệp khúc kết thúc, Phan Lâm Lâm mới bấm nút trả lời, cười tươi như hoa: “Anh ~”

“Vâng ạ ~ Em đang ăn cơm nè ~”

Giọng nói của Phan Lâm Lâm rất ngọt ngào: “Vâng ạ, bây giờ em đi ngay, bye bye ~”

Tất cả đều là giọng ẻo lã.

Loading...